Bên trong hình ảnh, một vật dụng bằng cao su cứng rắn màu hồng hung hăng từ phía sau vung mạnh lên trên khuôn mặt dương dương đắc ý của Millis, đánh cho cô ta ngã nhào sang một bên.
Sau đó là một người đàn ông đè thấp giọng nói, lại có vẻ vô cùng tức giận: "Con bitch mày, muốn đuổi Manny đi à! Còn định một mình lấy tiền? Những số tiền kia đều là của tao, của tao hết! Đi chết đi, con bitch con."
Cùng với lời nói này, còn có tiếng vật dụng cao su cứng rắn kia đánh lên bên trên thân thể người.
Elizabeth nhìn hình ảnh, triệt để im lặng.
Trên tấm hình, một người đàn ông đang lộ ra khuôn mặt vặn vẹo, nhưng lại vô cùng rõ ràng, không phải là trưởng phòng bảo an Thomson thì còn là ai?
Luke cũng không lên tiếng, nhìn người đàn ông trên màn hình kia điên cuồng đánh đập Millis xong, lại đột nhiên tỉnh táo lại, sau đó bắt đầu thu dọn tàn cuộc.
Động tác của gã có chút bối rối, nhưng vẫn có trật tự cơ bản.
Đem một ít vật phẩm lúc Millis ngã xuống lúc đụng phải đều khôi phục nguyên dạng, lại kéo Millis đã hôn mê đi ra ngoài.
Sau đó, hình ảnh bên trong phòng khôi phục bình tĩnh.
Luke chỉnh tốc độ lên 24 lần để phát ra, xác định mãi đến lúc pin camera hao hết, tự động đóng máy, trong phòng này đều không có người nào tiếp tục vào nữa.
Hắn ngẩng đầu, nhìn về phía Elizabeth: "Xem ra, vụ án đã có thể chấm dứt. Lisa, cô làm không tệ, về sau cần phải tiếp tục bảo trì."
Elizabeth: "A? A, được."
Elizabeth tìm túi vật chứng, riêng phần cất chứa lấy món hàng mỹ nghệ mang theo camera, còn có lọ nước hoa kia, đi theo Luke ra khỏi phòng.
Đến vườn hoa phía sau, Luke gọi Jennifer đang âm thầm ngẩn ra ở nơi đó: "Tiểu thư Lopez, mời cô gọi tất cả mấy vị bảo an kia tới đây."
Jennifer cũng không hỏi cái gì, trực tiếp dùng bộ đàm gọi người.
Bốn người đang nghỉ ngơi trong túc xá bảo an rất nhanh đã đi qua đây, sắc mặt đều không hề đẹp mắt.
Kết thúc mỗi ngày, các loại nghi vấn đề ra cũng không tính là đặc biệt nhiều, nhưng thật sự là rất phiền lòng, giống như là ánh mắt của tất cả mọi người nhìn bọn họ, đều giống như là đang nhìn tội phạm giết người.
Hơn nữa, buổi chiều Morgan đã bị mang đi, một đi không trở lại.
Tất cả mọi người đều là đồng sự đã làm việc cùng một chỗ rất nhiều tháng ngày, trong lòng cũng không hiểu có loại cảm giác thỏ chết cáo khóc.
Luke nhìn bốn người trước mặt, mở miệng nói: "Được rồi, Grimm, Ram, Ricky, ba người các anh có thể đi."
Ba người khác liếc nhau, âm thầm rời đi.
Lúc này Luke mới nhìn về phía Thomson: "Thomson, đi thôi, cùng chúng tôi tới đồn cảnh sát hiệp trợ điều tra."
Sắc mặt của Thomson lập tức thay đổi, đột nhiên chợt phóng tới chỗ Jennifer, tay đã sờ về phía bao súng dưới nách.
Những bảo bọn họ an thế nhưng mà có súng trên người.
Luke khẽ lắc đầu, bước chân lướt ngang một bước, ngăn ở trước mặt Jennifer, một tay nâng lên vừa vặn đặt lên trên tay đang thò vào dưới nách của Thomson, một tay khác cho bụng gã ta một đấm.
Thomson lập tức khuỵu xuống đất.
Cú đấm kia của Luke nhìn như nhẹ nhàng, nhưng đối với người bình thường thì lại rất nặng, gã ta có cảm giác toàn bộ dạ dày đều đã cuộn lại thành một đoàn.
Luke không nhanh không chậm lấy còng tay ra, chậm rãi kéo tay phải của Thomson đã sờ đến báng súng ra ngoài còng lại, lại tiếp tục vặn tay trái của gã ra, còng ngược ra sau lưng: "Thomson, tôi nên nói cái gì cho anh mới tốt đây? Ở trước mặt ba thám tử, ý đồ cưỡng ép tiểu thư Lopez, tôi phải bội phục dũng khí của anh sao?"
Tên này đã xong đời! Xe công vụ của Luke dừng ở bên cạnh thế nhưng là có gắn camera giám sát, tội chứng của gã ta lại nhiều thêm một món.
Thomson căn bản là nói không ra lời, bên trong ánh mắt đều là sự bối rối và hoảng sợ.
Hắn cũng không biết vì cái gì mình lại đột nhiên làm ra loại chuyện này.
Có lẽ là Morgan bị mang đi, có lẽ là ánh mắt của Luke một mực nhìn gã lúc vừa rồi, có lẽ là ba đồng bạn khác đều bị gọi tới lại được thả đi, chỉ để lại một mình gã ta.
