Sau khi tiến vào xe hơi, Luke ở bên trong bàn điều khiển điều chỉnh cửa sổ xe, để cho nó đều biến thành màu đen sậm, hai người tách ra ở bên trong hàng ghế trước sau mặc trang bị vào.
Khoảng thời gian này hắn làm ra trang bị, cũng đồng loạt xuất hiện.
Hai người ở trong xe mặc vào một cái áo chống đạn sát người bí chế độc nhất vô nhị, lại tiếp tục mặc áo chống đạn của đồn cảnh sát lên, sau đó là tai nghe chính Luke làm ra.
Chỉ thị của hắn có lẽ sẽ vi phạm một ít điều lệ của đồn cảnh sát bên kia, việc liên lạc giữa hai người sẽ không dùng hệ thống truyền tin của cảnh sát, hệ thống liên lạc do hắn tự chế có công năng càng mạnh hơn.
Hai người lại tiếp tục chia nhau kiểm tra vũ khí, băng đạn, bom khói tự chế và lựu đạn chấn động cũng được mang, thời khắc mấu chốt có thể cứu mạng, hắn cũng có lòng tin để cho Elsa và Dustin giúp hắn lau mông.
Selina cũng cầm tới dây thừng có móc đặc chế quấn trên cổ tay, nhưng thứ này giống như bom khói, lựu đạn chấn động, chỉ giới hạn sử dụng ở thời khắc mấu chốt mà thôi.
Selina đã sớm dùng thử tất cả các đồ vật, cũng không hề ngạc nhiên đối với bọn chúng.
Sau khi thu thập thỏa đáng, hai người xuống xe.
Ví da huy hiệu cảnh sát đã dùng dây kim loại treo ở trước ngực, miễn khỏi bị người của SWAT ngộ thương.
Lúc này hai người mới vòng nửa vòng, từ một con đường nhỏ phía sau, tiến vào bên trong chung cư.
Roger đã nói qua với vị đội trưởng đội đặc công chỉ huy hiện trường, mới nói ra tên của Luke, đối phương đã ngay lập tức đồng ý.
Chuyện này khiến Roger vừa cao hứng lại vừa buồn bực, mặt mũi của vị đồng sự trẻ tuổi này của mình hình như còn lớn hơn mình nhiều lắm.
Vừa rồi kém chút nữa Martin đã làm ầm ĩ lên với vị đội trưởng đội đặc công này.
Hắn không biết, vị đội trưởng đội đặc công này chính là người tham gia vụ án cướp ở cao ốc Nakatomi lần trước, đối với Luke có khắc sâu ấn tượng.
Dù sao, tồn tại mà một người có thể tiêu diệt 50 tên cướp cầm súng như Luke, vẫn vô cùng hiếm thấy.
Hai người cũng không đi qua cửa ra vào, mà nhanh chóng đến gần một bức tường kín, Luke đứng vững, hai tay nhẹ nhàng nâng Selina lên một chút, cô ta lập tức mượn lực nhảy lên, bám lấy bệ cửa sổ trên lầu hai, một tay duỗi xuống, Luke mượn lực trên tay cô ta, cũng bò lên.
Đây đương nhiên là để che giấu, mặc dù Luke có thể trực tiếp nhảy một cái vọt lên lầu ba, nhưng cũng không dám làm như vậy.
Xung quanh có không ít người vây xem, chẳng may bị người nào chụp được bán cho đài truyền hình thì sẽ xảy ra vấn đề lớn.
Động tác của hai người rất nhanh, trong nháy mắt từ cánh cửa sổ mở hé kia tiến vào trong lầu hai.
Ra hiệu về huy hiệu cảnh sát ở ngực cho một đôi tình lữ đang trốn ở trong phòng lạnh rung run, lại tiếp ra hiệu im lặng, hai người lặng yên mở cửa đi ra.
Hai tên tội phạm ở tầng dưới cùng, đây là việc Luke đã xác nhận qua.
Hắn không có lập tức xuống lầu, để Selina ẩn nấp lên, khống chế cũng giám thị ở lầu hai đầu bậc thang.
Hắn lại cực nhanh tìm kiếm một lần ở mấy tầng lầu phía trên.
Ở dưới khứu giác linh mẫn, hắn rất nhanh đã xác nhận được mấy tầng lầu phía trên đều không có lựu đạn, chuyện này khiến hắn thở phào nhẹ nhõm.
Ít nhất là hai tên tội phạm này cũng không phát rồ, ném lựu đạn loạn ở bên trong lầu.
Không tới 10 phút, hắn trở lại lầu hai, hội hợp với Selina, hai người đi xuống dưới lầu.
Đoàng!
Đột nhiên có một tiếng súng vang lên, Luke nhoáng một cái, chợt nhào tới, nhấc chân đá Selina vào góc tường sau lưng: "Nằm xuống, có bắn tỉa."
Bên trong xe chỉ huy dưới lầu, Roger và đội trưởng đội đặc công đều giật mình, đội trưởng vội vàng ở bên trong bộ đàm hỏi: "Người nào nổ súng thế?"
Kết quả, không có bất kỳ người nào trả lời.
Một lát sau có một giọng nói vang lên: "Đội trưởng, vừa rồi tôi trông thấy, ở đằng sau chung cư, bên trong tòa chung cư phía đông bắc có người nổ súng, đó là vị trí của York."
Đội trưởng đội đặc công: "York, trả lời."
