Luke nheo cặp mắt lại.
Nam sinh trên giường, là Billy.
Mà người đang đứng bên cửa sổ lầu hai là —— Stu.
Toàn thân gã ta dính máu, tay cầm môt con dao găm đang gác ở trên cổ một nữ sinh trước mặt, đó là Sidney.
Toàn thân cô bé này trần trụi, trên người có mảng lớn vết máu, vẻ mặt sợ hãi, mặt mũi của Stu lại tràn đầy vẻ vui vẻ kỳ dị liếc Billy ở trên giường: "Billy, bố mày cũng là một tên khốn nạn. Mày cho rằng ông ta là vật gì tốt hả? Không có mụ bitch Maureen kia, lão ta lại đến dụ mẹ tao. Đám khốn kiếp bọn mày đều đáng chết!"
Nhìn thấy Luke xuất hiện, Stu sững sờ, ngay sau đó kêu lên: "Là mày à? Đừng nghĩ tới chuyện tiếp tục bắt được tao!" Nói xong, con dao găm trong tay của gã bắt đầu thu lại, định cắt lên cổ Sidney.
Luke cười lạnh, một tay đè súng của Selina xuống, quả bóng chày trong tay mới vừa thu về không lâu lại một lần nữa hóa thành một vệt sáng màu trắng.
Phanh!
Đầu của Stu cao cao giơ lên, thân thể ngửa ra sau, đổ vào cửa sổ phía trước, Sidney trơn bóng trong tay gã ta lập tức ngã nhào xuống đất.
Luke: "Ha ha, bây giờ không phải là đã bắt được mày rồi sao?"
Nhưng ngay sau đó, hắn và Selina đều sửng sốt.
Thân thể của Stu đang xụi xuống ở phía trước cửa sổ bỗng nhiên vặn vẹo, giống như là kỹ xảo điện ảnh, một lát sau đã hóa thành sương mù biến mất không còn tăm tích, chỉ để lại một bộ quần áo dính máu ở trên mặt đất.
Luke: ⊙_⊙? !
Selina: ⊙_⊙? !
Móa nó chứ đây là có chuyện gì xảy ra?
Nháy mắt Luke đã hiểu được: Siêu năng lực!
Mặc dù hắn vẫn không thể xác định, siêu năng lực biến mất vào trong hư không này của Stu là làm như thế nào, nhưng có thể khẳng định được là con hàng này không phải là người bình thường.
Khó trách vừa rồi lại không thấy tên này ở bên trong căn phòng dưới hầm, thì ra không phải là có người cứu gã ta, mà là gã ta sử dụng loại siêu năng lực này!
Luke lại cũng có chút khó hiểu: Vì sao hệ thống không đề cập tới việc mình đánh bại Stu? Mình thế nhưng đã hai lần dùng bóng chày nện choáng đối phương, như thế cũng có thể tính là đánh bại đi?
Giờ phút này, Dewey và Tatum Riley đã chạy tới, Luke để Dewey qua, lại giữ chặt lấy Tatum Riley, dẫn đi xuống dưới lầu, trong miệng nói: "Dewey, phong tỏa hiện trường, thuận tiện đuổi cô bạn gái phóng viên kia của anh đi cho tôi."
Dewey: "Được rồi. Ai ... chờ đã, cậu "
Nhưng anh ta đã không nhìn thấy Luke đâu nữa, trong miệng theo bản năng nói ra nửa câu sau: "Cậu nghĩ mình là ai? Dựa vào cái gì lại có thể ra lệnh cho tôi?"
Nói xong, hắn bỗng nhiên nhìn thấy Selina đang cầm súng trong tay, lập tức cảnh giác rút súng ra: "Để súng xuống."
Selina liếc mắt, chậm rãi chọc khẩu súng trở về bao súng dưới nách, lại từ từ từ trong ngực móc ra một cái ví da lung lay: "LAPD."
Dewey: ...
Luke dẫn Tatum Riley đi xuống lầu, cũng thuận tiện ngăn chặn nữ phóng viên đang chạy lên trên lầu, lúc này mới canh giữ ở đầu bậc thang, kề sát bên tai Tatum Riley nhỏ giọng nói.
Mặt mũi của Tatum Riley tràn đầy vẻ khó có thể tin: "Sao, sao có thể có chuyện này. Stu..."
Luke bụm miệng cô ta lại, nhỏ giọng nhắc nhở: "Bên kia có phóng viên, đừng nói ra."
Tatum Riley hiểu được, nhưng hai mắt đã xuất hiện nước mắt: "Stu, cậu ta, cậu ta, thật..."
Luke khẽ gật đầu: "Không nên thương tâm."
Mấy phút sau, Burke tự mình chạy tới, còn dẫn theo hai chiếc xe cảnh sát khác nữa chạy tới, nhưng không bật đèn hiệu cảnh sát, còi cảnh sát.
Kể cả Burke thì có tất cả sáu người, hô hào tiến đến, sau đó mời toàn bộ người trong phòng đi ra ngoài, kể cả Luke và Selina.
Có cảnh sát sẽ dẫn bọn họ về đồn cảnh sát ghi khẩu cung, nơi này sẽ giao tất cả lại cho Burke xử lý.
