Selina đưa tay móc mấy lần ở dưới chỗ ngồi, kéo ra một thứ giống như áo lót: "Cho, thứ này hẳn là có thể dùng một chút."
Ginny trợn mắt há hốc mồm nhìn Selina ném cái áo lót kia tới, chụp ở trên đầu mình.
Một lát sau, cô ta giật cái áo lót này xuống, nhìn tiêu chí "LAPD" to lớn màu trắng phía trên đó xoắn xuýt một chút, cuối cùng vẫn cắn răng mặc vào.
Selina chỉ là từ bên trong kính chiếu hậu liếc cô ta một cái, lại tiếp tục dời ánh mắt đi, trong miệng nói một câu: "Cái áo chống đạn này không tệ chứ, vừa chống đạn lại còn có thể giữ ấm."
Ginny: ... Lúc cô nói lời này, đến cùng là có nhìn thấy hay không, hai bên bán cầu bên dưới của tôi đều đang bại lộ ngoài không khí đây này! Hơn nửa cái mông đã sắp đóng băng, hoàn toàn không che được hết!
Đáng tiếc, đây đúng là thứ duy nhất có thể tính toán quần áo ở trong xe.
Ginny vẫn cảm thấy hơi lạnh, chỉ có thể khoác cái khăn mặt kia lên trên cổ, để nó ngăn chặn một chút khe hở, miễn cho nhiệt khí từ chỗ cổ thoát ra.
Hai cô gái ở trong xe tiến hành giao lưu không hữu hảo cho lắm, Luke thì ở bên ngoài tiếp tục tiến hành"Giao lưu" càng không hữu hảo với các thành viên của băng nhóm D-36 .
Nhìn những thành viên băng nhóm ẩn núp bốn phía, sợ hãi rụt rè di động kia, hắn cũng không nổi lên ý định giết người.
Chủ yếu là vụ án này là Luke lâm thời làm ra, giết chóc quá nhiều sẽ rất phiền phức.
Nơi này cũng không phải là khu quản hạt của Đồn cảnh sát khu vực phía tây, bởi vậy hắn từ vừa mới bắt đầu cũng không có ra tay nặng, nhiều nhất chỉ bắn bị thương bọn khốn này mà thôi.
Nếu muốn chân chính đối phó với bọn khốn này, loại thao tác để người mất tích kia, phiền phức mới là nhỏ nhất.
Không có thi thể vết máu, không có báo án, đối với đồn cảnh sát mà nói, chẳng khác nào là không có vụ án nào xảy ra.
Rốt cuộc, một tràng tiếng còi báo động quang quác quang quác vang lên, hai chiếc xe cảnh sát đang từ đằng xa chạy nhanh đến.
Đống thành viên băng nhóm D-36 ở trước nhà kia rõ ràng là có chút bối rối, có ít người đã bắt đầu quay người chạy trốn, không chạy thì cũng đang khắp nơi tìm đường lui.
Nhưng, dù sao thì thế giới này cũng có ít người có tinh thần không bình thường, hoặc là cấu tạo của đầu óc không bình thường muốn tìm đường chết.
Hai chiếc xe cảnh sát lái tới, còn cách hơn 10m nữa, bên này có người vừa chạy trốn vừa hướng xe cảnh sát nổ súng.
Hai chiếc xe cảnh sát vội vàng dựa vào ven đường, cảnh sát phía trên cực nhanh xuống xe, trong miệng hô to: "LAPD, bọn mày đã bị bao vây, lập tức vứt vũ khí xuống, nằm rạp ở trên mặt đất."
Lời này đương nhiên là không ai nghe, nhưng súng trong tay bốn tên cảnh sát từ trên xe cảnh sát xuống đã sớm giơ lên, trong miệng hô xong chưa tới hai giây, đã nhắm về phía những thành viên băng nhóm kia nổ súng.
Ý tứ qua loa rất rõ ràng! Luke cười híp mắt ngồi ở trên gác lửng của một căn nhà đằng xa xem náo nhiệt.
Nếu như quân tiên phong đã chạy tới, hắn cũng không muốn ra tay nữa.
Hôm nay từ sau khi xác định được là Ginny bị bắt cóc, một loạt hành vi của hắn đều là cố ý.
Bắn bị thương hơn mười tên thành viên băng nhóm đã vô cùng dễ thấy, còn lại vẫn nên giao cho cảnh sát chi viện xử lý đi, khi đó cũng không phải là việc của một mình hắn nữa, cảnh sát tham dự việc này muốn chia công lao sẽ tự động đem một bộ phận trách nhiệm chia sẻ đi qua.
Không có trách nhiệm, không có công lao. Muốn công lao, thì phải gánh trách nhiệm.
Ở loại vụ án bắn nhau này, trách nhiệm và công lao là ngang nhau.
Lại thêm mấy phút trôi được, tiếng còi xe cảnh sát quang quác quang quác đồng loạt vang lên, hơn mười chiếc xe cảnh sát theo nhau mà tới, vây kín vùng này lại.
Luke biết cơ bản là đã xong việc, hiện trường đã có hơn ba mươi cảnh sát xuất hiện, D-36 nhiều nhất chỉ còn bảy tám người dựa vào nơi hiểm yếu chống đỡ, không chịu được bao lâu nữa.
Hơn nữa, thời gian chống chọi càng lâu, tội danh sẽ càng nặng.