Bên trong bộ đàm hoàn toàn tĩnh mịch.
Sắc mặt của đội trưởng đội đặc công âm trầm: "Mọi người chú ý, hoán đổi kênh dự phòng." Nói xong, anh ta cắt đứt thông tin.
Một lát sau, đội viên trong xe báo cáo: "Tốt, đội trưởng, người của chúng ta đều đx hoán đổi sang kênh dự phòng, thế nhưng bộ đàm của York không có động tĩnh gì."
Mặt của đội trưởng đội đặc công lộ ra vẻ lạnh lùng, lạnh lùng nói: "Tiểu đội A1 đi qua, có khả năng là York đã xảy ra chuyện, tìm ra tên kia cho tôi. Có tình huống gì thì các cậu có thể trực tiếp nổ súng, đánh chết nghi phạm."
Bên trong bộ đàm truyền tới tiếng đội viên trả lời.
Roger ở bên cạnh cũng lộ ra vẻ rất lo lắng: "Đội trưởng Kobe, bọn Luke. . ."
Đội trưởng đội đặc công Kobe suy nghĩ, cầm bộ đàm: "Tiểu đội B1, tình huống của hai vị thám tử thế nào?"
"Tình huống thay đổi, hai người đã ẩn giấu. Thế nhưng. . . Hình như thám tử Luke trúng một phát đạn." Bên trong bộ đàm truyền tới một câu trả lời.
Kobe và Roger đều im lặng.
"Đây là tiểu đội B2, chúng tôi trông thấy bọn họ, bọn họ không có việc gì, đang ẩn nấp di động." Một giọng nói khác đột nhiên vang lên.
"Cậu xác định?" Kobe hỏi.
"Xác định. Luke hành động rất bình thường! Uhm, cậu ta chạy còn nhanh hơn cả chúng tôi, đang tiến vào trong đại sảnh ở lầu một." Vị đặc công kia nói tiếp.
Đoàng đoàng! Đoàng đoàng!
Bên trong lầu đột nhiên lại vang lên tiếng súng, sau đó điện thoại của Roger lập tức vang lên: "Là tôi, Luke. Đã chế phục hai tên tội phạm cưỡng ép con tin, con tin bình an. Lựu đạn gài một quả ở trong bình hoa trong đại sảnh, chú ý né tránh."
Kobe và Roger liếc nhau: Đã giải quyết? Cậu bật hack à?
"Tên nổ súng về phía tôi? Gã ta đang ở đâu?" Giọng Luke bình tĩnh vang lên.
Roger nhìn về phía Kobe.
Kobe vội vàng cầm lấy bộ đàm, còn chưa kịp đè xuống nút bấm trò chuyện, phía đông bắc lại có tiếng súng vang lên.
Sau đó, chính là tiếng kêu thảm thiết không ngừng truyền tới.
Bộ đàm đột nhiên được kết nối: "Đội trưởng, chúng tôi lọt vào tập kích, ba đội viên đã tử vong, hai người bị thương, a. . ."
Sau một tiếng hét thảm, bộ đàm đột nhiên yên tĩnh trở lại.
Sắc mặt Kobe xanh xám: "B1, các cậu quan sát kiểu gì thế? Vì sao không phát hiện ra?"
Bên trong bộ đàm: "B1 không có phát hiện, A1 tiến vào điểm mù của ánh mắt của chúng tôi. Chúng tôi cũng không phát hiện ra tung tích của kẻ tập kích."
Roger bên kia đã lặng lẽ xuống xe, điện thoại trong tay đều chưa từng tắt: "A lô, Luke, cậu có nghe thấy không?"
Luke: "Tên vừa rồi bắn tôi một phát súng, ở bên trong tòa nhà vang lên tiếng súng kia?"
Roger: "Đúng vậy, vừa rồi một tiểu đội SWAT đi vào, bây giờ đã. . . Ách "
Ông ta để điện thoại di động xuống, mơ hồ nghe được tiếng tút tút tút, bất đắc dĩ nói: "Shxt! Móa nó chứ cậu có thể nghe tôi nói hết lời không."
Bên kia, Luke bình tĩnh thu hồi điện thoại di động: "Selina, cô coi chừng hai tên khốn này. Uhm, tránh bên kia đi." Hắn chỉ chỉ phòng chếch đối diện, cửa nơi đó đang mở ra.
Sắc mặt của Selina lo âu đánh giá thân thể của hắn: "Vừa rồi hình như cậu trúng đạn?"
Luke lắc đầu: "Có áo chống đạn mà, cô thấy đấy, đều không chảy máu."
Selina lại nhìn sắc mặt của hắn, xác thực không giống như bộ dáng bị trọng thương, chỉ gật đầu: "Phải cẩn thận đấy."
Luke gật đầu, cất bước lập tức đi.
Từ mặt trước tòa nhà đi ra, hắn vòng vo nửa vòng, cực nhanh chạy về phía tòa chung cư ở góc đông bắc kia.
Khoảng cách tới cao ốc kia còn có mấy chục mét nữa, bên trong khứu giác linh mẫn của hắn đã ngửi được mùi máu tươi.
Trong lòng của hắn trầm xuống: Đây là, một hai ba. . . sáu bảy. . . chín người!
Tiểu đội đặc công vừa rồi tới đây là 8 người, cộng thêm nơi này trước đó có một tay bắn tỉa, vừa vặn là chín người.
Bây giờ, bọn họ đều chết rồi?