Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 261: CHƯƠNG 261: CHÚNG TA KHÔNG GIỐNG NHAU, TRUYỀN THỐNG GIA ĐÌNH

Suy nghĩ một chút thì thứ "Thuật phòng thân của nữ giới" này của Carlos Gracie, vẫn là Luke dạy Selina.

"Hình như cậu không phải là học sinh nơi này thì phải?" Nữ sinh số 10 hỏi.

Luke: "Ừm, tôi mới tới để xem hoàn cảnh nơi này như thế nào, nói không chừng về sau sẽ chuyển đến nơi này để học năm cuối trung học."

Nữ sinh số 10 nghe xong lập tức nổi lên hứng thú: "A, thật sao? Vậy thì thật sự là quá tốt."

Biểu lộ của Luke rất vi diệu: Cô có bạn trai rồi mà, vì sao lại cao hứng như thế? Tôi đến nơi này, thì tốt đối với cô ở chỗ nào?

Nhưng mà, Selina bên kia đã đi trở về.

Hai nam sinh đùa ác đã bị hiệu trưởng Himbry đưa đi, nhìn biểu lộ của ông già này, làm không cẩn thận sẽ thật sự để hai tên ngu xuẩn đen đủi này nghỉ học.

Bạn trai của nữ sinh số 10 cũng theo ở sau lưng Selina không xa, đi trở về, lúc này mới phát hiện ra bạn gái của mình hình như đang bắt chuyện với một nam sinh lạ mặt, lập tức mặt mũi tràn đầy vẻ khó chịu nhìn Luke: "Mày làm gì thế? Thằng ranh, cách xa bạn gái của tao ra một chút."

Luke mỉm cười, chỉ chỉ về phía sau hắn.

Nam sinh này trừng mắt: "Mày chỉ cái gì mà chỉ? Nói chuyện đi, mày bị câm à?"

Luke: "Tôi muốn nói là, cậu đang cản đường của chị họ tôi rồi."

Nam sinh này quay đầu nhìn lại, phát hiện ra là Selina, lập tức biến sắc: "A, chào cô, có thể biết tên của cô không?"

"Không thể." Lời quả quyết từ chối để nam sinh này nghiêng đầu trừng mắt nhìn về phía Luke, bởi vì lời này là hắn nói.

Luke ha ha: "Nhóc, cách chị họ tôi xa một chút."

Nam sinh này hơi sững sờ, luôn cảm thấy lời này có chỗ nào đó không đúng, cuối cùng thở ra một câu: "Tôi nói chuyện với chị họ cậu, mắc mớ gì tới cậu?"

Luke: "Vậy bạn gái cậu nói chuyện với tôi, thì mắc mớ gì tới cậu?"

Nam sinh kia: "Cô ấy là bạn gái của tôi, có thể giống như chị họ sao?"

"Cậu đã có bạn gái, có thể giống như người không có bạn gái như tôi sao?" Luke cười nói.

Nam sinh này bị nhiễu choáng: "Lời. . . Lời này là có ý gì?"

Luke: "Ý tứ chính là, tôi chỉ là đem lời mà chị họ tôi không tiện nói với trẻ con, thuật lại cho cậu mà thôi."

Nam sinh này không khỏi nghiêng đầu nhìn lại, phát hiện ra Selina đang cười híp mắt không hề lên tiếng, chuyện này nói rõ là đang ngầm thừa nhận lời kia.

Người này lập tức thẹn quá hoá giận: "Có gì đặc biệt hơn người, hai đứa khốn. . . A …"

Selina bỗng nhiên bước ra một bước, vươn tay, từ phía sau nắm lấy cổ của tên này: "Trẻ con đừng nói lời thô tục, ngoan ngoãn ngậm miệng về nhà, miễn khỏi về sau nói chuyện thoát hơi, khó nghe giống như đánh rắm, hiểu không!"

Sắc mặt của nam sinh này đỏ lên, không phải là vì mất thể diện, mà là bị tay của Selina nắm cho không thở nổi, có loại cảm giác sắp tắt thở.

Selina nhìn sự sợ hãi bên trong ánh mắt nam sinh kia, lúc này mới buông lỏng tay ra: "Được rồi, cậu tự tiện đi, nhưng làm ơn không nên tiếp tục nói với ta một từ nào nữa."

Tiện tay đẩy một cái, đẩy nam sinh này ra xa hai bước, Selina lấy khăn tay khử trùng ra xoa xoa tay, giống như tay bị ô nhiễm vậy.

Sắc mặt của nam sinh này biến đổi, cuối cùng cắn răng một cái, xoay người rời đi.

Nữ sinh số 10 lại không động, mặt mũi tràn đầy vẻ sùng bái nhìn Selina, lần này cô ta đã thật sự bị Selina làm chấn động.

Nam sinh kia đi được hơn 10m, phát hiện ra bạn gái không đi theo, nổi giận gầm lên một tiếng: "Tatum Riley, hai chúng ta hết! Hết a a a!"

Nữ sinh số 10 lộ ra vẻ mặt ngơ ngắc: "Cái gì? Có phải là đầu óc của anh xảy ra vấn đề hay không?" Cô ta cũng không tiếp tục nhìn Selina nữa, cất bước đuổi theo.

Luke liếc qua: Uhm, rất tốt, phần dưới của cô em số 10 này, cũng đứng đầu trong số các cô em trong trường cấp 3 a.

Lúc này Selina mới ngồi xuống: "Cậu có ý tứ gì? Thế mà vừa tới đã cua gái rồi, lại còn là nữ sinh cấp 3? Còn muốn tôi giúp cậu đuổi bạn trai của người ta đi."

