Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 243: CHƯƠNG 243: NGƯỜI QUEN BIẾT CŨ NHẮC TỚI "NGƯỜI QUEN BIẾT CŨ "

Đổi thành thám tử khác đi, đoán chừng là Sheila sẽ một chữ cũng không nói, cô ta cũng sợ vụ án còn chưa bắt đầu điều tra, lời đồn đã bay đầy trời.

Luke: "Cho nên, ý của chị là?"

Elsa: "Tìm ra nguyên nhân, xem đến cùng là vì cái gì bọn chúng lại tới khu chúng ta quản hạt làm loạn. Tốt nhất là bắt mấy tên quá không an phận, trực tiếp lấy được chứng cứ ném vào ngục giam nhốt mấy tháng, để bọn chúng phải đàng hoàng lại một chút."

Luke gật đầu, tỏ ra đã hiểu rõ: "Chỗ Sheila... Chị nói qua cho cô ta chưa?"

"Ừm, đã nói với cô ta rồi. Nếu như cần bất cứ hỗ trợ gì, điện thoại cho tôi." Elsa nhìn Selina đứng dậy, bộ dáng giống như là muốn bắt đầu đi ra ngoài, lập tức nói với hai người như vậy.

Luke gật đầu: "Đó là đương nhiên, chị luôn là hậu thuẫn kiên cường của chúng tôi."

Elsa: "... Phá án cho tốt đi, ít nói linh tinh."

Luke bất đắc dĩ, giơ túi giấy trong tay lên đặt lên trên bàn công tác: "Chị làm như vậy, để những chiếc bánh ngọt này của tôi đều rất không vui. Được rồi, chúng tôi sẽ liên lạc với chị bất cứ lúc nào."

Hai người đi ra ngoài văn phòng, Elsa cực nhanh giấu túi giấy kia vào trong ngăn kéo dưới cùng nhất của bàn làm việc.

Mấy lần trước đó Luke mang bánh ngọt đến, cô ta còn chưa lên chức tiểu tổ trưởng, cũng không có căn phòng làm việc nhỏ có một tầng thủy tinh ngăn cách này, làm hại mỗi lần cô ta đều chỉ có thể ăn được một chiếc, những chiếc bánh khác sẽ bị bọn đồng nghiệp lâu năm da mặt dày chia cắt.

Bây giờ, cô ta cũng không ngốc như vậy nữa, trước tiên giấu đi, thi thoảng ăn một cái, bụng cũng sẽ dễ chịu hơn không ít.

Đây là chuyện mà Selina nhắc tới trong lúc vô tình nói chuyện trời đất với cô ta.

Elsa chỉ có thể một lần nữa cảm thán ở trong lòng: Người nào đó đối với cộng tác thật sự là tốt hơn cả đối với vợ, nếu như mình sớm cộng tác với hắn mấy năm, bây giờ căn bệnh đau dạ dày này sợ là sẽ không xuất hiện đi.

Thuận tay tặng đồ hiếu kính người lãnh đạo trực tiếp, Luke đối với chuyện này cũng cảm thấy không quan trọng.

Dù sao thì một lần nướng ba mươi hay là năm mươi cái bánh ngọt, lượng công việc cũng không có khác biệt gì lớn, chỉ cần làm mười đến mười lăm phút, sau đó một lò giải quyết.

Chút tiền nguyên liệu kia lại càng không nhiều bằng mời một bữa thức ăn nhanh, chỉ là đối với đại đa số người Mỹ vốn lười làm mà nói, món bánh ngọt này rất đáng tiền.

Tên tham ăn như Selina đều khen không dứt miệng, đó khẳng định là không kém.

Đương nhiên, vì để con hàng này không chỉ ăn mấy lần đã chán thứ này, Luke ở trên mạng tìm một đống lớn công thức, mỗi ngày đổi hai loại khẩu vị mới, một tháng mới lặp lại một lần, cô ta cũng rất khó chán ăn.

Lái xe ra ngoài đồn cảnh sát, Luke đánh tay lái, hướng về phía khu Beverly Hills mà đi.

Bây giờ cũng là hắn lái xe, bởi vì Selina phải chịu trách nhiệm chỉnh lý tình báo ở trên xe, lại đọc ra cho hắn, chẳng khác gì là một nửa thư ký, đương nhiên là không có khả năng lái xe nữa.

Hơn nữa, cô ta còn phải phụ trách liên hệ với Sheila, không hẹn trước với vị ngôi sao ca nhạc lớn này, rất dễ dàng sẽ gặp không tới người, người ta rất bận rộn.

Nhưng mà hôm nay hai người đi qua sẽ có thể nhìn thấy Sheila, đây đại khái là tối hôm qua Luke sớm để cho Elsa liên hệ qua, cô ta đã sớm sắp xếp thời gian gặp mặt.

Xe nhẹ đường quen đến trước biệt thự của Sheila, Luke đang định móc chứng nhận cảnh sát ra.

Nhất định phải là giấy chứng nhận, không có khả năng giống như bình thường, chỉ lắc lắc huy hiệu cảnh sát, đoán chừng là ngôi sao ca nhạc lớn sẽ không nể mặt của một thám tử trẻ.

Kết quả, hắn chỉ cần dùng khuôn mặt đã có thể qua cửa đi vào.

Đối với chuyện này, hắn biểu thị tương đối kinh ngạc, dù lần trước hắn đã từng gặp vị bảo an ở cửa kia, chính là vị đội trưởng đội bảo an đi cùng Sheila và bọn họ đi kiểm tra tường bao bên ngoài biệt thự kia.

Hiển nhiên, vị đội trưởng đội bảo an này vẫn còn nhớ kỹ khuôn mặt của hắn.

