Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 269: CHƯƠNG 269: TRỞ LẠI GIAO NỘP, TÔI CHỊU KHÔNG ĐƯỢC

Selina ở bên cạnh đột nhiên cảm thấy không được tự nhiên, luôn cảm thấy ánh mắt của Luke ngẫu nhiên lướt qua hơi dọa người.

Không phải là ánh mắt đắm đuối gì cả, như thế thì cũng không có gì đáng sợ, loại bộ dạng giống như là đang có ý định quỷ quái gì đó như bây giờ, mới là báo hiệu nguy cơ.

Không thể không nói, Selina thật sự là càng ngày càng hiểu rõ Luke, chỉ là nhìn ánh mắt, đã biết hắn đang không nghĩ chuyện gì tốt.

Hai người về đồn cảnh sát, trước tiên lên tiếng chào hỏi Elsa, rồi mới đi tìm Dustin, tiến hành báo cáo tình tiết vụ án lần này.

Dustin nhíu mày: "Tên Stu kia... Lợi hại như vậy? Hai người đều không bắt được tên đó?" Cho tới bây giờ ông ta cũng chưa hề nghĩ tới, thủ hạ biết đánh nhau nhất dưới tay mình là Luke đều không thể bắt được người.

Mấu chốt không phải là không phát hiện, mà là phát hiện rồi nhưng lại không thể bắt lấy, hai chuyện này khác nhau rất lớn.

Theo chiến tích trước đó của Luke, như vậy không phải là Stu lợi hại đến mức muốn lên trời hay sao?

Luke lắc đầu: "Tên kia quá cảnh giác, mưu đồ giết người thất bại đã lập tức chạy trốn. Thậm chí chúng tôi còn ở nơi đó nhìn chằm chằm vào bạn gái của gã ta ba ngày, gã ta đều không thấy trở về qua."

Dustin bất đắc dĩ gật đầu.

Hắn không có khả năng để cho Luke và Selina không hạn chế chờ đợi ở bên kia, đây chính là đặc vụ biết đánh nhau nhất, cũng có thể phá án nhất dưới tay ông ta, trong đó thuộc tính biết đánh nhau nhất thì không có người thứ hai có được.

Luke suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn đem chỗ kỳ dị của Stu nói cho Dustin, đồng thời nói ra: "Sếp, chuyện này tôi cũng không nói với đồn cảnh sát bên kia."

Trên mặt kinh ngạc suy nghĩ một hồi lâu, Dustin đứng dậy vỗ vỗ bả vai của Luke, biểu thị khẳng định: "Tôi sẽ nói rõ tình huống với Phó cục trưởng Kondratief, cố gắng của hai người sẽ không bị không công nhận. Uhm, cần nghỉ ngơi không? Ngày mai hai người lại đến làm việc đi."

Luke lắc đầu: "Không cần, hôm nay vẫn còn sớm, để xem thử một chút xem chỗ Elsa có vụ án nào cần chúng tôi không, buổi chiều chúng tôi sẽ bắt đầu làm việc."

Dustin hài lòng gật đầu: "Được, vậy hai người đi làm việc đi."

Hai người đi ra, đi tới chỗ Elsa.

Elsa cũng không khách sáo, trực tiếp chỉ vào một phần hồ sơ trên bàn: "Vụ án này là Martin và Roger theo, tương đối nguy hiểm. Quy củ cũ, hai người đi hỗ trợ mấy ngày, không có tiến triển thì cũng không cần quan tâm."

Luke gật đầu: "Vậy chúng tôi đi?"

Elsa do dự một chút, vẫn hỏi: "Vụ án lần này, hai người..."

Luke nhún nhún vai: "Xem tình huống đi. Nếu như Phó cục trưởng đại nhân thông tình đạt lý một chút, có lẽ là chúng tôi còn là có thể có một món ân tình."

Elsa nhíu mày: "Chuyện gì xảy ra?"

Luke: "Hung thủ quá cảnh giác, hơn nữa còn có chút không tầm thường, sau khi thất thủ đã một đi không trở lại, chúng tôi chưa bắt được gã ta."

Elsa trầm ngâm trong chốc lát, hỏi: "Dustin nói thế nào?"

"Ông ấy nói không có việc gì, sẽ nói rõ tình huống với Phó cục trưởng đại nhân." Luke đáp.

Elsa thở phào nhẹ nhõm: Ít nhất, Dustin cho rằng lần này hai người phá án có công không có tội, mới dám cho ra câu trả lời chắc chắn như thế.

"Được rồi, hôm nay hai người có thể tự do hoạt động, ngày mai lại bắt đầu tra án." Cô ta nói.

Luke ha ha: "Cảm ơn, sếp."

Selina cũng nói tạm biệt với Elsa, sau đó hai người rời đi.

Trong lòng Elsa lại đang lẩm bẩm: Nếu như lần này Phó cục trưởng thưởng xuống, như vậy mình có thể thử thỉnh cầu lại tiếp tục điều thêm một tổ đặc vụ tới làm thủ hạ nữa hay không? Cho dù là người mới cũng tốt.

Tổ của Luke kia, tính cả mình, đều có thể kéo người mới, như vậy thực lực của tiểu tổ này của cô ta sẽ càng mạnh.

Nếu như vụ án ở Wurzburger không có chỗ tốt, cô ta cũng sẽ không chủ động đón lấy.

