Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 264: CHƯƠNG 264: NGĂN CẢN, CÁI ĐUÔI NHỎ CỦA BẠN BILLY

Luke cũng lập tức chuyển ánh mắt qua cái tablet hàng nhái trong tay Selina, phía trên đó Billy đang mặc một cái áo len có mũ trùm, còn vác theo một cái túi, lặng lẽ chạy ra cửa sau.

Hắn vừa nhìn thấy thế đã cười lên: "Trang phục như vậy, khẳng định là không muốn làm chuyện tốt."

Selina: "Áo len có mũ trùm rất bình thường mà, làm sao cậu biết hắn muốn làm chuyện xấu?"

Luke: ". . . Ách, làm chuyện tốt cần phải cúi đầu che mặt à?"

Selina: "Ừm, cũng đúng."

Trong lòng Luke tràn đầy mồ hôi: Mình quá quen với cách ăn mặc, sẽ nói sai được sao!

Hai người cũng không tới gần, chỉ ở xa xa dán sát sau lưng Billy, đi theo đối phương.

Một lát sau, đã theo Billy đi tới. . . Trường học?

Tên này muốn làm gì đây?

Trường học đều đã nghỉ học, bây giờ nhiều nhất chỉ có hai bảo vệ đang tuần tra trong sân trường.

Luke nhíu mày nghĩ trong chốc lát, bỗng nhiên nhớ tới một việc: "Chúng ta có số điện thoại của hiệu trưởng Himbry không?"

Selina: "Có, tôi có danh thiếp mà ông ta cho lúc trước."

Luke: "Gọi cho ông ta, hỏi một chút xem ở trong trường học còn có ai hay không."

Sau khi Selina bấm điện thoại, nói vài câu: "A? Không có học sinh, cũng không có thầy cô giáo, a, vậy cám ơn. . ."

Luke bỗng nhiên xen vào: "Hiệu trưởng Himbry, ngài vẫn còn ở trong trường học à?"

Selina chợt sững sờ, Himbry ở trong điện thoại đã đáp: "Đúng vậy, tôi mới vừa xử lý xong một ít chuyện của trường, đang chuẩn bị rời đi."

Hai người liếc nhau, Luke mở cửa xuống xe, cực nhanh chạy vào bên trong trường học.

Selina: ". . . Vậy ngài vẫn còn ở trong văn phòng chứ? Chúng tôi đột nhiên nghĩ đến một út việc, muốn hỏi thăm ý kiến của ngài một chút. A, được, chúng ta đến ngay đây."

Cúp điện thoại, cô ta hơi nâng âm lượng lên một chút: "Ông ta ở trong văn phòng hiệu trưởng."

Luke phất phất tay biểu thị đã biết, người đã xông vào trong trường học.

Bảo vệ ở cửa: "Này, cậu làm gì thế?"

Selina ở bên kia cũng chạy tới, ngăn bảo vệ lại, đưa giấy chứng nhận tạm thời của mình ra: "Thật xin lỗi, đó là em của tôi. Bởi vì có chút chuyện liên quan tới vấn đề chuyển trường muốn hỏi thăm hiệu trưởng Himbry, nhưng hiệu trưởng nói là ông ta sắp đi, cho nên em tôi hơi vội một chút, thật xin lỗi a."

Bảo vệ sao còn có gì bất mãn được nữa, đại mỹ nhân ăn nói dịu dàng, mặt cười như hoa giải thích cho anh ta, đây là đãi ngộ đã bao lâu rồi không thể có.

Tốc độ của Luke cũng không tăng tới mức cao nhất, bởi vì cũng không cần thiết phải làm như vậy.

Bây giờ Billy cũng vừa mới tiến vào sân trường, hơn nữa cậu ta còn không thể đi cửa chính, càng không có khả năng đi qua khu lầu dạy học có lắp đặt camera giám sát, không có khả năng nhanh hơn Luke được.

Luke đã ngay lập tức xông lên lầu năm, không che giấu tiếng bước chân, đến phòng làm việc của hiệu trưởng, trực tiếp đẩy cửa đo vào: "Hiệu trưởng Himbry, ngài ở đó không?"

Vừa nói chuyện, hắn vừa ngay lập tức nhìn quanh phòng, cũng phát động khứu giác linh mẫn.

Kết quả, nơi này cũng không có tung tích của hiệu trưởng Himbry, ngược lại mùi của Billy lại đã xuất hiện ở dưới lầu.

Có lẽ là tên kia muốn tìm một nơi đi lên để ra tay.

Luke thầm nghĩ, trong miệng đã tăng lớn âm lượng hô lên: "Hiệu trưởng Himbry, ngài ở đây không? Tôi và chị của tôi có việc, muốn nói chuyện với ngài một chút."

Hành động của Billy ở dưới lầu lập tức ngừng lại, đương nhiên là gã ta cũng nghe thấy tiếng la từ trong phòng làm việc của hiệu trưởng truyền tới.

Có những người khác ở đó? Hay là hai người? Vừa nghĩ như thế, gã ta hơi do dự, một lát sau gã ta quay người rời đi, biến mất ở trong rừng cây bên ngoài lầu dạy học.

Gã ta không chú ý tới, Luke đang đứng ở bên cạnh cửa sổ, dùng gương nhỏ nhìn gã ta rời đi.

