Nước Mỹ dẫn trước đại đa số các quốc gia ở trên thế giới này, sớm tiến vào thời đại vật chất cực độ giàu có, đại đa số người bình thường đều không cần lo tới vấn đề ăn uống, cùng lắm chỉ là không có con đường nào để leo lên cao hơn mà thôi.
Ở dưới các loại tư tưởng hun đúc, một ít người trẻ tuổi yêu thích tìm đường chết, đây cũng không phải là trường hợp cá biệt.
Luke ở kiếp trước, dân chúng bình thường của Trung Quốc làm ra một loại kết luận chất phác mà trực tiếp cho loại thanh niên này của nước Mỹ.
Đó chính là —— thuần túy ăn no rỗi việc.
Luke nói xong phát hiện ở bên kia của hắn, mới hỏi Selina: "Cô thì sao? Tìm ra điểm gì đáng nghi không?"
"Cậu nói như vậy, thì chỗ này của tôi quả thật là có chút điểm đáng ngờ. Ví dụ như là vụ án một năm trước kia, chi tiết trong đó rất đáng được cân nhắc." Selina lật lật hồ sơ bên trong tay.
Lật đến một tờ trong đó, cô ta mới nói: "Nơi này, căn cứ vào lời chứng của Sidney, sớm nhất chỉ nói là trông thấy Cotton - Weary từ nhà cô ta chạy ra ngoài. Lúc ấy là mười giờ đêm, lời chứng của cô ta là "Cô ta đang ở cạnh cửa sổ trong phòng của mình trên lầu, nhìn thấy hung thủ chạy trốn", cậu cảm thấy thế nào?"
Luke suy nghĩ, lập tức hiểu ra: "Gian phòng của cô ta ở ngay phía trên hơi lệch một chút so với cửa ra vào, bởi vậy cô ta nhìn thấy, có lẽ chỉ là một bóng lưng? Mà lại là vào ban đêm nhìn thấy bóng lưng."
Selina nhún nhún vai: "Đúng thế. Sau đó, cái áo khoác dính máu của mẹ cô ta xác thực là thuộc về Cotton, cũng bị tìm được ở nhà Cotton. Nhưng tối hôm đó lúc Cotton bị phát hiện, lại đang ở trạng thái say rượu, căn bản là không nói rõ lúc trước đó mình đã làm gì."
Tròng mắt của Luke chuyển động: "Chúng ta đi ra ngoài tản bộ đi."
Selina: "Cậu muốn làm gì?"
Luke: "Ha ha, tên đó có quỷ kế, tôi có khoa học kỹ thuật a."
Selina: "A?"
Hai người nói một tiếng với Belle, sau đó đi ra ngoài.
Belle có chút lo lắng, nhìn hai người lái xe rời đi, bà ta gọi điện thoại cho Burke, kết quả là Burke im lặng một lát mới nói: "Tôi biết rồi, không cần lo lắng cho bọn họ, bọn họ có chừng mực."
Chuyện Luke muốn làm rất đơn giản.
Dựa vào tư liệu mà Selina nhìn thấy, lại tiếp tục gọi điện thoại hỏi thăm Burke, hai người đi tới bên ngoài nhà Billy và tên bạn trai của nữ sinh số 10, nam sinh tên là Stu kia, lượn quanh một vòng.
Sau đó Luke giấu mấy cái camera ở bên trong cây cối xung quanh, nhắm thẳng vào gian phòng kia, toàn bộ phương vị không góc chết.
Hắn lại tiếp tục ở chỗ bí mật gần đó lắp đặt hai thiết bị chuyển tiếp tín hiệu, như vậy thì hắn ở đại bộ phận các vị trí trong thị trấn nhỏ này đều có thể tiếp nhận được tín hiệu bên này.
Những camera này cũng không phải là luôn làm việc, sau mỗi buổi đêm chúng nó sẽ mở ra vào một thời gian cố định, như vậy sẽ có thể kéo dài được hai ba đêm.
Luke cảm thấy, như thế này đã đầy đủ rồi, hai học sinh cấp ba kia có vẻ như là cũng không quá mức kiên nhẫn.
Làm xong tất cả những chuyện này, hai người lái xe trở về nhà Burke, sau khi rửa mặt, chúc Belle ngủ ngon một tiếng, riêng phần mình trở về phòng.
Luke một mực xem tư liệu của các băng đảng ở Los Angeles đến bốn giờ, mới lên giường đi ngủ.
Ngày hôm sau, vẫn như cũ là một ngày có thời tiết tốt, ánh nắng vô cùng tươi sáng.
Đến trường học, hai người còn chưa kịp đi vào, chỉ nghe thấy loa phát thanh vang lên: "Bởi vì vụ án hung sát gần đây, trường học tạm thời sẽ cho nghỉ một tuần, các học sinh trong thời gian nghỉ nên ở trong nhà mình, không nên tùy ý ra ngoài, bảo đảm an toàn của chính mình."
Các học sinh có người reo hò, có người kêu la, có người huýt sáo, không có mấy người không cao hứng.
Selina và Luke nhìn lẫn nhau: ⊙_⊙? × 2
Một lát sau, Selina nghiêng đầu, yếu ớt hỏi: "Làm học sinh? Giả làm giáo viên? Bí mật điều tra?"
Luke: . . . Bullshxt! Himbry không góp sức a.
Lúc hai người đứng ở nơi đó không biết nói gì, có một người trẻ tuổi mặc đồng phục cảnh sát và hai nữ sinh từ trong lầu dạy học đi ra.
