Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 297: CHƯƠNG 297: ĐỒ CHƠI CỦA ĐÀN ÔNG, VỤ ÁN Ở CỘNG ĐỒNG WEAVER

Sau khi hệ thống xuất hiện, Luke đối với súng ống có khuynh hướng ưa thích lại là một ngày vượt qua một ngày.

Súng là loại vũ khí mà bên trong một đoạn thời gian rất dài, hắn có thể quang minh chính đại sử dụng, đặc biệt là sau khi có năng lực cải tiến của Tony Stark, tự mình chế tạo súng ống đặc chế cũng không hề gian nan.

So với Tony lúc trước chơi cải tiến xe thể thao, cử chỉ cải tiến súng ống này quả thực giống như là bản năng chảy xuôi trong thân thể của vị thiếu gian ăn chơi nào đó.

Từ Howard – Stark, cha của vị công tử nào đó, cũng tương tự là một thiếu gian ăn chơi mà bắt đầu, lượng lớn vật phẩm bên trong phát minh của bọn họ chính là hướng về phía chiến đấu mà đi, đến khôi giáp sắt thép cuối cùng, càng là như vậy.

Mặc dù cuối cùng Tony Stark đóng cửa công ty vũ khí, nhưng anh ta khai phát đối với vũ khí càng ngày càng mạnh, đây chính là một loại thiên phú cắm rễ ở trong máu của gia tộc Stark.

Luke không có loại thiên phú này, nhưng hắn hiện hữu năng lực chế tạo súng ống của Tony thì thật sự cũng không khó.

Sau khi hắn tự làm hai khẩu súng lục đặc chế cho mình xong, cũng chưa ngừng chế tạo loại súng ống khác.

Thân là thám tử, quang minh chính đại sử dụng súng lục thì rất đơn giản, nhưng mỗi ngày cầm súng trường lượn vòng là chuyện không thể nào.

Những loại súng ống này tất nhiên là vũ khí để thân phận cảnh sát chính nghĩa sử dụng, cần tự mình làm ra, không có khả năng lưu lại bất cứ ghi chép gì ở bên ngoài.

Chuyện khác cũng giống như súng lục, những loại súng ống này nhất định phải dựa vào công năng khác biệt để chế tạo, cũng không phải chỉ là vấn đề đơn độc làm ra một khẩu súng.

Nhìn mớ súng ống tự chế bên trong không gian trữ vật dần dần nhiều hơn, mặc dù trong miệng Luke lẩm bẩm mắng mình tự tìm khổ cực đi tăng ca, nhưng vẫn cảm thấy thích thú.

Trước kia hắn không thích làm những thứ này, đó là không có năng lực, giống như người có đầu óc không đủ dùng sẽ không thích đọc sách vậy.

Phát hiện có đầy đủ năng lực, chính mình tự tay giày vò ra các loại đồ chơi, sau đó dùng bọn nó đánh bại đối thủ, đây mới là mộng tưởng của đám con trai.

Ở bên trong những loại đồ chơi này, kể cả nhưng không giới hạn trong súng ống, người máy, xe hơi, máy bay cùng với móc câu nhỏ.

Một đêm bận rộn, Selina đã ngủ hắn còn chưa ngủ, Selina chưa dậy hắn đã dậy.

Đơn giản chuẩn bị một bữa sáng thuận tiện ngắn gọn kiểu Tây, hắn mới đi gọi Selina dậy.

Sau khi hai người ăn cơm, Luke mới bĩu môi: "Hôm nay cũng phải nỗ lực nha, điểm tâm hôm nay ở chỗ đó."

Selina hai ngụm đã ăn xong sandwich trong tay, mở hộp ra: "Đây là. . . Bánh ngọt Matcha?"

Luke gật đầu: "Lần đầu tiên làm, nếu cô ưa thích thì sau này còn có thể đổi món điểm tâm vị Matcha khác, không thích thì chỉ ăn hôm nay thôi."

Selina trực tiếp bẻ một miếng nhỏ nhét vào trong miệng: "mu~mu~mu~ uhn, hương vị cũng không tệ lắm, cách mấy ngày ăn một lần vẫn là có thể."

Luke: "Xem ra cảm giác của cô đối với mùi vị này cũng không tốt, về sau tôi bớt làm đi."

Selina: ". . . Thân yêu, cậu thật sự là quá tri kỷ."

Luke: "Không có việc gì, ăn bao nhiêu làm bấy nhiêu, huấn luyện chớ có biếng nhác là được."

Selina lập tức lộ ra vẻ mặt cầu xin: "Mới sáng sớm có thể đừng nói tới chủ đề nặng nề như vậy được không?"

Luke: "Được rồi, về sau buổi chiều tan tầm tôi sẽ tiếp tục nói với cô."

Selina: Tuyệt vọng. Jpg!

Hôm nay, Selina đóng gói toàn bộ bánh ngọt Matcha, chưa túi giấy dai thành nhiều phần.

Nếu như Luke nói có thể đổi khẩu vị cho cô ta, vậy dùng món điểm tâm không quá lành miệng này đi thu xếp quan hệ với đồng sự trong cục đi.

Điều này, Selina làm rất nhuần nhuyễn.

Cô ta là phụ nữ, vẫn là một đại mỹ nữ, tính cách sáng sủa hào phóng, làm chuyện đưa ấm áp thì cũng không có chút bất ngờ nào.

Trái lại Luke, bình thường nhìn có vẻ nho nhã lễ độ ôn hòa khách khí, nhưng lúc ở chung với tuyệt đại đa số người, từ đầu đến cuối luôn có cảm giác có một tầng khoảng cách, càng là rất ít khi đi làm loại loại hành vi đưa thức ăn nóng tranh thủ tình cảm này.