Mặc dù Elsa có lòng tin đối với Luke, nhưng tỷ lệ phá án của hắn cũng không phải là trăm phần trăm.

Bởi vậy, vụ án này đối với Luke chỉ có tỷ lệ tốt xấu nửa này nửa kia, đối với Elsa cũng giống như thế.

Cả hai đều có lợi ích, cô ta mới có thể chủ động đón lấy.

Có chỗ tốt thì cô ta cũng có phần, có chỗ xấu thì cô ta là người đề xuất việc, cô ta cũng phải gánh chịu một bộ phận trách nhiệm rất lớn.

Có được có mất, chuyện này rất công bằng.

Sau khi ra cửa, Luke lái xe trực tiếp về nhà.

Selina: "... Có người vừa rồi nói cái gì? Xế chiều đi tra án, là thật à?"

Luke: "Chúng ta về nhà nghiên cứu hồ sơ, chuẩn bị sẵn sàng, không được à?"

Selina: "Hình như việc nghiên cứu hồ sơ vẫn luôn là tôi làm a?"

Luke: "Ngại quá, tôi phải nói cho cô biết một tin tức tốt."

Selina: "Cái gì?"

Luke: "Từ hôm nay trở đi, thời gian huấn luyện của chúng ta cần phải gia tăng, hạng mục cũng cần phải gia tăng, cường độ cũng gia tăng. Kể cả nhưng không giới hạn trong xạ kích, cách đấu, điều khiển xe cộ, chạy cực hạn, bơi lội, chạy bộ."

Selina: "... Cậu bị điên à?"

Luke: "Tôi là sợ bụng của cô ngấn mỡ, mỗi ngày cô ăn nhiều như vậy, đương nhiên là phải tiêu hao nhiều hơn."

Selina: "... Vậy thì mỗi ngày cậu phải nấu nhiều món ngon cho tôi nhé?"

Luke: "Được!"

Selina: "Thành giao."

Có ăn ngon, thì chuyện gì cũng dễ nói.

Người khác muốn Luke hỗ trợ huấn luyện, chỉ là một giờ cũng phải trả từ 500 đến 1000 đô mới được.

Đây chính là một người có sức chiến đấu mạnh nhất trên toàn bộ nước Mỹ a! Trong lòng Selina nghĩ như vậy.

Nhưng cô ta lại không biết, bây giờ Luke chỉ có thể tính là người có sức chiến đấu mạnh nhất trong số những người bình thường, bởi vì căn bản là hắn cũng không phải là người bình thường.

Sau khi về nhà, Luke cực nhanh làm một bữa cơm trưa, sử dụng thời gian không tới 20', hai người đã bắt đầu ăn.

Sau đó, Selina cần phải đi thu dọn tất cả vật dụng trong phòng bếp trước, kể cả rửa chén cọ nồi, Luke xưa nay vẫn luôn nấu đồ ăn, công việc giải quyết hậu quả này căn bản là không làm.

Ở kiếp trước, hắn cũng giống như thế.

Làm đồ ăn thì có thể, rửa chén cọ nồi thì không bàn nữa.

Sau đó, Selina bắt đầu nghiên cứu hồ sơ cho tiêu cơm, sau một giờ hai người mới có thể bắt đầu huấn luyện.

Luke thì vào phòng làm việc trong ga-ra, tiếp tục cải tiến và chế tạo các loại trang bị, để cung cấp cho hắn và Selina sử dụng.

Thế giới này, quá mức không an toàn.

Năm giờ chiều, Luke lôi kéo Selina giống như chó chết từ trong phòng huấn luyện đi ra.

Cô nàng hung hãn nào đó lộ ra bộ dạng sống không còn niềm vui thú gì nữa: "Không muốn, bỏ qua cho tôi đi! Tôi không được."

Luke ha ha: "Không được, hôm nay chúng ta còn phải đi luyện xạ kích."

Selina: "Thế nhưng mà tôi cảm thấy, trình độ của tôi cứ như vậy a, rất khó đề cao."

"Cô cũng đã nói, là rất khó, không phải là không thể đề cao, cho nên chớ phản kháng, cùng tôi đi bắn bia đi." Luke ném cô nàng này vào phòng tắm, bản thân cũng đi tắm rửa.

Thể lực của hắn vẫn còn vô cùng dồi dào, ưu thế do tăng lực lượng lúc này càng thêm rõ ràng.

Bây giờ một ngày hắn chỉ ngủ hai giờ, đã có thể cam đoan tinh lực dồi dào, cũng sẽ không đau lưng, tổn thương do huấn luyện càng là một chút cũng không có, tất cả bọn chúng đều bị năng lực tự lành sơ cấp tức thời khôi phục.

Nhưng mà muốn giày vò ra chút trang bị mạnh mẽ, đầu tiên hắn phải có một số tiền lớn.

Nghĩ tới đây, hắn vỗ vỗ trán, bấm số điện thoại của Bobby: "Uhm, tôi Luke. Anh nói với bên kia thế nào rồi? Có tiến triển gì chưa?"

Bobby im lặng một lát: "... Tôi hẹn trước bị từ chối. Ba lần! Cho nên..."

Luke ồ một tiếng, cũng chẳng suy nghĩ gì nữa: "Chỉ là hỏi một chút xem anh có tiến triển gì không?"

Bobby ăn ngay nói thật: "Thật xin lỗi. Nhưng sự thật chính là như thế."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!