Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 262: CHƯƠNG 262: KIỂM TRA VẬT CHỨNG, BILLY THOÁT TỘI, ĐỒNG PHẠM

Burke giật mình.

Giữa trưa ông ta trông thấy Luke thì cũng cảm thấy kỳ quái, giống như đại đa số người trong hệ thống cảnh sát, đều rất hoài nghi một thanh niên còn trẻ như vậy làm thế nào có thể vào tổ trọng án, tuổi tác căn bản là cũng không đủ.

Bây giờ nghe Luke nói như vậy, ông ta lại cảm thấy bình thường.

Chủ quản ca đêm trung tâm pháp y LV, xét ở trên toàn bộ nước Mỹ đều là chuyên gia với tiêu chuẩn kỹ thuật hạng nhất.

Mạng lưới quan hệ của loại nhân sĩ chuyên nghiệp này không nhất định là đủ cứng, nhưng khẳng định là rất rộng, đưa cháu trai vào đồn cảnh sát nơi nào đó làm thám tử cũng không phải là chuyện quá khó khăn.

Burke cũng không do dự nữa, lập tức dẫn Luke đi đồn cảnh sát.

Trong đồn cảnh sát vẫn còn không ít nhân viên cảnh sát đang tăng ca.

Thị trấn nhỏ này vẫn có tới mấy vạn nhân khẩu, đồn cảnh sát tự nhiên là không giống như loại mèo con như Shackelford, bây giờ vần còn có hơn mười người đang làm việc.

Burke dẫn một người trẻ tuổi đi vào, có người hỏi vài câu, có người lại bận rộn chuyện của mình, căn bản là không thèm chú ý.

Burke thuận miệng đuổi những tên khờ khạo cản đường kia đi, dẫn Luke đi tới phòng vật chứng, dựa theo số hiệu, tìm ra mấy cái hộp mở ra, bên trong là các loại vật chứng được đậy kín.

Luke: "Nơi này có găng tay không?"

Burke lắc đầu: "Tôi đi ra ngoài tìm một đôi cho cậu?"

Luke bác bỏ đề nghị này: "Được rồi, quá mức làm người khác chú ý." Nói xong, hắn móc ra một cây bút ký tên tùy thân, mở những túi vật chứng kia ra.

Hắn không dùng tay đụng vào những vật chứng kia, chỉ là dùng bút ký tên nhấc lên, hơi lật qua lật lại kiểm tra.

Burke nhìn thấy thế cảm thấy xấu hổ: Những nhân viên cảnh sát của mình lúc thu thập chứng cứ, hình như đều không chú ý như thế. Người ta có một người chú làm ở trung tâm pháp y LV có khác, chi tiết chính là không giống nhau.

Rất nhiều vật chứng Luke đều lật xem rất nhanh, nhiều nhất chỉ là thoáng nhìn vài lần lại trả về.

Chỉ có quần áo trên người hai người bị hại đầu tiên, Casey - Becker và bạn trai Steve – Orth của cô ta, hắn tiêu tốn thời gian tương đối dài, nhìn tới tận năm phút.

Sau đó chính là chiếc mặt nạ trùm đầu nghe nói được phát hiện ở ngoài phòng của nữ sinh Sidney, đó hư hư thực thực là do hung thủ bỏ lại, hắn cũng quan sát thứ này trong khoảng một phút.

Trong lúc đó, thỉnh thoảng nhắm hắn hai mắt lại, giống như là đang tự hỏi cái gì đó.

Burke ở bên cạnh tò mò nhìn: Đây là loại thao tác gì? Cậu tới kiểm tra vật chứng, tại sao phải nhắm hai mắt lại?

Nhưng Luke cũng không giải thích, hắn cũng không đặt câu hỏi.

Tốn khoảng mười lăm phút, Luke gật đầu: "Được rồi." Nói xong tay đã cực nhanh buộc chặt lại túi vật chứng, đều đặt trả về trong hộp đựng vật chứng.

Burke lại đặt những cái hộp này trở lại bên trên kệ.

Hai người từ trong phòng vật chứng đi ra, đến đại sảnh, bỗng nhiên có người gọi Burke một tiếng.

Burke nhìn sang: "Dewey, có chuyện gì thế?"

Đây là một cảnh sát tương đối trẻ tuổi, khoảng trên dưới hai mươi lăm tuổi, giữ lại hai bên ria mép.

Sắc mặt của người này khó coi nhìn Luke một cái, cũng không lên tiếng.

Burke nghiêng đầu liếc Luke một cái, Luke hiểu ý: "Chú Burke, cháu đi ra bên ngoài chờ trước nhé."

Burke gật đầu: "Được rồi, lát nữa chú sẽ đưa cháu về nhà."

Luke chờ ở bên ngoài không tới 10 phút, Burke mang theo sắc mặt âm trầm đi ra.

Ra hiệu cho Luke xong, hai người đi tới chỗ xe cảnh sát đậu bên cạnh cổng khoảng hơn 10m, Burke mới nhỏ giọng nói: "Hung thủ kia, vừa rồi mới gọi điện thoại đe dọa cho Sidney đang ở tạm nhà Dewey."

Luke sững sờ: "Cái gì cơ?"

Chợt hắn hiểu được vấn đề: "Nói cách khác, tên Billy bị hiềm nghi kia đã được rửa sạch?"

