Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 276: CHƯƠNG 276: TẤM CHẮN, RÚT SÚNG NHANH, NGANG TAY

Nháy mắt lúc tiến vào trong lầu, Luke ở bên trên một loại trang bị cùng loại với bảo vệ tay trên tay trái nhấn một cái, bảo vệ tay đột nhiên hướng hai bên bắn ra một đoạn, biến thành một khối lá chắn vuông cỡ nhỏ.

Đây là nhắc nhở tới từ Captain America.

Ngàn tốt vạn tốt, không bằng một mặt tấm khiên tốt có thể kháng đánh.

Chỉ là mặt này lá chắn vuông này cũng không lớn, một bên chỉ dài hơn 20cm, là trực tiếp bọc ở bên trên cánh tay trái.

Tay phải của hắn cũng không cầm súng, mà lại trống rỗng rũ xuống chỗ khẩu súng ổ quay treo bên phần hông.

Ánh mắt không di động bốn phía, mà lại nhìn thẳng tới phía trước, lợi dụng dư quang lưu ý bất cứ vật thể nào di động, hắn dùng bước chân nhẹ nhàng mà nhanh chóng bắt đầu lên lầu.

Lên tới lầu sáu, hắn đứng ở cuối bậc thang, không lập tức đi lên, mà lại hít vào một hơi thật dài, đột nhiên dời một bước sang bên cạnh, tay trái nâng lên bảo vệ đầu.

Đoàng! Keng!

Một viên đạn bắn trúng mặt khiên che ở trước mặt hắn, ngay lúc đó, khẩu súng ngắn ổ xoay trong tay Luke cũng hoàn thành xạ kích.

Nháy mắt lợi dụng tấm khiên che chắn phía trước đầu, cùng với khứu giác linh mẫn khóa chặt, cả hai thứ liên hợp dự phán, hắn bắn ra một phát này.

Đoàng! Phốc!

Trong tai của hắn hình như cũng nghe thấy tiếng viên đạn bắn vào thân thể.

Đoàng đoàng!

Phía đối diện lại một lần nữa có hai phát đạn bắn tới, thân thể Luke rung động hai cái, giống như là bị viên đạn bắn trúng vậy, nhưng khẩu súng ngắn ổ xoay M686 trong tay lại không có một chút do dự.

Đoàng đoàng! Đoàng đoàng!

Liên tục hai lần double-click, đối phương lại giống như là dự đoán được vậy, cực nhanh lui về góc tường.

Luke cũng đồng thời lui về đầu bậc thang, súng ngắn ổ xoay M686 chỉ còn sót lại một viên đạn trong nháy mắt chọc về bao súng bên chân, lại một lần nữa từ dưới nách rút khẩu Glock ra, nhắm chuẩn chỗ rẽ phía đối diện, nhanh chóng tiến tới gần.

Đột nhiên, một bóng đen từ góc tường vọt ra, Luke đưa tay.

Keng! Tấm khiên chặn lại bóng đen này.

Thị lực nhạy bén của hắn cũng đã thấy rõ, bóng đen là một thanh phi đao nhỏ màu đen.

Luke nheo mắt lại, dưới chân tăng tốc, nhưng vẫn không vượt qua tốc độ của người bình thường.

Ngay sau đó, có ba thanh phi đao màu đen liên tục bắn ra.

Hai tròng mắt của Luke co rụt lại, quả đoán lui lại.

Ba thanh phi đao này thế mà bay theo đường vòng cung, hơn nữa ở vị trí 2m trước mặt của hắn va chạm vào nhau một chút, sau khi tách ra, lại thần kỳ vòng qua tấm khiên của hắn, bắn về phía bụng dưới và sau lưng của hắn, cùng với. . . Hoa cúc.

BullsxxT! ! Trong lòng Luke mắng to một tiếng, cả người lăn lộn lui trở lại, tấm khiên trong tay liên tục vung lên mấy lần, đập bay ba thanh phi đao này.

Không đợi hắn xông lên lần nữa, chỗ ngoặt kia lại một lần nữa vèo vèo vèo ném ra năm thanh phi đao.

Dùng bản lĩnh của Luke, cũng không khỏi phải cảm thấy tê cả da đầu.

Mấu chốt là đám phi đao này không chỉ nhiều, hơn nữa tất cả đều bay theo đường vòng cung, có hai thanh còn còn va chạm hai lần ở trên vách tường, quỹ tích bay lại càng không thể nào suy đoán được.

Luke chỉ có thể tiếp tục lui lại, lợi dụng chỗ rẽ ở cầu thang né tránh ba thanh phi đao, lại dùng tấm khiên đánh bay hai thanh phi đao đang xoay tròn bắn tới đây.

Mới định buông lỏng một hơi, đột nhiên hắn biến sắc, chợt nghiêng đầu tránh sang một bên.

Một thanh phi đao mới bị hắn tránh thoát vừa rồi thế mà lại một lần nữa bắn ra từ góc tường, bắn về phía sau ót của hắn.

Lúc này, mùi truyền tới bên trong khứu giác linh mẫn của Luke, lại cho thấy tên kia đã từ mái nhà rời đi.

Luke nhíu mày, cực nhanh leo lên lầu.

Đầu của hắn mới nhô ra từ cửa ra sân thượng, đã thấy ở trên không trung cách đó hơn 10m, có bóng người đang nhanh chóng lướt đi, rời xa mái nhà.

Luke đối mặt với bóng người này, giống như là đã sớm có đoán trước, trong nháy mắt đầu Luke lộ ra ngoài, đã bóp cò.

Trong lòng chợt vang lên báo động, Luke chợt rụt đầu ngồi xuống.

Đoàng!