Selina đương nhiên là phải lấp cái lỗ hổng này, hàng ngày hoàn thành nhiệm vụ tranh thủ độ thân thiện của các đồng nghiệp trong tổ.

Đến đồn cảnh sát, Selina bắt đầu công việc phân phát.

Xưa nay thời gian hai người đến đồn cảnh sát đều sát giờ, cơ bản là lúc bọn họ đến, bảy tám phần thám tử trong tổ đều đã có mặt.

Trong mỗi túi giấy dai chứa bốn cái bánh ngọt, chính là hạn ngạch của một tổ thám tử.

Luke cũng không đi đưa, chỉ ngồi ở bàn làm việc cười trả lời cảm tạ các đồng nghiệp.

Đợi đến lúc Selina đưa túi trong tay xong, hai người mới cùng đi tới văn phòng của Elsa.

Elsa lộ ra vẻ chế nhạo: "Haizz, không có phần của tôi à."

Luke ha ha đóng cửa lại, Selina từ trong bọc lấy ra hai túi giấy đưa tới: "Lão đại, cơm trưa điểm tâm ngọt của chị và sếp Dustin đều ở chỗ này."

Elsa mau chóng cất kỹ, mới mở miệng nói: "Biểu hiện ngày hôm qua của hai người rất không tệ, Cục trưởng Brad đều khen ngợi hai người."

Trong lòng hai người bọn Luke không có chút gợn sóng nào, thậm chí còn cảm thấy rất nhàm chán.

Chỗ này cũng không phải là ở Houston, bọn họ không phải là trạng thái tứ cố vô thân.

Phát hiện ra trong đồn cảnh sát khu vực phía tây, từ trên xuống dưới, không thể nói đều là bạn bè, người nghĩ như vậy thì cũng quá ngây thơ.

Nhưng xác thực là hai người cũng không có kẻ địch nào cả.

Cấp trên trực tiếp Elsa, trực quản cấp trên Dustin, Boss cao nhất là Cục trưởng, Boss to thứ hai là Phó cục trưởng Kondratief cũng sẽ không làm khó bọn họ, khi cần thiết lại còn tạo điều kiện cho bọn họ.

Cuộc sống ở đây thật sự là tốt hơn ở Houston quá nhiều.

Elsa cũng chỉ thuận miệng nói một câu, đây là việc không thể thiếu.

Mặc dù tuổi tác của hai vị này còn rất trẻ, không vội mà thăng chức, nhưng không có người nào thích chuyện chính mình nỗ lực lại không được để ý tới.

"Hai người hôm nay, là muốn đi tra hai vụ án ở cộng đồng Weaver kia à?" Elsa hỏi.

Thám tử khác có lẽ sẽ bởi vì mới phá xong vụ án quan trọng mà thoáng nghỉ ngơi hai ngày, hai vị này lại sẽ không.

Luke gật đầu: "Đi hiểu rõ tình huống trước một chút, vụ án kia đoán chừng là có phiền phức."

Elsa cũng gật đầu: "Đúng thế. Nếu như trong ba ngày không có manh mối, thì vụ án này phải giao lại cho FBI."

Selina kỳ quái: "A? Là sát thủ liên hoàn làm sao?"

Loại vụ án cần FBI nhúng tay, không phải là có ảnh hưởng trọng đại, chính là vụ án liên hoàn liên quan đến nhiều người.

Vụ án này trước mắt cũng không có ảnh hưởng gì, vậy cũng chỉ có thể là vụ án liên hoàn.

Elsa lắc đầu: "Không rõ ràng, nhưng chỗ Dustin đã nhắc nhở tôi một chút, để chính chúng ta chú ý, không nên giẫm vào bên trong chuyện phiền toái gì."

Luke nhíu mày: "Phiền phức?"

Quan hệ giữa Elsa và Luke xác thực không phải là bình thường, không che giấu chút nào: "FBI đã xác định thời gian, trong ba ngày khẳng định sẽ phái người tới nhận vụ án này."

Luke chỉ gật đầu: "Vậy ý tứ trong cục thế nào?" Hắn thì cũng cảm thấy không quan trọng.

Elsa lắc đầu: "Trong cục không có ý kiến, FBI muốn tiếp nhận, vậy thì tới tiếp nhận thôi."

Luke hiểu.

Thứ nhất là không có chỗ tốt, thứ hai là không có ảnh hưởng, vụ án ở cộng đồng Weaver kia thì trong cục chỉ bày tỏ chút thái độ, biểu hiện ra vẻ cố gắng hỗ trợ FBI, giữ lại ân tình mà thôi.

"Vậy chúng tôi đi nhìn kỹ trước rồi hẵng nói. " Luke cho ra một câu trả lời nước đôi.

Elsa gật đầu tỏ ra đã hiểu rõ.

Xác định chuyện này xong, hai người rời văn phòng, trở lại bàn làm việc của mình, Elizabeth từ bàn công tác bên cạnh ngẩng đầu lên, toát ra ánh mắt hỏi thăm đối với Selina.

Selina: "Được rồi, Lisa. Cô có thể qua đây, không cần vứt mị nhãn cho tôi."

Elizabeth cười đứng dậy đi sang, cũng không thèm để ý Selina: "Cám ơn bánh ngọt của chị, Selina."

Selina chỉ có thể ha ha, phát hiện ra trong cục biết lai lịch của những món điểm tâm kia, chỉ có Elsa và Dustin, những người khác đều tưởng rằng là Selina làm, cũng đều khen ngợi tay nghề của cô ta tốt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!