Chỉ cần nổ súng nhiều hơn, luyện tập nhiều hơn, hắn nắm giữ môn kỹ thuật rút súng tốc xạ này cũng không có gì khó khăn cả.
Dù sao Bob Munden cũng là một ông già, bên trên lực lượng, nhanh nhẹn đều không thể so sánh được với hắn, nhưng vẫn có được tốc độ rút súng nổ súng kinh người.
Lực lượng nhanh nhẹn của Luke đã hack lên rất nhiều lần, cũng không phải là tay mơ mới chơi súng, nếu như còn không thể mau chóng nắm giữ rút nhanh bắn nhanh, đó mới là chuyện lạ.
Hắn sử dụng chính là súng lục của sân tập bắn để tập, đây là súng ống thiết yếu để tập rút nhanh bắn nhanh.
Ở bên trong không gian trữ vật của hắn cũng có một món hàng cải tiến, nhưng khẩu súng phỏng chế Smith & Wesson M500 kia cũng không thể sử dụng công khai, mục đích thiết kế của hắn chính là truy cầu lực sát thương lớn nhất, chiều dài càng không thích hợp với tư cách làm vũ khí rút nhanh tốc xạ.
Chỗ tinh túy của rút nhanh bắn nhanh, chính là ở chỗ nhanh chuẩn hung ác, mục đích là dẫn trước một bước bắn trúng kẻ địch, bởi vậy loại hình súng lục phổ thông càng thêm thích hợp để luyện tập.
Lực lượng vượt qua người thường hơn mười lần, phối hợp thêm năng lực tự lành sơ cấp, ở giữa chỉ cần thoáng nghỉ ngơi một lát, tay cũng sẽ không đau đớn.
Ỷ vào loại hack này, Luke bắt đầu hành trình thiêu súng.
Ngẫu nhiên dừng lại phân tích khuyết điểm trong động tác rút nhanh bắn nhanh của mình, hắn lại sẽ một lần nữa tiếp tục, thay đạn cũng nhanh hơn người khác nhiều lần, tiếng súng vang lên bên tai không dứt.
Sau một tiếng, hắn mới thỏa mãn ngừng tay.
Bên cạnh có 10 khẩu súng lục có kiểu dáng đường kính khác nhau đều bị hắn tập một lượt, súng ít nhưng không chịu được tần suất nổ súng của hắn.
Giờ phút này trong lòng Luke cảm thấy rất hài lòng.
Chỉ trong một giờ, hắn rút nhanh bắn nhanh đã tính toán nhập môn.
Phối hợp với nhanh nhẹn gấp bốn, lực lượng hơn người thường mười lần, có thể xưng là nhanh chuẩn hung ác —— giới hạn ở bên trong 10m.
Đại đa số thời điểm, phạm vi cảnh sát sử dụng súng lục để chiến đấu cũng chỉ khoảng 20m, vượt qua 20m thì tỉ lệ chính xác sẽ kịch liệt hạ xuống, kỹ năng rút nhanh bắn nhanh này chủ yếu là cho hắn sử dụng với thân phận cảnh sát bên ngoài, loại độ chính xác trong tầm bắn này tạm thời đã đủ.
Về sau hắn cũng sẽ không ngừng huấn luyện rút nhanh bắn nhanh, còn có thể đẩy tốc độ và khoảng cách tăng lên nữa.
Selina đang ở bên cạnh đeo bịt tai, thành thành thật thật bắn bia gỗ.
Xưa nay cô ta huấn luyện rất tập trung, cũng không có quá nhiều giao lưu với hắn.
Luke cũng nhìn cô ta bắn xong một băng đạn này, mới tiến lên trước vỗ vỗ bả vai cô ta, hai người tính tiền rời đi.
Sau khi về nhà, Selina tự mình nghỉ ngơi, nửa giờ sau lại đi vào phòng tập thể thao tiến hành các hạng mục rèn luyện mà Luke đã liệt kê ra cho cô ta.
Năm gian phòng trong biệt thự này đối với hai người thì thật sự là có chút lớn, bởi vậy sớm đã sửa hai phòng liền nhau thành phòng tập thể thao và phòng huấn luyện.
Luke tiếp tục đi tới phòng làm việc ở ga-ra, bắt đầu chế tạo trang bị mới cho cha con Damon.
Đại bộ phận nguyên vật liệu vẫn chưa được đưa tới, hắn chỉ lợi dụng chút ít tồn kho, sớm làm ra một ít vật trong nhóm trang bị này.
Hơn nữa, chế tạo cho hai cha con này đương nhiên chính là sản phẩm thử nghiệm, có vấn đề gì cũng có thể từ bên trong quá trình bọn họ sử dụng lấy được phản hồi.
Nguy hiểm gì đó đều chỉ là vấn đề nhỏ.
Chỉ cần không phải là dây thừng có móc bỗng nhiên bị đứt, để cha con Damon từ trên không trung ngã xuống, những loại nguy hiểm khác khẳng định là không cao bằng thời gian bọn họ oanh liệt hành hiệp trượng nghĩa trước đó.
Làm việc như vậy đến tối.
Chờ tới lúc hắn kết thúc công việc, Selina cũng đã hoàn thành thời khóa biểu của buổi huấn luyện, toàn thân mệt mỏi co quắp ở trên ghế sa lon, thuận tiện nhìn Luke làm kế hoạch huấn luyện cho cô ta.
Những thứ này thì cô ta cũng không cần xem hết cẩn thận, nhưng ít ra cũng phải xem qua một lần, nắm chắc về mặt tâm lý, rõ ràng chính mình cần phải huấn luyện là những hạng mục kia, thời gian thì tự cô ta sắp xếp.
"Tôi đã huấn luyện xong, chỉ chờ bữa tối của cậu." Cô liếc Luke một cái, tiếp tục xem tư liệu.
