Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 266: CHƯƠNG 266: XEM BÓNG, CỨU NGƯỜI, CHẠY TRỐN

Tatum Riley không nhịn được hét rầm lên: "Không, cứu mạng! Có ai không cứu tôi với!"

"Tatum Riley!" Một giọng nói như tiếng trời vang lên.

Tatum Riley miễn cưỡng quay đầu nhìn lại, lập tức trông thấy một bóng người lạ lẫm nhưng lại mang theo quen thuộc đứng ở cách đó không xa: "A, là anh? Mau cứu tôi, có người muốn giết tôi."

Mặt mũi của Luke lập tức tràn đầy biểu lộ căm phẫn: "Cái gì? Ở đâu?"

Tatum Riley: "Gã ta đang ở bên trong, hắn đang nâng cánh cửa lên này, muốn kẹt chết tôi. Mau cứu tôi a a a!"

Luke: "Đừng sợ, tôi sẽ lập tức cứu cô." Nói xong hắn từ cánh cửa ga-ra mới mở một nửa chui vào bên trong.

"Dừng tay! Tên tội phạm giết người kia." Tiếng Luke vang lên ở bên trong.

Tatum Riley đã sắp khóc: "Mau ngăn cản tên đó lại đi!" Anh chỉ ở nơi đó la to thì có tác dụng quái gì!

Luke: "Cô ấy sắp bị mày giết chết rồi, mày còn không ngừng lại?"

Tatum Riley tuyệt vọng nhìn mép trên cửa ga-ra cách mình càng ngày càng gần, thân thể của cô ta đã bị treo lên.

"Anh đừng chỉ hô a, mau ra tay ngăn cản gã ta lại!" Cô ta tuyệt vọng rống lên.

Luke lại không vội một chút nào.

Nếu như hắn thật sự dùng lực, một cái sẽ có thể giật cửa ga-ra xuống.

Trong miệng hắn tỏ ra vẻ bừng tỉnh hiểu ra, trong tay bỗng nhiên nhiều hơn một vật thể màu trắng: "Đúng vậy, xem bóng."

Vèo! Phanh!

Cửa ga-ra bỗng nhiên dừng lại.

Ngay sau đó, nửa người dưới của Tatum Riley được một vòng tay ấm áp ôm lấy, một bà tay khỏe mạnh chợt nâng lấy vòng ba rộng lớn của cô: "Buông lỏng, giơ cao cánh tay, theo đà tôi dùng sức mà chui ra ngoài."

Tatum Riley vội vàng làm theo.

Có người hỗ trợ, vẫn là loại lực sĩ siêu cấp như Luke hỗ trợ, thân thể của cô ta đã dễ dàng từ bên trong lỗ chó chui rút ra ngoài.

Luke buông tay, Tatum Riley lập tức rơi lên trên mặt đất, cô ta theo bản năng ôm một cái, ôm thắt lưng của hắn.

"Ừm, không có việc gì." Giọng nam ấm áp kia vang lên, cô ta ngẩng đầu nhìn lại, phát hiện là một khuôn mặt tươi cười vô cùng tươi sáng.

"Cám ơn, cám ơn! Ô ô ô ô ô ~" Cô ta mới cảm ơn được một câu, đã không nhịn được khóc rống lên.

Vừa rồi kém chút nữa cô ta đã chết! Chớ nói chi là trước khi chết, cô ta còn bị người đeo mặt nạ kia trêu đùa một hồi lâu, giờ phút này tâm lý của cô ta đã gần như là hỏng mất.

"Không có chuyện gì, chúng ta đi xem thử một chút xem sát thủ đeo mặt nạ kia là ai." Luke nói xong, lập tức ôm hot girl số 10 béo múp míp đi đến chỗ người đeo mặt nạ đang ngã xuống ở cửa kia.

Tatum Riley căn bản là không dám nhìn, cô ta đã bị người đeo mặt nạ kia dọa cho sợ mất mật: "Không, không nên. Chúng ta gọi cảnh sát đi. Dewey, Dewey đang ở ngay trong phòng khách."

Luke cũng không tiếp nhận kiến nghị này, trực tiếp đi qua tháo mặt nạ của người kia ra: "Người này, hình như là bạn của cô?"

Tatum Riley nghe được lập tức sững sờ, chợt từ trong ngực hắn ngẩng đầu nhìn lên: "Đây là chuyện không có khả năng!" Cô ta khó có thể tin kêu lên.

Cô ta đang trong lúc kinh ngạc, đồng thời cũng không có chú ý tới, bên trong cái tay đang ôm ấp cô ta của Luke có cầm một chiếc camera, chụp lấy bộ mặt của người đeo mặt nạ.

OK! Chứng cứ lại nhiều hơn một chút. Trong lòng của hắn âm thầm cười trộm.

Luke ở trong ga-ra tìm một sợi dây, trói người này lại, thừa dịp Tatum Riley vẫn còn hồn vía lên mây, hắn dứt khoát dùng còng tay trói ngược một tay một chân của người này lại.

Sau đó, hắn đỡ Tatum Riley trở lại lầu một.

Trước khi đi, hắn thuận tiện nhấn lên nút bấm ở cửa, hạ cửa hầm để xe xuống, miễn khỏi người nào đó có thể đột nhập từ nơi này vào nhà.

Sau khi đi lên, trong phòng khách chỉ có một nam sinh, còn có Dewey và mỹ nữ thành thục kia nữa.

