Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 248: CHƯƠNG 248: BÀI CŨ, CẬU TA VẪN CÒN CON NÍT, TRẤN AN

Một lát sau, Ginny mới tiếp tục nói: "Tôi bị bọn họ bắt lên xe, bọn họ nói, tôi phải trả cho bọn họ một số tiền lớn mới thả tôi ra."

Nói đến đây, bỗng nhiên cô ta xoay người, ôm chặt lấy Luke ở bên cạnh, vùi khuôn mặt vào trong ngực hắn khóc lớn lên: "Bọn, bọn họ nói, muốn để một đống người hành hạ tôi, còn định thu hình lưu lại. Để về sau, tôi phải nghe theo lời bọn họ nói, bằng không thì bọn họ sẽ bán băng thu hình khắp đại học Nam California."

Mặt mũi của Luke và Selina đều tràn đầy vẻ giật mình.

Thì ra là chiêu này.

Vô cùng khốn nạn, nhưng cũng rất hữu hiệu, đặc biệt là đối với một người phụ nữ, vẫn là một sinh viên trẻ tuổi giàu có, lại càng hữu hiệu.

Dù rằng Ginny là người bị hại, nhưng cuối cùng vô số áp lực vẫn sẽ đè xuống người cô ta, xã hội chính là như thế.

Không phải vì một người là người bị hại, tất cả mọi người sẽ đồng tình với người đó. Tất nhiên sẽ có một đống lớn người cười trên nỗi đau của người khác, người ác ý phỉ báng cũng sẽ nhiều vô số kể.

Khó trách, bây giờ Ginny lại thất thố như vậy.

Đây là cô ta đã ở kề cận cái chết đi một lượt, làm không cẩn thận thì chết mà vẫn còn bị người bàn tán sôi nổi nhiều năm, những đoạn thu hình kia thậm chí sẽ được giữ ở bên trong ổ cứng của đám thanh niên tự kỷ cả một đời.

Đám khốn nạn D-36 này, đúng là không sợ hãi gì ccar.

Đừng nói là những người này thiếu não, ở kiếp trước Luke xem ở trong tin tức, còn có người phụ nữ bị cướp đoạt, bọn cướp còn bắt cô ta chuyển khoản, đồng thời uy hiếp nói đã nhớ kỹ thân phận và địa chỉ của cô ta, không cho phép báo án vân vân.

Loại chuyện uy hiếp bắt chẹt này, mãi mãi vẫn cũ như vậy, nhưng đại đa số thời điểm đều có tác dụng, mới có thể trở thành một trong các loại thủ đoạn rộng rãi mà bọn phần tử phạm tội quen dùng.

Luke bên này ở trên xe ôm tiểu thư nhà giàu quần áo không đủ nói lời khách sáo, cảnh sát ở bên kia đã cơ bản bắt xong đám người D-36, một nhóm lớn cảnh sát tiện thể vọt vào trong căn phòng kia.

Bởi vì có mấy tên thành viên cầm súng trốn trong đó, nên cảnh sát danh chính ngôn thuận đi vào bắt giữ bọn họ.

Sau đó, một đống lớn đồ vật trong phòng đã bị tìm ra.

Luke ở xa, cần sa, tinh thể và súng ống đều nhìn không rõ lắm, duy chỉ có bốn năm thiếu nữ tạm thời khoác một bộ y phục được đưa đi ra lại thấy rất rõ ràng.

Những cái đùi trơn bóng kia nói rõ, nửa người trên của mấy thiếu nữ này cũng chưa chắc đã có quần áo.

Biểu lộ của bọn họ vô cùng trì độn, hiển nhiên là đã bị thuốc làm cho mất tỉnh táo.

Nếu như đại mới vừa rồi tiểu thư Ginny cũng bị đưa đi vào, sợ rằng cũng sẽ có kết cục giống như bọn họ.

Lúc nghĩ như vậy, đại tiểu thư Ginny đã yên tĩnh trở lại, cô ta đã khóc mệt rồi.

Chuyện sau đó, hắn để cho Selina đi xử lý.

Chủ yếu là chạy tới chỗ một vị cục trưởng phân cục (Captain) báo cáo nguyên nhân gây ra tình huống bắn nhau trước đó, đương nhiên là hơn mười tên xui xẻo bị Luke bắn cho nằm ở trên mặt đất cũng phải giải thích xuống.

Nghe thấy chuyện hơn mười tên thành viên băng nhóm bị hai vị thám tử này thu thập, sắc mặt của vị cục trưởng phân cục này lộ ra hoài nghi, nhưng cũng không nhiều lời.

Các loại điều tra sau đó khẳng định là không thể thiếu được, đây chính là một vụ đại án liên quan đến hơn ba mươi tên phần tử băng nhóm công khai móc súng.

Tìm ra các loại vật phẩm vi phạm lệnh cấm và sáu thiếu nữ ở bên trong căn nhà một tầng kia cũng là chuyện không nhỏ, vụ án này tuyệt đối sẽ bị kiểm chứng nhiều lần.

Selina ở bên ngoài giao lưu nói chuyện gần một giờ, xử lý xong các loại thủ tục, mới một lần nữa trở về trong xe.

Nhìn hai người ở bên trên ghế sau, cô ta bất mãn nói: "Này, tiểu thư Gwenyth, có phải là cô nên thả cộng tác của tôi ra hay không, cậu ra vẫn còn con nít!"

Trạng thái của Ginny đã khá hơn rất nhiều, nhưng bên ngoài nhao nhao như vậy, dù sao cũng không phải nơi tốt để giả vờ ngủ.