Lúc này hắn mới lui về bên cạnh xe công vụ của mình, dùng điều khiển điện tử mở cửa xe, nhanh chóng chui vào ghế lái phụ, nghiêng đầu nhìn về phía một đại tiểu thư đang run lẩy bẩy sáng sủa cười một tiếng: "Cô tốt chứ, tiểu thư Gwenyth, được gặp lại cô thật sự là quá vinh hạnh."
Biểu lộ của đại tiểu thư Ginny xoắn xuýt: "A, tôi, tôi cũng thật sự là cảm thấy cao hứng được gặp lại anh, thám tử Luke."
Luke: "Vậy có thể nói một chút xem hôm nay xảy ra chuyện gì không?"
Ginny há to miệng, ra vẻ khó có thể mở miệng.
Luke lắc đầu: "Ginny, cô thấy đấy, tôi cũng không hề đọc cảnh cáo Miranda, chúng tôi cũng không phải là ở trong cục cảnh sát thẩm vấn cô, đây chỉ là một lần nói chuyện bình thường. Lời cô nói cũng sẽ không bị thu lại, chúng tôi chỉ muốn biết, chuyện hôm nay là xảy ra như thế nào. Dù sao thì nơi đó đã có hơn mười người nằm xuống, khẳng định là phải có lời giải thích."
Ginny ấp a ấp úng, tự ôm thân thể của mình càng chặt hơn một chút, rốt cuộc nói ra tình huống đại khái.
Chuyện cũng không phức tạp, chính là cô ta muốn trộm mua chút cần sa, ra cửa sau giao dịch với nhóm người D-36, kết quả là lần này bỗng nhiên đối phương ra tay bắt cô ta lại.
Sắc mặt của Luke cổ quái: "Vì cái gì bọn họ lại bắt một khách hàng cũ như cô?"
Ginny thế nhưng đã ở tiêu phí ở D-36 trong một đoạn thời gian rất dài, hơn nữa còn rất chịu tri.
Nếu như hắn không đoán sai, một pound cần được đưa tới chỗ Sheila kia, căn bản chính là đại tiểu thư Ginny này đặt hàng, chỉ là không hiểu thấu đưa sai địa chỉ mà thôi.
Giá cả vượt qua giá thị trường ba lần, cuộc làm ăn dễ như vậy, tại sao phải động tới đại tiểu thư Ginny?
Kẻ có tiền ở nước Mỹ cũng không dễ chọc! Đặc biệt là loại người tối thiểu có vài tỷ đô, giao du rộng kiêm chuyên gia tài chính như bố của Ginny lại càng không dễ chọc.
Ginny lại im lặng.
Selina đang ở bên cạnh vui vẻ xem náo nhiệt, bỗng nhiên không đùa nhìn, con ngươi cô đảo một vòng, cực nhanh khoa tay múa chân ra hiệu mấy lần cho Luke.
Luke suy nghĩ rồi gật đầu, mở cửa xuống xe rồi lại tiếp tục mở cửa lên xe, lại là đổi ngồi xuống ghế sau.
Sau đó, hắn cởi áo khoác của mình ra, khoác lên trên người đại tiểu thư vô cùng đáng thương nào đó, toàn thân đang run lên: "Tốt hơn một chút rồi chứ?"
Ginny cúi thấp đầu, không lên tiếng, một lát sau bỗng nhiên nhào vào trong ngực hắn, oa một tiếng khóc lớn lên.
Selina ở phía trước làm ra thủ thế cố lên, tiếp tục ngồi xem kịch.
Luke bĩu môi, vươn tay khẽ vuốt trên lưng Ginny.
Đây là một loại thủ pháp nhỏ để làm yên ổn tâm tình của đối phương, kỳ thật nguyên lý không khác gì như là vuốt mèo vuốt chó.
Rất nhanh, Ginny khóc lớn biến thành khóc thút thít, Luke từ chỗ Selina nhận lấy một túi khăn giấy, rút ra một tờ xoa xoa khuôn mặt cho Ginny: "Tốt rồi, không có chuyện gì, bây giờ cô đã an toàn rồi."
Giọng của hắn vô cùng dịu dàng, rất bình ổn, không khác gì giọng nam thôi miên bên trong radio nửa đêm.
Ginny vừa rồi khóc hơi mạnh, bây giờ không nhịn được bắt đầu nấc nhẹ, lại một lần nữa tiếp nhận khăn giấy hắn đưa tới, vùi đầu lau mặt.
Một lát sau, cô ta mới buồn buồn nói: "Tôi... Chuyện lần trước, bị bố tôi biết, ông ấy đổi bảo an khác tới, để bọn họ coi chừng tôi, không cho phép tôi tìm những người này mua đồ. Thế nhưng hai ngày vừa rồi tôi không nhịn được, liên hệ với bọn họ. Vì né tránh bảo an mới tới, buổi sáng tôi giả vờ như còn đang ngủ, lặng lẽ chạy ra cửa sau."
Luke và Selina liếc nhau, mặt đều có cùng một biểu lộ: Đây không phải là tự mình tìm đường chết hay sao!
Ginny cúi đầu, không nhìn thấy hai người giao lưu, tiếp tục thút thít nói ra: "Ai biết, lần này tôi cũng không nhận ra người tới bên phía bọn họ, cầm được tiền còn bắt tôi."
Nói đến đây, cô lại im lặng lại, một hồi lâu vẫn không lên tiếng.
Selina không nhịn được quăng đi một ánh mắt nghi vấn cho Luke, đổi lấy Luke khẽ lắc đầu, ra hiệu không nên vội vã.