"Có vẻ như cô vẫn còn tinh thần." Luke cười nói, sau đó ở trong sự khinh bỉ của cô ta được vui vẻ đưa tiễn xuống làm bữa tối.
Bây giờ hai người đều bận rộn, Luke cũng bắt đầu lười biếng.
Quy chế thao tác quá phức tạp đều không làm, chuyên môn làm các món ăn đơn giản, các loại thịt kho tàu thịt bò, thịt heo, phối hợp với các món ăn khác, tăng thêm một chén cơm trắng lớn hoặc cơm chiên trứng, thời gian hắn làm đều tốn không tới 10 phút.
Chỉ cần ăn ngon, tham ăn Na vẫn sẽ hài lòng.
Hai người đang dùng cơm, điện thoại di động của Selina vang lên.
Cô ta vội vàng há lớn miệng ăn cơm, dùng mắt ra hiệu Luke đi nhận.
Bình thường đều là cô ta phụ trách liên lạc với bên ngoài, số điện thoại này của cô ta cũng là dùng cho thuần việc chung.
Luke cầm điện thoại tới, nhìn dãy số ở trên màn hình, nhận cuộc gọi: "Roger à, có chuyện gì thế?"
Đoàng đoàng đoàng!
Trong ống nghe lập tức vang lên một trận tiếng súng.
"FUXK!" Roger chửi mắng một tiếng, có chút vội vàng nói: "Luke, vụ án ở quán donut kia gặp phải chút phiền phức, có rảnh rỗi đến một chút không?"
Luke: "Địa điểm."
"Quảng trường 35 phía tây của Đại học Nam California." Roger nói.
"Nhận được." Luke đứng dậy, kéo Selina đã đang chùi miệng, hai người nhanh chóng đi ra ngoài.
20 phút sau, hai người chạy tới địa điểm Roger nói, cũng không cần tìm kiếm, đã nhìn thấy một chỗ xe cảnh sát đang tụ tập.
Hai người bọn Luke móc chứng nhận cảnh sát ra đeo ở trước ngực, một đường đi vào, đi đến bên cạnh Roger: "Chuyện gì xảy ra?"
Roger nhìn hai người, biểu lộ "Rốt cuộc đã đợi đươc cậu đến": "Có người đến giết vị luật sư kia, luật sư đã trùng hợp đào thoát, bây giờ nghi phạm đang cưỡng ép con tin, trốn ở bên trong nhà."
Vị luật sư này thật sự là quá may mắn! Hai lần đều tránh thoát truy sát. Trong lòng Luke thầm nhủ, trong miệng hỏi: "Các anh có gọi đặc công không thế?"
Roger bất đắc dĩ: "Vừa rồi đặc công xông vào, kết quả là đối phương ở trong nhà ném lựu đạn, một người trọng thương, hai đặc công bị thương nhẹ."
Luke nhíu nhíu mày: "Hung tàn như vậy?"
Theo lẽ thường, trong thành thị lớn thì cảnh sát và kẻ cướp đều tương đối có ăn ý, xung đột giới hạn ở trong phạm vi súng ống, tốt nhất là riêng phần mình dùng súng lục bắn mấy phát, không thu hoạch thì riêng phần mình kết thúc công việc.
Không phải là mỗi một cảnh sát đều có dũng khí hi sinh vì nhiệm vụ, hẳn là đại bộ phận cảnh sát đều không có, kể cả Luke.
Roger cực nhanh nói lại tình huống một lần.
Bây giờ bên trong có hai tên tội phạm, cùng với bọn chúng, là hai con tin bị cưỡng ép.
Nhưng chân chính phiền phức lại là bọn tội phạm đã ném lựu đạn một lần, bây giờ ai cũng không biết thứ đồ chơi này bên trong còn bao nhiêu.
Phiền toái càng lớn ở chỗ, bên trong tòa nhà chung cư sáu tầng này còn có rất nhiều hộ gia đình, đều bị ngăn ở nhà không dám ra ngoài.
Cảnh sát cưỡng ép tiến công, chẳng mau làm cho hai tên tội phạm kia gấp, đối phương trực tiếp làm ẩu, cư dân bên trong chung cư bị chết mấy người, vậy nỗi oan ức này lập tức lớn rồi, bọn Roger không cõng nổi.
Luke im lặng: Thì ra là anh gọi tôi tới để cùng cõng nồi?
Roger lại không có tự giác này: "Cậu có biện pháp gì không? Tôi biết, cậu là người biết đánh nhau nhất trong Đồn cảnh sát phía tây của chúng ta, không, là cả Đồn cảnh sát Los Angeles, cho nên chỉ có thể gọi cậu."
Luke mắt điếc tai ngơ đối với lời tâng bốc này, trực tiếp hỏi: "Martin đâu?"
Vẻ mặt của Roger đau khổ: "Ông thần kia đi xung quanh quan sát hoàn cảnh, chuẩn bị cướp công việc của tay bắn tỉa bên phía đặc công, trực tiếp bắn chết hai tên khốn kia."
Luke hiểu ra, Martin thế nhưng là từ lực lượng hải quân lục chiến giải nghệ, là một chuẩn thần xạ thủ.
Nhưng loại chuyện này thì cũng không có ai có thể cam đoan là nhất định sẽ thành công.
Nếu để lọt mất một tên cướp, kích nổ đám chất nổ có khả năng tồn tại, Martin xuống chức đều tính toán là nhẹ.
Luke suy nghĩ: "Được rồi, chúng tôi đi mặc áo chống đạn trước đã, đợi chút nữa sẽ đi vào, chuyện này thì anh đi nói một chút với đặc công bên kia đi." Nói xong dẫn Selina về xe của mình bên kia.