Như vậy, chứng cứ đang ở đâu?
Luke suy nghĩ, lập tức dẫn Elizabeth vào phòng.
Vừa đi, hắn vừa nói: "Lisa, vụ án bên kia của cô thế nào rồi?"
Elizabeth đi ở vị trí sau lưng hắn một bước, nhỏ giọng nói: "Thật sự là có chút kỳ dị. Thi thể kia. . . Thật sự chính là người mẹ kia."
Luke dừng bước chân lại một chút, không nghĩ tới lại thật sự là đáp án này: "Tạm thời không nên gấp, vụ án kia không đơn giản đâu. Xử lý xong vụ án nơi này trước đã, chúng ta lại đi xem nữ thi đã chết một năm vẫn còn sinh động như thật kia."
Elizabeth gật đầu, không có chút nào hoài nghi đối với việc Luke nói hôm nay sẽ chấm dứt được vụ án này.
Luke vừa đi, miệng cũng không dừng lại: "Vụ án bên này, cô có thể nghĩ đến chuyện gì? Ví dụ như làm sao tìm được chứng cứ Thomson ra tay."
Elizabeth biết, đây là Luke đang mượn vụ án, rèn luyện năng lực của cô ta, lập tức nhíu mày tự hỏi.
Cô ta mới điều tra tư liệu của Thomson, điểm đáng ngờ của người này có một đống lớn, nhưng chứng cứ chân chính có thể đóng đinh chuyện hắn tập kích Millis lại không có.
Không vân tay, không vết máu, không nhân chứng, không hình giám sát, cái gì cũng không có.
Dù cho gã nói láo, cũng không thể chứng minh được gã đã làm cái gì.
Nghĩ trong chốc lát, linh quang trong đầu cô ta lóe lên: "Hiện trường phát hiện án. Millis bị phát hiện ở trong phòng khách nhỏ, nhưng tôi đã xem qua một ít tư liệu điều tra sơ bộ, phòng khách nhỏ bên kia quá sạch sẽ, không quá giống hiện trường phát hiện án."
Luke khẽ gật đầu: "Sau đó thì sao?"
Elizabeth: "Đó có phải. . . Là ở trong phòng của cô ta hay không?"
Luke lại một lần nữa gật đầu rồi lại lắc đầu: "Nhân viên pháp y đến tối hôm qua đã nhìn qua phòng của Millis, cũng không có phát hiện gì."
Elizabeth nhíu mày: "Sẽ không phải là bọn họ đã bỏ sót đầu mối gì đấy chứ?"
Luke: "Có khả năng. Còn có ý kiến nào khác không?"
Trong thời gian nói chuyện này, hắn và Elizabeth đã đứng ở giữa hai cánh cửa đỏ và lam.
Elizabeth nhìn cửa phòng hai bên một chút, đột nhiên hiểu được: "Phòng Manny?"
Luke mỉm cười: "Đúng vậy, đây ít nhất cũng là một khả năng. Tới đi, đi vào cùng xem một chút."
Hai người đẩy cửa vào phòng, đánh giá phòng Manny.
Elizabeth mới vừa rồi còn nghiên cứu thảo luận với Luke, lập tức cảm thấy cổ quái: "Không đúng, như thế nào lại có cảm giác. . ."
Luke: "Cảm giác, giống như từng bị thu dọn qua."
Trong phòng này cũng không phải là hoàn toàn sạch sẽ, nhưng mấy đồ vật hẳn là nên tiện tay lấy dùng, tiện tay trưng bày đều rất chỉnh tề, thật giống như là mới vừa bị người dọn dẹp qua một lần.
Hai người riêng phần mình đánh giá đồ vật trong phòng.
Manny là nữ, hơn nữa không phải loại phụ nữ có chứng ép buộc kia, các loại đồ vật trong phòng cô ta cũng không ít.
Mặc dù không dơ dáy bẩn thỉu, nhưng các loại đồ vật loè loẹt một chút cũng có không ít, chỉ là nước hoa, đồ trang điểm, quần áo trang sức giày túi vụn vặt trưng bày ở các nơi.
Elizabeth nhìn mấy lần, tấm tắc lấy làm kỳ lạ: "Ghê gớm nha, làm nữ hầu kiếm nhiều tiền như vậy sao? Thế mà dùng nước hoa Dio? Ta thấy đây là kiểu mới ra năm ngoái, thích hợp nữ tính có khí chất thanh xuân pha tạp thành thục. Uhm, xác thực là thích hợp với Manny. Đây là hai kiểu năm nay, một thứ thích hợp nữ tính thành thục, một thứ thích hợp. . . Thiếu nữ?"
Ánh mắt của Luke chậm rãi di động trong phòng, trong miệng hỏi: "Người ta cũng mới hai mươi bốn tuổi, cũng coi như là một thiếu nữ mà?"
Elizabeth im lặng một lát, vẫn không thể chịu đựng được khái niệm "Thiếu nữ hai mươi bốn tuổi " không thể tưởng tượng được này: "Nhưng loại nước hoa này nhiều nhất chỉ thích hợp cho thiếu nữ chừng hai mươi, hai mươi hai tuổi đều rất miễn cưỡng, trừ khi trời sinh mặt em bé. Nhìn mấy loại nước hoa khác của cô ta, không giống như là người sẽ chọn sai nước hoa."
