"Hơn nữa vị nhân viên Google tiếp đãi tôi còn nói, loại bản đồ hướng dẫn này của chúng ta căn bản là không thực dụng, trừ khi cõng theo một cái màn hình. Bây giờ hệ thống dẫn hướng của xe tải cũng có thể làm được điều này, cho nên sản phẩm này của chúng ta căn bản là vô dụng đối với bọn họ." Bobby tiếp tục thành thật báo cáo tiến độ làm việc.
Luke a một tiếng bật cười, suy nghĩ một chút rồi mở miệng nói: "Vậy anh tiếp tục thử tiếp xúc với nhân viên nào ôn hoà của Google xem, cứ như vậy."
Bobby nghe được, cảm thấy mờ mịt: Cứ như vậy?
Sau khi cúp điện thoại, hắn trầm ngâm một lát, bấm dãy số của Ginny: "Thư ký Ginny à? Tôi chủ tịch đây. Có chút tư liệu cần em đi thăm dò một chút. Là thế này..."
Một lát sau, hắn cúp điện thoại, nhìn lại cửa phòng tắm còn đang bị đóng chặt, chỉ có thể lắc đầu: "Được rồi, hôm nay là ngày đầu tiên, cường độ như vậy xác thực là quá lớn, để cho cô ấy thích ứng một chút đi."
Hắn đứng dậy đi tới cửa phòng tắm, nói: "Được rồi. Huấn luyện hôm nay tạm thời chấm dứt, ngày mai lại tiếp tục."
Sau khi ngừng lời, trong phòng tắm đột nhiên truyền ra tiếng hoan hô.
Một lát sau, Selina vọt đi ra: "Không cho phép đổi ý." Sau đó lập tức vọt lên trên ghế sa lon.
Nhìn cô gái nào đó lộ ra bộ dạng thoải mái muốn đi ngủ, hắn cười lắc đầu: "Thân thể nghỉ ngơi thì có thể, nhưng đầu óc không thể để nhàn rỗi, nhìn xem hồ sơ. Tôi cũng không muốn lãng phí quá nhiều thời gian ở trên vụ án kia."
Selina ồ một tiếng: "Cậu muốn nhận nhiều vụ án hơn nữa à?"
Luke lắc đầu: "Không, tôi nghĩ là chúng ta cần nhiều thời gian để huấn luyện hơn."
Selina lập tức uể oải: "Tôi cảm thấy, chúng ta vẫn nên dành thời gian làm nhiều vụ án hơn một chút."
Luke: "Vậy nếu như gặp lại loại tội phạm kỳ quái giống như Stu, thì cô phải làm sao? Loại năng lực kia của gã chỉ là dùng để chạy trốn, nếu như còn có thể dùng để công kích thì sao? Nếu không tăng cao thực lực, rất dễ dàng bị loại tồn tại này xử lý."
Selina suy nghĩ, bất đắc dĩ gật đầu: "Được rồi, tôi cam đoan sẽ huấn luyện không lười biếng. Thế nhưng thể lực của tôi nào có dồi dào như cậu được!"
Luke cũng đành chịu, năng lực của hắn là hệ thống ba ba cho, đây là thiên phú.
Hắn chỉ có thể một mực lưu ý tới đồ vật liên quan tới phương diện cường hóa thân thể, tạm thời chỉ có thể phối trí một ít thiết bị phụ trợ cho Selina, đề cao tỷ lệ sinh tồn.
Đúng lúc này, điện thoại của Luke rung lên một cái.
Không phải là điện thoại dùng để liên lạc thường ngày với bên ngoài, mà là chiếc điện thoại nhãn hiệu giả kia.
Hắn đi sang một bên, móc điện thoại nhãn hiệu giả ra nhìn xuống, lộ ra vẻ không hiểu: Hai vị này chạy đến tìm mình làm gì?
Suy nghĩ một chút, hắn đưa một đoạn mã vào trong điện thoại di động, sau đó gửi đi.
Trong một nhà máy bị vứt bỏ ở Los Angeles, Damon xem tin nhắn ở trên điện thoại di động, giao nó cho Mindy ở bên cạnh: "Xem hắn nói cái gì."
Mindy chỉ nghiêng mắt nhìn thêm vài lần, đã mở miệng nói: "Hắn đồng ý gặp mặt, nhưng mà thời gian địa điểm do hắn định."
Deamon gật đầu: "Tên khốn này, luôn luôn cẩn thận như vậy."
Giờ phút này, Damon vẫn là cách ăn mặc của người đàn ông gia đình kia, Mindy mặc áo len có mũ trùm màu hồng phấn, phối hợp với quần jean và giày thể thao màu phấn hồng, cũng là bộ dạng một loli ngoan ngoãn.
Nhưng mà ở trước mặt hai người, các loại súng ống trang bị đầy đủ mọi thứ, không có chút nào giống như ở nhà.
...
Buổi tối, sau khi ăn bữa tối cùng với Selina xong, Luke lái xe đi ra ngoài.
Selina cũng không hỏi hắn đi ra ngoài làm gì, cô ta đã sớm biết tên này thường xuyên đi ra ngoài vào buổi tối, nhưng nếu như hắn đã không nói, cô ta cũng sẽ không hỏi.
Nên nói cho cô, tự nhiên là hắn sẽ nói.
Không nói, đương nhiên là có nguyên nhân.
Trên thực tế, Luke đã sắp xếp xong thời khóa biểu cho cô ở nhà.