Mặt của Burke âm trầm gật đầu.

Thế mà người khả nghi nhất, có sẵn hiềm nghi nhất đều bị bài trừ, như vậy vụ án này sẽ phải tra lại toàn bộ từ đầu.

Tin tức này cũng không hề tốt đẹp.

Ý nghĩ trong đầu Luke mau chóng chuyển động trong chốc lát, khẽ gật đầu: "Burke, vậy ông đi mau lên, tôi sẽ trở về một mình, tra xong tư liệu thì chúng tôi sẽ đi."

Burke không kiên nhẫn khoát tay: "Nếu đã nói là thân thích của tôi, loại tình hình này còn đi ra ngoài ở thì cũng không thích hợp. Nhà tôi còn rất nhiều phòng trống, đưa cậu trở về xong, để Belle dọn hai gian phòng cho hai người ở là được."

Luke suy nghĩ, cũng không từ chối: "Được rồi, vậy thì cám ơn ông, Burke."

Burke chỉ gật gật đầu, sau đó gọi hắn lên xe, nhanh như chớp đưa hắn trở về nhà mình, sau đó ông ta chỉ nói với vợ mình là Belle vài câu, lại một lần nữa lên xe rời đi.

Belle là một bà chủ gia đình truyền thống, dáng hơi mập, hơi nhiều lời, nhưng làm người cũng không tệ lắm.

Bà ta cười khách sáo với Luke hai câu, lập tức đi cho dòn phòng cho hai người.

Nhìn thấy Luke đi vào đóng cửa lại, Selina buông hồ sơ trong tay xuống, lười biếng hỏi: "Có phát hiện gì không?"

Luke: "Burke mới vừa nhận được tin tức, hung thủ kia gọi điện thoại cho Sidney đe dọa."

Selina suy nghĩ, giật mình: "A, vậy tên Billy kia không phải là hung thủ?"

Luke cười khẽ: "Cũng chưa hẳn. Cô đừng quên, rất nhiều sát thủ liên hoàn lại có cả đồng lõa."

Selina như có điều suy nghĩ gật đầu.

Luke tiếp tục nói: "Cho nên, thả Billy ra là chuyện tốt."

Mắt của Selina lộ ra vẻ suy tư, một lát sau mới thăm dò mà hỏi: "Cậu nói là, tên này có thể sẽ tiếp tục gây án?"

Luke: "Bằng không thì tên đó cần gì phải vội vã để cho đồng bọn gọi điện thoại, tẩy thoát hiềm nghi của mình?"

Selina giật mình: "Thật sự là hắn?"

Luke nghĩ đến phát hiện vừa rồi ở trong phòng vật chứng, khẽ gật đầu: "Có tám phần khả năng chính là gã này, chỉ là gã này còn có một đồng phạm nữa mà thôi."

Selina: "Người nào?"

Luke cười nói: "Người này. . . Cô đã gặp qua."

Selina nhíu mày suy nghĩ kỹ một lát, vẫn lắc đầu: "Không nghĩ ra được, hôm nay chúng ta đã gặp không ít người."

Luke: "Nhắc nhở một chút, người kia và chúng ta đã có một chút xung đột nhỏ."

Selina lập tức nhớ lại: "Cậu nói là, bạn trai của nữ sinh số 10kia?"

Luke gật đầu: "Đúng thế. Nhưng mà, tôi không có chứng cứ. Tiếp đó, phải xem hai người này biểu diễn rồi."

Đổi thành những người khác, khẳng định là sẽ truy hỏi hắn vài câu xem tại sao lại có thể có phán đoán như vậy.

Selina lại biết, Luke có bí mật của chính hắn, có thể nói tự nhiên sẽ nói, chưa nói thì tự có đạo lý riêng, đương nhiên là cô sẽ không đi truy hỏi đến cùng, chỉ cần từ manh mối này tiếp tục phân tích là được.

Cô ta chỉ là không hiểu nhíu mày: "Tư liệu về Stu thì chỗ tôi không có, tên Billy kia tuy là gia đình độc thân, nhưng điều kiện gia đình rất tốt, cũng không có tin tức từng bị ngược đãi. Bọn họ chỉ là hai học sinh cấp ba, vì sao lại dùng thủ đoạn đáng sợ như vậy để giết người?"

Luke: "Lúc Burke nói chuyện trời đất với chúng ta, từng nói một câu, cô còn nhớ rõ không?"

Selina: "Câu nào?"

"Nếu như là hai mươi năm trước, tôi có thẻ khẳng định là sẽ không phải do cậu ta làm. Nhưng lũ trẻ bây giờ. . . Ai biết được!" Luke ung dung thuật lại câu nói kia của Burke.

Selina cũng im lặng.

Tiết tấu xã hội đang tăng nhanh, đủ loại tin tức đang tăng tốc đánh thẳng vào quan điểm của mọi người, thời đại tin tức bùng nổ đã đến gần.

Một loạt vấn đề xen lẫn trong đó, tự nhiên đã xuất hiện ra.

Bọn nhỏ càng ngày càng trưởng thành sớm, phong cách hành động cũng càng ngày càng trưởng thành hóa, đã là sự thật được công nhận.

Billy và bạn trai của nữ sinh số 10 kia, thật làm ra chút chuyện phát rồ gì đó, cũng không hề hiếm lạ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!