Tatum Riley đang định đi qua, tìm cảnh sát kiêm anh trai Dewey khóc lóc kể lể một chút, lại bị hắn ngăn cản: "Không nên náo loạn để cho mọi người đều biết, cô muốn bị người ta vây xem à?"

Suy nghĩ một chút tới hai bạn học bị giết trước đó, còn có tình hình của Sidney mấy ngày gần đây bị những cơ quan truyền thông kia bao vây chặn đánh, cô ta lập tức ngậm miệng.

Luke mở miệng nói: "Dewey, mời anh tới đây một chút, ta có chút chuyện muốn hỏi anh một chút."

Dewey có chút không nỡ nói một tiếng với mỹ nữ thành thục kia, sau đó mới đi qua.

Luke lui lại mấy bước, ở trong đường hầm ra hiệu im lặng đối với Dewey, chỉ chỉ vào Tatum Riley, thấp giọng nói: "Không nên kinh động tới những người khác, chúng ta ra bên này nói."

Dewey trông thấy Tatum Riley khóc lóc thảm thiết, mặt mũi tràn đầy vẻ hoảng sợ, lập tức vội vã: "Cậu..."

Luke kéo anh ta qua, nắm lấy cổ của anh ta: "Không nên kêu loạn, người phụ nữ kia chính là phóng viên a? Anh muốn cho chuyện nơi đây đều bị phóng viên chọc ra à?"

Dewey cũng không có cách nào lên tiếng, nhưng anh ta còn tưởng rằng là em gái Tatum Riley của mình bị người nào đó ăn, bây giờ hai người đến chỗ anh ta cãi cọ.

Kết quả, nghe thấy Luke đem chuyện mới xảy ra vừa rồi ở trong ga-ra nói lại một lần, lại thấy em gái mình không ngừng gật đầu xác nhận, mặt mũi của Dewey mới tràn đầy kinh hãi: "Cái ... Ách"

Luke lại một lần nữa ngăn chặn cổ của anh at, hạ giọng: "Bình tĩnh, có biết không?"

Khuôn mặt của Dewey bị kìm nén đến có chút hồng lên, là bị tay của Luke bóp nghẹt, chỉ có thể liên tục gật đầu.

Luke: "Anh lập tức gọi điện thoại đi, gọi Burke dẫn người qua đây, nói bọn họ không nên gây ra động tĩnh quá to, miễn khỏi bị phóng viên phát giác. Đặc biệt là nữ phóng viên anh dẫn tới kia, nhất định không được lộ ra tin tức cho cô ta."

Dewey chỉ có thể gật đầu, lấy điện thoại di động ra, bắt đầu gọi điện thoại.

Một lát sau, Dewey nói: "Nhiều nhất 10 phút nữa Burke sẽ chạy tới, chúng ta..."

Luke ra hiệu dưới: "Đi trông coi nghi phạm kia trước. Tôi dùng bóng chày nện choáng tên đó, lại tiếp tục tạm thời dùng dây thừng trói."

Ba người đi xuống tầng hầm, Tatum Riley lại dính sát vào Luke, hai tay ôm chặt một cánh tay của hắn.

Luke chỉ có thể ha ha: Vị hot girl này, quả nhiên không hổ là một nhân tài kiệt xuất, ý chí bao trùm thiên hạ.

Một lát sau, ba người nhìn tầng hầm trống rỗng, còn có một bộ quần áo màu đen và mặt nạ ở nơi đó, trên quần áo còn có dây thừng, nhưng lại không thấy người.

Dewey: "... Người đâu?"

Luke nhíu mày, mũi nhúc nhích, sắc mặt của hắn cũng khó nhìn: Móa nó, tên kia thế mà lại chạy trốn!

Mấu chốt là, người này chạy trốn như thế nào? Ngay cả Luke đều không phát giác được, chuyện này rất không bình thường.

Vừa rồi sợi dây thừng dùng để trói kia tuyệt đối là không có vấn đề, Luke còn vụng trộm dùng còng tay, đồng thời còn chiếm cứ lối đi lên, chẳng lẽ tên kia cũng chui lỗ chó chui?

Nhưng quỹ tích mùi ở trong không khí, lại không phải là cho thấy như vậy.

Trừ quần áo rõ ràng nhất ở nơi đó, mùi của người này cũng không hề di động tới chỗ lỗ chó chui ở cửa ga-ra, thật giống như là bỗng nhiên biến mất ở trong hư không vậy.

Bỗng nhiên, Selina ở trên lầu hô một tiếng: "Không được nhúc nhích!"

Luke sững sờ, chợt bỏ lại Dewey và Tatum Riley, cực nhanh phóng lên trên lầu.

Hai anh em Dewey chỉ cảm thấy trước mắt có một bóng người vèo một tiếng đã vọt ra ngoài, sau đó không thấy Luke đâu nữa.

Hai người nhìn nhau, một lát sau cũng chạy lên trên lầu theo.

Luke lên tới lầu hai, khứu giác linh mẫn đã ngửi được mùi máu tanh nồng nặc.

Ngay sau đó, hắn xuất hiện ở sau lưng Selina, cô ta đang cầm súng, nhắm thẳng vào một người ở bên cửa sổ.

Trên giường bên trong phòng, cổ của một nam sinh để nửa trần bị vạch ra một vết thương thật sâu, lượng lớn máu tươi phun tung toé ra bốn phía, đang té nhào ở trên giường.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!