Luke: "Nói không chừng, cô ta đột nhiên cảm thấy mình không thể lại tiếp tục thành thục, muốn nhỏ tuổi hơn một chút thì sao."
Elizabeth: ". . . Uhm, chuyện này quả thật là có khả năng."
Luke: "Còn có phát hiện gì khác lạ nữa không?" Hắn cảm thấy, có lẽ xác thực là Manny cảm nhận được uy hiếp của Millis.
Millis mới hai mươi tuổi, trẻ hơn nhiều so với Manny.
Loại nước hoa dành cho thiếu nữ kia, rõ ràng là càng thích hợp với Millis hơn, Manny lại mua một lọ, ý vị trong đó không cần nói cũng biết.
Chờ đã! Không đúng!
Sắc mặt của Luke khẽ động, đi đến bên cạnh lọ nước hoa kia, ngửi một chút.
Bên trong khứu giác linh mẫn, trên lọ nước hoa này có mùi của Thomson rất nhạt, sau đó có mùi của Millis, thế nhưng. . . Không có mùi của Manny.
Chuyện này, quả là thú vị.
Dùng logic đơn giản nhất để suy nghĩ, đó chính là lọ nước hoa này ở trên bàn trang điểm của Manny, Manny lại chưa từng không chạm qua, nhưng Millis và Thomson lại đã chạm qua.
Hơn nữa, mùi nước hoa này có một chút quen thuộc, hình như đã từng ngửi được ở bên trong phòng của Jennifer, nhưng mà nó hỗn hợp lại với mùi nước hoa khác còn không nói, lại còn rất mỏng manh, bởi vậy hắn không quá để ý tới.
Phát hiện nguyên một lọ đang được đặt ở trước mặt hắn, Luke lập tức phát giác được mùi nước hoa này, có chút không đúng.
Hắn cẩn thận phân biệt mùi nước hoa này một lát, nói: "Elizabeth, cô lại tiếp tục nhìn kỹ một chút, trong phòng này còn có vật phẩm gì không phù hợp với phong cách của Manny nữa?"
Elizabeth lại một lần nữa nhìn bốn phía, đột nhiên trông thấy một vật: "Phong cách của món hàng mỹ nghệ này, có vẻ như là Manny sẽ không quá thích? Hơn nữa, thứ này cũng không thích hợp để ở chỗ này."
Đó là một món hàng mỹ nghệ tràn ngập khí chất trang nhã, trên cái bệ hình vuông màu đen có một tác phẩm điêu khắc rất trừu tượng, nó được đặt ở bên trên một cái hộp nhỏ bên cạnh gương trang điểm.
Luke nhìn mấy lần, cảm thấy nhìn quen mắt, một lát sau mới nhớ tới, có một món hàng mỹ nghệ tương tự cũng thấy ở nơi hẻo lánh bên trong phòng ngủ của Jennifer.
Hắn không lập tức sờ vào nó, chỉ phát động khứu giác linh mẫn.
Thứ này cũng giống như lọ nước hoa kia, cũng chỉ có mùi của Millis và Thomson, hơn nữa mùi của Thomson cũng rất nhạt, hiển nhiên là gã cũng chỉ ngắn ngủi tiếp xúc qua mà thôi.
Đồng thời, Luke ở bên trên món hàng mỹ nghệ này ngửi được một loại mùi khác, vậy cũng không giống mùi tài liệu làm ra món hàng mỹ nghệ này.
Móc một đôi găng tay ra, quan sát tỉ mỉ món hàng mỹ nghệ kia một lát, cuối cùng hắn cách găng tay, dùng ngón tay ấn xuống một cái ở một chỗ, cái đế lập tức rớt xuống một khối.
Elizabeth: "Wow, thế mà giấu. . . Camera ở bên trong?" Cô ta có chút giật mình.
Sau khi cái đế nhả khối vật liệu kia ra, toàn bộ phần đế đều trống không, bên trong có đặt một cái camera nhỏ nhắn.
Luke lấy camera ra ngoài, phát hiện ra nó đã không còn điện.
"Lisa, đi sang vMillis tìm xem, có sạc pin của cái camera này hay không." Hắn nói.
Elizabeth lập tức đi sang phòng đối diện, một lát sau cầm một cái sạc pin trở lại.
Luke cắm điện vào, khởi động công năng chiếu lại bên trên camera.
Bên trong là tiếng của Millis: "Ừm, con bitch Manny, lần này xem tao xử mày thế nào! Ha ha, có những vật này, Jennifer còn không phải là cái gì cũng nghe theo tao sao. Nuôi một con bitch như mày đều chỉ là uổng phí tâm tư, tiền của Jennifer cũng sẽ là của tao, ha ha!"
Elizabeth nghe được lập tức nghẹn họng nhìn trân trối: Tin tức trong này cũng quá ghê gớm đi? Hai nữ hầu bởi vì tiền của Jennifer mà tranh đấu ở trong bóng tối, ngay cả camera đều dùng tới.
Thế nhưng, vài giây đồng hồ sau, bên trong camera truyền tới một tiếng vang trầm, Millis đã từ trước mặt ống kính biến mất.