Lúc này, ở cửa bỗng nhiên truyền tới tiếng động: "A, cậu là. . . Người nhà của Burke?"

Cổ tay của Luke khẽ đảo, thu hồi gương nhỏ, mặt mũi tràn đầy nụ cười quay đầu: "A, tôi là Luke. Hiệu trưởng Himbry sắp tan tầm rồi sao? Vậy chúng ta vừa đi vừa nói chuyện đi. Ngài có biết, lần nghỉ học này chút ảnh hưởng tới mấy ngày sắp tới của chúng tôi không, cho nên muốn hỏi ý kiến của ngài một chút."

Himbry có chút không hiểu thấu, nhưng ông ta vốn đang định tan tầm, vừa rồi chỉ là đi toilet mà thôi.

Nghe vậy gật đầu, ông ta xốc cặp sách của mình lên: "Vậy cũng được. Chuyện lần này là một sự ngoài ý muốn, tôi cũng không có cách nào."

Dù sao cũng là họ hàng của Burke, ông ta không có khả năng lạnh như băng nói mình tan tầm không làm việc nữa.

Hai người cứ như vậy trò chuyện với nhau, nửa đường gặp gỡ Selina đang tiến đến, ba người một đường nói chuyện, đi ra bên ngoài lầu dạy học.

Cuối cùng hai người đưa mắt nhìn hiệu trưởng Himbry rời đi, lái xe ở xa xa đi theo ông ta về nhà, lúc này mới quay đầu xe, lái về phía địa điểm tổ chức bữa tiệc đêm nay, nhà của nam sinh Stu.

Trên đường Selina hỏi: "Billy thật sự là nhắm vào Himbry à?"

Luke: "Lúc tôi đến, tên kia đang ở ngay trong lầu dạy học, mà bên trong lầu cũng chỉ có Himbry. Gã ta nghe thấy tôi gọi Himbry, do dự một hồi mới chuồn mất."

Selina suy nghĩ, bỗng nhiên cảm thấy có chút rối rắm: "Thế nhưng mà, chúng ta đã ở đây, cũng không thể trơ mắt nhìn bọn họ giết người đi? Vậy làm sao để liên hệ bọn chúng tới vụ án trước đó đây?"

Luke nhún nhún vai: "Có thể ở lúc bọn chúng hành hung, trợ giúp người bị hại một chút."

Selina: "A?"

Luke: "Ví dụ như lúc người bị hại gặp phải nguy hiểm gì đó, đưa tới một cây súng điện gì đó, khi đó hai thiếu niên tự tìm đường chết này có bị thương gì, thì cũng không cần chúng ta phải lo lắng."

Selina: ". . . Còn có thể làm như vậy à?" Trước đó cô ta đi theo Donald, tất cả đều cầu ổn, căn bản là chưa từng tiến hành qua loại thao tác xinh đẹp này.

Luke cũng chưa từng làm.

Nhiều khi, buổi tối sau khi hắn tan tầm sẽ sắp xếp cho một ít người rất rõ ràng, không cần mượn tay người nào cả.

Trong lúc gai người nói chuyện, đã đến nhà Stu.

Bên trong cũng không khác nhiều so với đại đa số các bữa tiệc của học sinh cấp ba, một đám nam nữ choai choai ở bên trong đó, khắp nơi đều là người.

Stu thân là chủ nhà đang mặc một cái áo ngủ màu đỏ sậm chói mắt, chạy khắp cả phòng.

Selina bĩu môi: "Con hàng này thật sự là đồng bọn của Billy?"

Dung mạo của Billy hơi có vẻ âm hiểm, nhưng coi như cũng anh tuấn, vị Stu này ngược lại thật sự trông giống như một tên ngu xuẩn thiếu gân.

Luke ha ha: "Tôi lại cảm thấy, tên này vẫn là trước sau như một, đều luôn điên cuồng như vậy."

Hai người ở trong rừng cây cách cửa xa xa ngồi đợi, Selina quan sát hình ảnh giám sát, Luke chú ý tới động tĩnh chung quanh.

Sắc trời đã tối dần, bỗng nhiên vẻ mặt của Luke khẽ động: "Có người đến."

Ngay lập tức có một chiếc xe Ford đời cũ xuất hiện, từ trên đường trước mặt hai người không xa lái qua, sau đó cũng tiến vào trong rừng cây ven đường, cách chỗ hai người khoảng hơn 30m.

Tính bí mật của khu rừng cây chỗ hai người bọn Luke đỗ xe này rất tốt, ở phía sau hai cây lớn và một ít gỗ tạp, bởi vậy ở trên đường sẽ không nhìn thấy xe ở trong bóng tối.

Chiếc xe mới đến này đương nhiên là cũng không phát hiện ra hai người.

Luke từ bên trong khe cửa sổ xe mở hé ngửi được thứ mùi quen thuộc của một người.

Hắn im lặng làm ra thủ thế, lại tiếp tục ra hiệu cho Selina giữ yên lặng không nên động, sau đó lặng yên không một tiếng động trượt xuống xe.

Không tới mười giây, hắn đã xuất hiện ở gần chiếc xe kia.

Nhìn thấy hai người trước mắt, trong lòng Luke hô lên một tiếng Bingo: "HOHO, bắt được cái đuôi nhỏ của cậu rồi nha, bạn Billy." Camera trong tay đã giơ lên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!