Một nữ sinh trong đó trông thấy Luke, hai mắt lập tức sáng lên: "A, là cậu!"
Người cảnh sát kia cũng nhìn lại, hơi sửng sốt một chút: "Cậu là. . . Đứa trẻ họ hàng nhà Burke?"
Luke mỉm cười: "Anh khỏe chứ, Dewey. Tôi là Luke, vị này là chị họ tôi, Selina. Còn có cô bé xinh đẹp này, xin hỏi là phải xưng hô như thế nào?"
Lồng ngực của cô bé này cực phẩm, vòng ba vững chắc, là nhân tài kiệt xuất trong giới học sinh cấp ba.
Cô ta, chính là hot girl số 10 ngày hôm qua.
Giờ phút này, mặt mũi cô ta tràn đầy vẻ cao hứng: "Tôi tên là Tatum Riley, là em gái của Dewey."
Luke ha ha: "Chào cô, Tatum Riley, rất hân hạnh được biết cô."
Tròng mắt của Tatum Riley chuyển động: "Đúng, đêm nay ở nhà Stu có một bữa tiệc, hai người có muốn tới chơi không?"
Luke và Selina liếc nhau, trong lòng im lặng: Móa nó chứ! Bây giờ không phải là trong thành phố đều đã bị tên sát thủ liên hoàn kia làm cho thần hồn nát thần tính sao? Bọn này thế mà lại còn thừa cơ mở tiệc, chuyện này thật sự là. . . Quá thú vị.
Luke cười gật đầu: "Được rồi, tối nay chúng tôi sẽ trực tiếp đi qua."
Tatum Riley: "Cần tôi dẫn đường không?"
Luke mỉm cười: "Không cần, cô còn phải đi theo bạn đi." Hắn nhìn về phía nữ sinh tên Sidney ở bên cạnh hot girl số 10 kia.
Tatum Riley nghĩ cũng phải, chỉ có thể tiếc nuối gật đầu: "Được rồi, nếu như không biết đường, thì để Dewey đưa hai người qua đó đi."
Đáng tiếc, như vậy sẽ không thể nói chuyện phiếm nhiều vài câu với đại soái ca sáng sủa trước mắt này rồi. Trong lòng cô ta nói như thế.
Đưa mắt nhìn ba người rời đi, Selina nhắc nhở: "Không cần vội vã như vậy đâu, cũng không phải là người ta bảo cậu tối nay đi tìm nha."
Luke: "Cô không chú ý tới bữa địa điểm của bữa tiệc à? Tôi đang nghĩ tới chuyện chính nha."
Selina sững sờ, chợt nghĩ đến lời Tatum Riley nói vừa rồi, lập tức hiểu ra: "Cậu nói là. . ."
"Muốn mở bữa tiệc ở nhà ai, đây không phải là đề nghị của bản thân người này, cũng cần phải trưng cầu sự đồng ý người này a?" Hắn nói.
Selina không khỏi gật đầu: "Vậy tối nay. . ."
Luke cười hắc hắc: "Trong xe có hai cái camera tùy thân cỡ nhỏ, tối nay chúng ta lặng lẽ lượn quanh, nói không chừng sẽ chụp được chút ít hình ảnh thú vị gì đó?"
Selina: "Không phải là chủng loại hình tượng lúc cậu và Elena ở cùng một chỗ quay đấy chứ?"
Luke: "Nếu cô thích, cũng có thể đi quay loại này, nhưng tôi sẽ rất phụ trách chụp được hành động của sát thủ. Haizz, có ít người có tư tưởng càng ngày càng không thuần khiết a."
Selina nghiến răng nghiến lợi: "Người nào càng ngày càng không thuần khiết, trong lòng cậu còn không rõ sao?"
Luke: "Ha ha."
"Bây giờ mới là buổi sáng, cả ngày nay làm gì đây?" Selina hỏi.
Luke: "Nhìn chằm chằm hai vị thiếu niên tìm đường chết kia là được."
Selina ồ một tiếng, không tiếp tục lên tiếng.
Đại đa số thám tử phá án đều không hề đặc sắc giống như suy nghĩ của người bình thường, Luke đều là bật hack, mới có thể phá án nhanh chóng.
Tình huống bình thường là, hai thám tử vì tiếp cận một người hiềm nghi, làm không cẩn thận sẽ phải ngồi xổm ở trong xe vài ngày, dùng xe làm khách sạn, dùng chỗ ngồi làm giường, dùng thức ăn nhanh làm bữa ăn chính.
Luke còn tốt một chút, chuyện theo dõi luôn làm rất ít, đại đa số thời điểm hắn tình nguyện chạy nhiều một chút để tìm manh mối.
Selina đi theo Donald cũng hưởng thụ không ít loại đãi ngộ cắm điểm theo dõi này, bởi vậy cũng không có gì có thể phàn nàn.
Buổi sáng tất cả đều bình tĩnh, theo dõi rất nhàm chán.
Cũng may là Luke bố trí thiết bị chuyển tiếp tín hiệu, bởi vậy hai người còn có thể lái xe hoạt động ở trong thành phố nhỏ.
Giữa trưa ăn một bữa đồ ăn đặc sản ở một nhà hàng nhỏ nào đó trong thành phố, coi như không tệ, Selina cũng không thấy phàn nàn vấn đề cơm nước.
Đến hơn năm giờ chiều, Selina bỗng nhiên mở miệng: "A, Billy đi ra ngoài?"