Nhưng cô ta lại muốn vùi ở trong ngực Luke không dậy, bởi vì nơi đó quá thoải mái dễ chịu.

Ôm Luke lâu như vậy, đồ đần mới không cảm giác được bắp thịt rắn chắc cân xứng kia, thậm chí cô ta còn giả vờ như lơ đãng vụng trộm dùng tay xác nhận qua độ chân thật.

Tuyệt đối là một người đàn ông cơ bắp! Đường nét tuyệt đối là đẹp mắt!

Hơn nữa trên người Luke rất sạch sẽ, không có mùi thân thể nồng nặc giống đại đa số người da trắng, chỉ có mùi sữa tắm nhàn nhạt và một chút mùi mồ hôi, để cho cô ta cảm thấy rất dễ ngửi.

Được rồi nha, đây thật ra là tác dụng của tâm lý.

So với mùi lạ ở trên người bốn tên thành viên D-36 kém chút đã làm đại tiểu thư nào đó chết ngạt, đương nhiên là cô ta càng hi vọng bị chàng trai sáng sủa đẹp trai sạch sẽ này an ủi.

Luke cho Selina một ánh mắt, lại tiếp tục ra hiệu, cô ta chỉ có thể bĩu môi, quay đầu lại, lái xe xuất phát.

Không bao lâu sau, đại tiểu thư Ginny đã được đưa về biệt thự ở Beverly Hills, được bảo an đón đi vào.

Đi hai bước, bỗng nhiên cô ta quay người nhào lên trên người Luke, ôm cổ của hắn, cho hắn một cái hôn thật sâu: "Cám ơn anh, Luke."

Luke mỉm cười: "Không cần, tôi vốn là một thám tử."

Ginny lưu luyến không rời buông lỏng tay ra, rốt cuộc đã đi vào trong nhà, còn quay đầu nhìn hắn nhiều lần.

Một lát sau, Luke và Selina lên xe, lần này là hắn lái xe.

Selina ở bên cạnh hừ hừ: "Đại tiểu thư có tiền a, cậu có gì muốn nói không?"

Luke: "Ừm, thật là thơm."

Selina: "A? Cậu đúng là còn dám nói, còn không mau lau mặt đi."

Cô ta bất mãn rút một tờ giấy ra ném qua: "Cho nên, cô ta hôn cậu, cậu sẽ không né tránh?" .

Luke: "Nếu tôi nói chỉ là vì công tác, cô có tin không?"

Selina: "Được, vậy lần sau nếu như bác gái nào đó cần triển khai công tác, cũng do cậu tiến lên dâng nụ hôn."

Luke: "Được rồi, tôi phải thừa nhận một chút."

Selina: "Cái gì?"

Luke: "Tôi thừa nhận, tôi chính là một người chỉ nhìn mặt, xấu xí sẽ không xuất miệng được, cho dù là vì công tác, tôi cũng không có cách nào hi sinh bản thân."

Cô gái nào đó: ". . . Khuôn mặt thối! Ăn cơm trưa a, cậu mời."

Luke: Lời nói này, giống như là cô đã từng mời qua mấy lần cơm trưa rồi vậy.

Hai người đi một nhà hàng Michelin ba sao, Luke bây giờ đã có một mớ tiền hợp pháp, muốn tiêu bao nhiêu thì tiêu bấy nhiêu.

Bữa cơm trưa đắt đỏ tiến hành được một nửa, Elsa gọi điện thoại đến: "Hai người ở đâu? Vì sao còn chưa trở về?"

Luke: "Ăn cơm trưa a, lượng vận động buổi sáng hơi lớn, không ăn chút đồ vật thì không chịu được."

Elsa: ". . . Ăn xong lập tức trở lại, chuyện lần này cậu làm ra, động tĩnh không nhỏ."

Luke: "Được rồi. Muốn đóng gói một chút cho chị không? Sếp."

Elsa: ". . . Tự lên kế hoạch rồi làm đi." Nói xong cũng cúp điện thoại.

Luke ha ha, nhìn mà làm? Đó không phải là nhất định phải làm sao.

Chỉ là Elsa không biết, hắn và Selina bây giờ đang ăn ở nhà hàng Michelin ba sao, bằng không thì khẳng định là sẽ từ chối.

Luke cũng mặc kệ, ăn vào bụng, ai biết đó là đồ ăn có giá bao nhiêu.

Nhận xong cú điện thoại này, hai người cũng không thể tiếp tục chậm rãi ung dung hưởng thụ, dùng tư thế ăn như gió cuốn nhét những món ăn ngon lành đẹp mắt kia vào bụng, lại mang theo đồ ăn đã sớm gọi đóng gói xong, tính tiền rời đi.

Trên xe, Selina lại đưa ra ý kiến: "Lần sau đừng đến nơi này nữa, vừa đắt mà lại ăn không đủ no."

Luke: "Ăn không ngon à?"

Selina rầu rĩ: "Ăn ngon thì đúng là ăn ngon, thế nhưng ăn cái gì, không phải đầu tiên là phải chú ý tới chuyện có thể ăn no hay không sao? Sau đó là mùi vị vô cùng tốt, tốt nhất còn có thể là chủng loại miệng vừa nuốt xuống dạ dày cảm thấy no kia. Ăn xong mấy món ăn nơi này, bụng tôi vẫn còn đang ục ục kêu."

Luke hiểu: "Vậy lần sau dẫn cô đi ăn thịt nướng kiểu Hồng Kông?"

Selina: "Là loại gì?"

Luke: ". . . Đi tới kệ, từng hàng đều treo thịt. Thịt nướng, mỗi loại đều béo ngậy thơm phức."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!