Một viên đạn đi sát qua đỉnh đầu của hắn, đánh trúng vách tường đối diện cửa sân thượng.

Luke đổ mồ hôi trán: Móa nó chứ! Đây là thần xạ thủ chui ra từ chỗ nào thế? Quả thực là khó lòng phòng bị!

Khoa trương hơn chính là, tên này không chỉ dùng tốt súng ống, ngay cả vũ khí lạnh như phi đao đều dùng xuất thần nhập hóa.

Không! Không đúng! Phi đao mới là sở trường của tên kia, súng ống chỉ là đồ vật là gã ta thuận tay sử dụng.

Luke suy nghĩ, cuối cùng vẫn lui xuống, không tiếp tục truy kích tên thần xạ thủ đáng sợ kia nữa.

Mấu chốt là, bây giờ nơi này đã có rất nhiều đảng vây xem, kể cả rất nhiều phóng viên cầm máy quay phim và máy ảnh, nếu như hắn bộc phát ra toàn bộ thực lực, làm không cẩn thận thì ngày mai sẽ lên trang nhất báo Los Angeles ngồi.

Sau khi xuống lầu, hắn nhìn tám thi thể nằm ở cầu thang lầu năm, bất đắc dĩ thở dài: "Được rồi, nơi này cuối cùng cũng phải lên trang nhất rồi."

Trên sân thượng Luke còn ngửi được mùi máu tươi của một người khác, hẳn là của tay bắn tỉa đặc công kia, tăng thêm tám người nơi này, SWAT chốc lát đã chết chín người.

Tin tức này tất nhiên sẽ bị các phóng viên bám lấy báo cáo rất nhiều ngày.

Luke xuống lầu, chạy tới chỗ Roger và Kobe.

Đội trưởng Kobe vội vàng hỏi: "Thế nào?"

Luke lắc đầu: "Thật xin lỗi, đội viên của anh. . ." Phần còn lại cũng không cần phải nói, ba người đều hiểu là có ý gì.

Khuôn mặt của Kobe đã bắt đầu vặn vẹo: "Đáng chết, là ai?"

Luke nghiêng đầu nhìn về phía Roger: "Anh nói được không?"

Roger: "A?"

Luke: "Nếu như tôi đoán không sai, tên này chính là tên thần xạ thủ bên trong vụ án bắn súng ở tiệm Donut kia. Tôi không thấy rõ bộ dáng của tên đó, bị tên này từ trên nóc nhà chạy mất."

Kobe sững sờ: "Nóc nhà?"

Anh ta nhấn bộ đàm trong tay: "Tiểu đội B1, bên các cậu có phát hiện mục tiêu hay không? Stanley?"

Mấy người bên trong bộ đàm đều báo cáo không phát hiện ra mục tiêu, nhưng chỉ có vị Stanley kia không báo cáo, mà Stanley là một tay bắn tỉa phục kích ở trên mái một tòa nhà khác.

Kobe quả thực là đã sắp điên: "Đi xem Stanley một chút xem."

Một lát sau, bộ đàm vang lên: "Đội trưởng, Stanley đã hi sinh vì nhiệm vụ."

Kobe chợt ném bộ đàm trong tay xuống đất, hai mắt đỏ bừng: "Đáng chết! Tao thề, tao nhất định phải bắt được mày! Tao muốn treo mày lên, cắt thành từng miếng thịt nát!"

Roger im lặng không nói, Luke âm thầm lắc đầu.

Chuyện này. . . Sợ là rất khó!

Ngay cả Luke vừa rồi đều kém chút đã bị tên thần xạ thủ kia giết, những đặc công bình thường như Kobe trừ khi là có mấy chục hơn trăm người dồn tên kia vào trong cạm bẫy, dùng loạn súng bắn chết, bằng không thì khả năng báo thù thật sự là cũng không lớn.

Luke không biết, tên thần xạ thủ kia có phải là nhân loại siêu phàm hay không, nhưng kỹ thuật bắn và phi đao của tên kia, thật sự là vượt quá tưởng tượng.

Càng nhức đầu hơn chính là, bên trong hệ thống thế mà cũng không cho thấy tên của đối phương.

Hiển nhiên, vừa rồi Luke giao thủ với đối phương, hệ thống phán định hai bên ngang tay, hoặc là chưa phân ra thắng bại.

Luke chỉ cần hơi tưởng tượng đã hiểu ra.

Hai người giao thủ, là từ khi Luke bị bắn trúng một phát đạn kia mà bắt đầu.

Lúc ấy Luke dựa vào hai tầng áo chống đạn, đặc biệt là áo chống đạn sát người mới tăng thêm hôm nay, mới tránh khỏi phiền phức bị viên đạn găm vào cơ thể.

Sau đó hắn đi qua tìm tên thần xạ thủ kia gây phiền phức, ở trong nháy mắt bắn nhau bên trong lầu năm kia, hắn rút nhanh bắn nhanh bắn trúng bả vai của đối phương một phát.

Một phát súng kia của đối phương, lại bị Luke vô lại dùng khiên kim loại ngăn cản.

Sau đó trong lúc bắn nhau, hắn ỷ vào hai tầng áo chống đạn, cứng rắn chịu hai phát, là làm cho đối phương không có cách, chỉ có thể dựa vào phi đao ngăn cản hắn, mượn cơ hội chạy trốn.

Mặc dù như thế, xương sườn của Luke cũng đã gãy mất một rẻ, hơn nữa có xuất huyết bên trong.

Đương nhiên, bây giờ những thương thế này đã khôi phục được gần một nửa, trừ việc vừa đau vừa ngứa, cũng không hề ảnh hưởng hành động của hắn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!