Sắp xếp xong thời khóa biểu, Luke ở trong ga-ra xe ô tô gia công vật phẩm, sau đó lặng yên đi ra ngoài, Selina cũng sẽ không đi vào tìm tòi nghiên cứu.
Đây là sự ăn ý của hai người đã hình thành từ lâu.
Luke lái xe đi ra ngoài, sau đó dừng lại ở cách đó không xa, lại tiếp tục đi bộ vượt qua một đoạn quảng trường không có camera giám sát, cuối cùng tiến vào một bãi đỗ xe, một lát sau từ bên trong lái một chiếc xe Ford kiểu cũ đi ra.
30 phút sau, hắn đi tới một nhà máy bị vứt bỏ ở phía nam đại học Nam California, lấy điện thoại nhãn hiệu giả ra gửi đi một đoạn mã.
10 phút sau, cha con Damon và Mindy xuất hiện.
Hai người một người mang mũ lưỡi trai khẩu trang to, một người mặc áo len có mũ trùm rộng, cũng che chắn chính mình rất chặt chẽ.
Hai người một trước một sau, nhìn như tùy ý, nhưng khoảng cách giữa hai người không xa không gần, vừa có thể yểm hộ lẫn nhau, cũng có thể tránh khỏi bị người tận diệt, cứ như vậy đi vào bên trong một căn phòng trong nhà máy.
Luke từ nơi hẻo lánh đi ra: "Hai vị, đã lâu không gặp."
Hai cha con: ...
Mindy không nhịn được trước: "Chúng ta cũng coi như là người quen, anh có cần phải cẩn thận như vậy không?"
Không thể trách cô bé lại trách móc, thực tế là lần này Luke vẫn không mở miệng nói chuyện.
Hắn đã thay đổi công năng phát ra giọng nói một chút, bây giờ dùng chính là giọng nói của một vị bình luận viên nổi tiếng nào đó của NBC, nghe cũng để người ta cảm thấy vô cùng quen tai.
Chuyện này giống như là người Trung Quốc nghe thấy người nào đó nói chuyện ở phía đối diện, lại nghe thấy phát thanh viên tin tức đang nói, tất nhiên là sẽ có loại cảm giác không hài hòa.
Luke cười, cực nhanh đưa vào một đoạn văn bản: "Không phải là tôi không tin hai người, chỉ là không tin... Năng lực che giấu tung tích của hai người."
Cha con Damon: ... Sự khinh bỉ này, thật sự là quá nhói lòng.
Bây giờ bọn họ cũng không rõ ràng người này là ai, thậm chí nam hay nữ đều không xác định được, nhưng người ta lại biết rõ thân phận và tên của bọn họ.
Damon quyết định nhảy qua loại đối thoại đánh mặt này, trực tiếp mở miệng nói: "Những loại thiết bị kia, đặc biệt là thiết bị phản trinh sát và thiết bị giám sát, chúng tôi muốn có một bộ."
Luke nhíu nhíu mày, tiếp tục đánh chữ: "Không phải là đã từng gửi qua bưu điện cho hai người một bộ rồi sao?"
Damon và Mindy liếc nhau, nói: "Vẫn còn không an toàn. Lần trước thiếu chút nữa chúng tôi bị người đuổi kịp."
Luke: "Tôi cũng không cung cấp phục vụ hậu mãi."
Mindy bĩu môi: "Quỷ keo kiệt."
Luke trợn trắng mắt: "Xin lỗi, nhóc mới nói cái gì?"
Mindy không lên tiếng.
Damon cắt ngang: "Nó vẫn còn con nít, không cần để ý tới nó."
Luke ha ha: Tôi còn tưởng rằng anh sẽ nói, tuyệt đối không nên buông tha cho cô nhóc chứ. Đây chính là một loli bạo lực a!
Damon: "Lần này, chúng tôi sẽ thanh toán hết hết khoản tiền trước đó và cả tiền mua hàng lần này. Thế nhưng những thiết bị lần này, nhất định phải là đồ tốt nhất."
Luke: "Tốt nhất? Vậy tối thiểu cũng cần 1.000.000 đô, hai người thật sự cần?"
Damon ách một tiếng: "Chuyện này. . . Chuyện này có chút vượt qua dự tính của chúng tôi."
Luke: "Hai người dự toán bao nhiêu?"
Damon: "500.000."
Luke: "A, xem ra lần này hai người chọc ra chuyện không nhỏ nha." Nếu là phiền toái nhỏ, căn bản cũng không cần thiết phải dùng nhiều tiền như vậy, còn chạy thật xa đến tìm hắn đặt trước làm trang bị.
Nhìn thấy hắn không trực tiếp đồng ý, cái miệng nhỏ của Mindy lại chu lên, bộ dạng rất hoạt bát: "Này, không phải là anh muốn lười biếng đấy chứ?"
Luke mỉm cười, cũng không tức giận, ai bảo hắn nhìn loli này thuận mắt đây: "Được, nếu như là 500.000, tôi có thể cung cấp cho hai người một bộ thiết bị tương đối cao cấp, thế nhưng có khả năng sẽ cần chờ mười ngày."
Damon: "Mười ngày? Được, vậy thì mười ngày."
Luke: "Nể tình lần này hai người chịu tri, tôi sẽ có thể tặng kèm hai người một ít vật nhỏ."
Mindy: "A, vật nhỏ gì?"
"Tự xem đi." Luke đưa tay, ném một cái Laptop ra.