Tất cả những chuyện này giống như là đều đang nói cho gã, chuyện gã tập kích Millis đã bại lộ.
Gã ta cũng xác thực là không đoán sai, ít nhất là Luke gọi bốn bảo an cùng đến, chính là tránh cho Thomson sinh nghi chạy trốn.
Mặc dù Luke không sợ gã ta chạy trốn, nhưng một câu có thể để cho người hiềm nghi ngoan ngoãn đứng ở trước mặt mình, đó đương nhiên là càng thêm tốt hơn rồi.
Sắc mặt của Jennifer bình tĩnh, nhưng bên trong ánh mắt nhìn về phía Thomson chớp động lên cảm xúc căm hận chán ghét, bờ môi cũng mím thật chặt.
Luke bấm điện thoại: "Sếp, bên này của tôi đã xong việc, đợi chút nữa để cho Selina và Elizabeth đưa Thomson đi."
Elsa bên kia: "A?"
Luke: "Tôi đã tìm được chứng cứ, sẽ để cho Elizabeth báo cáo cho chị, hôm nay cô ấy làm rất tốt."
Sau khi cúp điện thoại, Luke nói: "Selina, lái xe của chúng ta, cùng Lisa áp giải gã ta về đồn cảnh sát. Lisa đưa chìa khoá xe của cô cho tôi, ta xong việc ở đây sẽ lái xe về đồn cảnh sát."
Hai nữ đều không lên tiếng, chỉ gật đầu, áp giải Thomson và chứng cứ mới trở về đồn cảnh sát.
Thomson chạy trốn? Ha ha, trừ khi hắn là năng lực giả, nếu không xe công vụ mà Luke từng cải tiến qua vốn có công năng nhằm vào nghi phạm.
Nhìn xe từ phía sau lái ra ngoài, Luke mới cầm lấy mớ băng ghi hình một mực đặt ở trên bàn: "Đi thôi, tiểu thư Lopez, tôi cần xem hết những cuốn băng ghi hình này."
Jennifer rốt cuộc không bảo trì được bình tĩnh nữa: "Vì cái gì? Không phải là anh đã bắt được người rồi sao?"
Vẻ mặt của Luke lạnh nhạt: "Tiểu thư Lopez, tôi nói một câu khó nghe, trong hai vụ án này, cô đều là nhân vật trung tâm, trên thực tế cô chưa hẳn đã không có hiềm nghi. Vì bảo vệ bí mật của mình, đại nhân vật giết người diệt khẩu cũng không phải là số ít."
Jennifer á khẩu không trả lời được.
Trong lúc hai người nói chuyện, đã một lần nữa đến phòng của Millis.
Sau một giờ, Luke ra ngoài, trong tay đã rỗng tuếch.
Lên xe, hắn nhìn ba bảo an đưa tiễn đến cửa ra vào, lại nhìn lại biệt thự lớn xa hoa xinh đẹp nơi xa kia, khẽ lắc đầu: "Beverly Hills? Kẻ có tiền? Ha ha."
Đợi đến lúc hắn trở về đồn cảnh sát, nhìn thấy Elsa: "Sếp, chị không nghỉ ngơi à?"
Elsa mới từ trong phòng thẩm vấn đi ra, nghe vậy lắc đầu: "Millis cũng chết rồi, trong đầu xuất huyết nhiều, cấp cứu không có hiệu quả, đã tử vong."
Luke hiểu.
Một vụ án đả thương người, cuối cùng biến thành hai vụ án hung sát, tính nghiêm trọng đương nhiên là không giống nhau.
Đương nhiên, công lao cũng không giống nhau.
Nhưng mà, vẻ mặt của Elsa lại nhẹ nhõm, bởi vì vụ án đã được phá.
Chứng cứ của hai tên tội phạm đều đã tìm được, rất khó có khả năng lật lại bản án, truyền thông lại nói nhảm thế nào đi nữa, cũng không có quan hệ với đồn cảnh sát.
Kỳ thật bọn họ cũng không có hứng thú đối với đồn cảnh sát, chỉ là có hứng thú đối với chuyện tư ẩn trong nhà danh nhân mà thôi.
"Lisa đâu?" Hắn hỏi.
Elsa: "Trong phòng thẩm vấn, đang ghi khẩu cung cho Thomson. Để bọn họ làm nhiều một chút, về sau mới sẽ không luống cuống tay chân."
Luke gật đầu, tỏ ra là đã hiểu rõ.
Loại vụ án mười phần chắc chín này, đương nhiên càng thích hợp để cho những thám tử mới này luyện tập, dù sao thì những thứ then chốt đều đã được Elsa và Luke giải quyết, bọn Elizabeth chẳng khác gì là cầu thủ dự bị bên trong thời gian rảnh rỗi ra sân cảm thụ bầu không khí của giải thi đấu.
Vào văn phòng của Elsa, đóng cửa lại, hắn mới hỏi: "Hai vụ án này còn có cái gì cần tôi phải chú ý không?"
Một ngày làm xong vụ án này, mặc dù hắn xác định là không có chỗ nào sơ suất, nhưng vẫn theo thói quen hỏi Elsa một chút, cô ta mới là người quản lý toàn cục.
Elsa lắc đầu: "Không. Đối với chuyện thẩm vấn cho ra tin tình báo, cậu có hứng thú không?"