Đến trước lầu, Sheila thế mà lại đang đứng ở cửa nghênh đón, chuyện này làm chi Luke càng thêm kỳ quái: Mình được hoan nghênh như vậy rồi sao? Chuyện mình trở nên đẹp trai, Sheila còn chưa biết đi!

Hàn huyên hai câu, đi vào trong phòng, mới ngồi xuống không lâu, Sheila không nhịn được hỏi một câu: "Tên Bobby kia... Không có vấn đề gì chứ?"

Luke nhíu mày: "Anh ta lại tới quấy rối cô à?"

Sheila vội vàng lắc đầu: "Không có. Chính là vẫn không nghe thấy tin tức gì của anh ta, cho nên tôi..."

Luke khẽ nở nụ cười.

Đây chính là phiên bản biến dị của câu chuyện ném giày xưa.

Bị người nào đó quấy rối nhiều lần, ngày nào đó bắt đầu bỗng nhiên không còn trông thấy, lại còn mịt mù không tin tức, trong lòng cô ta ngược lại bắt đầu thấy bất an.

Ngôi sao ca nhạc Sheila dĩ nhiên không phải là mắc phải hội chứng Stockholm, cô ta chỉ là muốn xác định, tên Bobby kia phải chăng còn ở trong khống chế của Luke.

"Tôi tìm một ít việc cho anh ta làm, mấy tháng này đoán chừng đều sẽ bận rộn nhiều việc, cho nên cô cũng không cần lo lắng." Luke nói.

Sheila giống như trút được gánh nặng, ngay sau đó cảm thấy như vậy thì quá rõ ràng, vội vàng hỏi: "Hai người muốn uống cái gì? Cà phê hay là thứ khác? Meryl, giới thiệu một chút về các lại đồ uống có ở nơi này cho hai vị thám tử."

Luke: "Có trà xanh không? Cho một tách, không thì một chai nước soda cũng được."

Selina: "Trà sữa, cà phê Cappuccino gì đó đều được."

Sau khi Meryl nghe được, gật đầu cung kính xác nhận, sau đó đi vào trong phòng bếp chuẩn bị.

Luke cũng không trì hoãn nữa: "Tiểu thư Sheila..."

Sheila đưa tay: "Không cần khách sáo như thế, cậu là người của Elsa, lại có ơn lớn với tôi, vậy chính là bạn của tôi, gọi tôi là Sheila là được."

Luke im lặng một lát, gật đầu: "Được rồi, Sheila, chúng ta nói thẳng chuyện chính đi. Đám con buôn kia đến cùng là có chuyện gì xảy ra? Cô xác định là không biết bọn họ, kể cả khả năng tiếp xúc gián tiếp chứ?"

Sheila quả quyết lắc đầu: "Không có, tôi..."

Nói đến đây cô ta do dự một hồi lâu, cuối cùng hạ giọng: "Trước đó, uhm, cậu biết chuyện Bobby quấy rối tôi lúc trước rồi đó, lúc đó tôi..."

Luke quả đoán gật đầu ngắt lời: "Tôi hiểu. Cho nên?"

Sheila: "Nhưng tôi thật sự là không hề tiếp xúc với băng nhóm này, tôi cũng không gặp được băng nhóm D-36. A, là Elsa nói cho tôi biết một chút về tình huống của bọn họ, tôi xác định, mình chưa từng trêu chọc tới bọn họ."

Luke và Selina ở bên cạnh liếc nhau, đều không quá tin vào lời này.

Người, là một loại sinh vật rất kỳ quái.

Dù rằng không nhất định phải, cũng sẽ thường xuyên vô ý thức nói láo.

Có lẽ chỉ là bởi vì đột nhiên cảm thấy không muốn nói ra một ít chuyện, thậm chí chỉ đơn thuần là cảm thấy nhàm chán, sẽ bẻ cong sự thật, cuối cùng ngay cả ký ức của mình đều sẽ cải biến theo.

Đây cũng là lý do vì sao cảnh sát tra án, lại cường điệu vấn đề có tác dụng trong một thời gian hạn định.

Bởi vì để càng lâu, manh mối, ký ức quan trọng của nhân chứng sẽ càng thêm không đáng tin.

Luke suy nghĩ, hỏi: "Vậy, cô có đối tượng hoài nghi nào không? Tôi nói là đối tượng biết, hoặc cảm thấy có khả năng để cô dính tới phiền phức này, kể cả nhưng không giới hạn trong số người quen, hàng xóm, bạn bè."

Sheila lại do dự, trong lúc đó Meryl đã đưa trà xanh và Cappuccino lên cho hai người, hai người đều riêng phần mình uống vào mấy ngụm, đợi cho Meryl lui về trong phòng bếp, cô ta mới càng thêm nhỏ giọng nói ra: "Tôi hoài nghi là một nhà ở cách đây không xa đã dẫn bọn họ tới."

Luke: Thật sự có loại đối tượng hoài nghi này à?

Sheila vẫn bảo trì giọng nói nhỏ, giống như là ở trong phòng nhưng vẫn sợ người khác nghe thấy: "Nhà kia, hình như là chỗ ở của con gái tổng giám đốc quỹ ngân sách Tiger."

Luke, Selina: ... Sẽ không khéo léo như thế chứ?

Luke đương nhiên là đã từng nói qua vụ án Katie tử vong kia cho Selina nghe, trong đó cô con gái Ginny của tổng giám đốc quỹ ngân sách Tiger từng chế tạo một ít phiền toái nhỏ cũng từng đề cập qua.

Đây là dùng vụ án hiện thực làm tài liệu dạy học cho Selina nha.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!