Luke khoan thai: "Tôi cũng mới tốt nghiệp trung học được hơn nửa năm mà thôi, còn chưa mười chín tuổi nữa."

Selina bị nghẹn lại, nam mười tám tuổi theo đuổi nữ học sinh cấp ba mười sáu mười bảy tuổi, đây là chuyện rất hợp tình hợp lý.

Sau đó không có người quấy rầy nữa, hai người nhàn nhã ăn xong cơm trưa.

Buổi chiều, hai người dạo một vòng ở bên trong sân trường, sau đó lại tiếp tục theo thứ tự đi mấy địa điểm chỗ xảy ra vụ án, ví dụ như nơi cháu gái của Phó cục trưởng bị giết, còn có nhà của nữ sinh Sidney kia nữa.

Làm như vậy chỉ là để quen thuộc hoàn cảnh, đối với việc tìm ra hung thủ cũng không có trợ giúp gì lớn.

Khi hai người qua đây đều đã là ba ngày sau khi vụ án xảy ra, hiện trường đầu tiên phát hiện ra án chủ yếu đều ở bên ngoài, vết tích lưu lại hầu như không có.

Khứu giác linh mẫn của Luke cũng không có quá nhiều phát hiện ở chỗ Sidney, dù sao người hiềm nghi tập kích cô ta, chính là bạn trai Billy của cô ta.

Mấy ngày gần đây Billy đều có tới nơi này, tối cùng ngày vụ án xảy ra cũng tới tìm Sidney, mới có thể bị hoài nghi là sát thủ liên hoàn kia, mùi của cậu ta không đủ để Luke phán đoán ra thân phận hung thủ của cậu ta.

Sau khi hai người đại khái quen thuộc hoàn cảnh của thành phố nhỏ, thời gian đã đến chạng vạng tối, mọi người ở trong thành phố nhỏ giống như là đã hẹn xong các nơi chơi đùa nghỉ ngơi vậy, sắc mặt đều nghiêm túc, thần thái trước khi xuất phát rất vội vàng.

Bà chủ nhà ôm con thì đi vào trong nhà, những đứa trẻ vẫn còn đang chơi đùa ở ven đường cũng đều bị gọi về nhà.

Ngay cả vài chỗ ăn chơi, ví dụ như các quán rượu nhỏ, đại bộ phận nữ giới bên trong đều đồng loạt tính tiền trở về nhà.

Luke chỉ có thể lắc đầu: "Chuyện này thật đúng là. . . Khoa trương a."

Cho tới bây giờ hắn còn chưa từng thấy qua loại tình huống này, một hung thủ thế mà dọa cho người của cả một thành phố nhỏ đều trở về nhà tránh né, thật sự là rất hoang đường.

Đây chính là lực phá hoại mạnh mẽ của sát thủ liên hoàn, rất dễ dàng để cho xã hội sinh ra khủng hoảng.

Dù sao thì ai cũng không thể xác định, bản thân có phải là người kế tiếp hay không.

So với cái mạng nhỏ, mọi người tình nguyện thiếu đi chút giải trí, cùng lắm thì ở trong nhà xem tivi sáng tạo sinh linh mới.

Burke cũng nói, hôm nay bắt đầu thực hành cấm đi lại ban đêm, mãi đến khi nào tìm được sát thủ liên hoàn kia mới thôi.

Luke đối với chuyện này cũng không ôm hi vọng gì lớn.

Loại chuyện cấm đi lại ban đêm này, sự nhẫn nại của các cư dân cũng chỉ tầm mười ngày nửa tháng, lại kéo dài hơn một chút, vị trí Cảnh sát trưởng của Burke cũng không thể gánh nổi.

Khó trách Burke lại tương đối hòa khí đối với hai người, xem ra là áp lực của ông ta quá lớn, không còn tâm tư tiếp tục nghĩ tới vấn đề mặt mũi nữa.

Ban đêm, hai người tới nhà Burke thăm hỏi.

Burke trực tiếp đưa hai người vào trong phòng sách, mặc dù trong nhà chỉ có vợ của ông ta, nhưng ông ta vẫn nhớ kỹ lời Luke, giữ bí mật là thứ nhất, không nên làm cho hung thủ cảnh giác.

Sau đó, hai người bọn Luke ở chỗ này lật xem hồ sơ, Burke ngồi ở nơi đó trong chốc lát, không nhịn được, dứt khoát mở cửa sổ ra nhóm một điếu thuốc.

Hút hai hơi, ông ta đã ho khan.

Luke liếc mắt nhìn ông ta: "Cảnh sát trưởng Burke, ông không hút thuốc đã lâu rồi đi?"

Burke cười khổ: "Gọi tôi là Burke là được. Tôi đã cai rất lâu rồi, nhưng hai ngày này. . . Haizz."

Luke suy nghĩ, nói: "Vậy thế này đi, để Selina ở nơi này xem tư liệu trước, ông dẫn tôi đi kiểm tra những vật chứng của vụ án ở trong đồn cảnh sát một lần đi."

Burke: ". . . Cậu là chuyên gia pháp y à?"

Luke không chút do dự ném ra tuyệt chiêu: "Chú tôi là nhân viên chủ quản ca đêm ở trung tâm pháp y LV."

Burke trợn to hai mắt: "Thật?"

Luke buông tay: "Không phải là người lớn trong nhà dạy bảo từ nhỏ, tôi cũng sẽ không nhanh như thế đã làm cảnh sát rồi."

Lời này không có kẽ hở nào. Không phải là Robert mở cửa sau cho hắn, hắn muốn một tháng lên làm trị an viên cũng không phải là chuyện dễ dàng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!