Đây là chuyện mà trước đó Luke đã nói qua với Burke rồi, không công khai thân phận cảnh sát của hắn và Selina thì tốt nhất.
Nơi này đang có hai trong năm đài truyền hình lớn, hắn cũng không muốn đưa mặt mình lên cho phần tử phạm tội và sát thủ liên hoàn trên toàn bộ Mỹ biết.
Lặng yên không một tiếng động, lặng lẽ làm việc, mới là lựa chọn tốt nhất.
Hắn nhận vụ án này, là vì nhân tình của Phó cục trưởng Kondratief, đồn cảnh sát Wurzburger cũng sẽ không thăng chức tăng lương cho hắn.
Qua nửa giờ, Burke lộ ra sắc mặt cổ quái trở về, gọi hai người bọn Luke vào trong văn phòng.
Đóng cửa lại, Burke im lặng một lát, mới mở miệng nói: "Chúng tôi nhận được tin tức, vừa rồi Stu đi theo một đám bạn học tới nhà Billy, lúc ấy gã ta không hề ở nhà."
Luke: Ha ha!
Selina: ⊙_⊙?
Burke: "Hai người nói trông thấy Stu giết Billy ở trong nhà, xác định chứ?"
Luke: "Neil đâu? Ông ta chưa thấy qua Stu?"
Burke nhíu mày, chậm rãi gật đầu: "Neil nói là Billy bắt cóc ông ta, còn bắt giam ông ta, buổi tối cũng là Billy đưa ông ta đến nhà Stu, ông ta cũng chưa từng thấy qua Stu tham dự vào cuộc bắt cóc."
Luke: "Đưa Stu về, thẩm vấn một chút, chẳng phải là sẽ rõ ràngsao?"
Chỉ cần tên Stu này bị mang về đồn cảnh sát, Luke sẽ dám gọi đám đặc vụ FBI phân bộ 17 kia đến dạy gã ta làm người.
Burke bất đắc dĩ lắc đầu: "Thế nhưng, không thấy tên đó đâu. Lúc chúng tôi chạy đến nhà Stu, tên này vừa vặn từ nhà Billy rời đi."
Luke và Selina liếc nhau: Lúc đó không phải là lúc bọn họ đang ở trong phòng, nhìn Stu biến mất ở trong hư không hay sao?
Thế nhưng Luke cũng không lên tiếng, Selina cũng sẽ không nói ra tình huống này.
Loại tình huống này quá kỳ dị, nói ra giống như là cũng không có tác dụng gì, lại không có ai tin, nói không chừng Burke còn hoài nghi hai người bọn họ có vấn đề.
Về phần là vấn đề về tinh thần, hay là vấn đề về nhân phẩm, thì cũng khó có thể nói rõ.
Burke tìm hai người đến, cũng chính là xác định tình huống một chút.
Luke suy nghĩ, cuối cùng vẫn đưa thẻ nhớ của chiếc camera của mình ra, đương nhiên là hắn đã lợi dụng khoảng thời gian vừa rồi, chuyển một phần dữ liệu vào bên trong Laptop của mình.
"Burke, tôi có đoạn video quay được vừa rồi, dù rằng Billy và tên Stu kia có bằng chứng ngoại phạm, nhưng vẫn có thể tuyên bố lệnh truy nã. Hơn nữa, Billy là đồng bọn của Stu, bọn họ đều có phần trong vụ giết hai người." Hắn nói.
Burke sững sờ: "A?"
Luke nhún nhún vai: "Ông cũng biết đấy, chúng ta phá án thì cần phải có chứng cớ. Không có camera chấp pháp, vậy thì phải tự mang camera thôi."
Burke im lặng, âm thầm từ trong tay hắn nhận lấy hai tấm thẻ nhớ kia.
Nếu như trong video này có bằng chứng hữu dụng, ít nhất thì ông ta cũng có thể kết thúc được vụ án này.
Giết người chính là Stu, kể cả Billy đều là gã ta giết, mà không phải là những người khác.
Nếu như Stu bị oan uổng, vậy phải tự mình đi ra, để phối hợp điều tra.
Burke lại cảm thấy, sợ là Stu sẽ không xuất hiện nữa.
Ông ta cất kỹ thẻ nhớ, mới mở miệng nói: "Nói cho hai người biết một tin tức, cha của Billy là Hanks đã chết, ngay ở trong nhà ông ta, tử trạng nhất trí với những người bị hại trước đó."
Trong đầu Luke chuyển động một lát, mới hỏi: "Những học sinh vừa rồi kia vì sao lại đi ra ngoài?"
Burke: "Nhà sát vách của Billy bỗng nhiên bốc cháy, bọn họ đến xem náo nhiệt. Sau đó mới phát hiện ra cửa chính nhà Billy đang bị mở rộng, ở cửa còn có vết máu, chúng tôi đi qua lập tức phát hiện ra Hanks đã bị giết."
Luke giật mình.
Đây chính là biện pháp mà Stu dùng để thay đổi sự chú ý, điệu hổ ly sơn.
Về phần Billy có rõ ràng hay không, đã không thể nào kiểm chứng nữa, ai bảo Billy đã lạnh rồi.
Hắn mở miệng nói: "Cha của Billy và mẹ của Stu có khả năng có tư tình, Stu giết ông ta, cũng là chuyện rất có thể."