Luke: "Nói một chút vấn đề tồn tại của vụ án này đi." Nói xong hắn tiếp nhận hồ sơ trong tay Elizabeth, lật xem.
Người da đen Billy cũng đứng ở bên cạnh, đây là một người tương đối trầm mặc, nhưng Luke cũng tương đối hài lòng đối với cậu ta, làm việc trầm ổn, không kiêu không gấp, rất có kiên nhẫn.
Elizabeth rất nghiêm túc, dù là hỗ trợ xử lý hai vụ án hôm qua ở nhà Jennifer - Lopez, bên trong phần hồ sơ này cũng có rất nhiều tư liệu mới.
Elizabeth: "Vấn đề lớn nhất chính là ở chỗ, nữ thi kia đã được bộ phận pháp y xác nhận, chính là Vivian - Violet đã hạ táng một năm trước."
Luke gật đầu: "Ừm, bé gái mất tích kia là tình huống như thế nào?"
Elizabeth: "Chuyện này phải nói từ gia đình Remus mới dọn tới cộng đồng Weaver mà nói đi. . ."
Nghe mấy phút giới thiệu, Luke cùng Selina đối với vụ án này cũng coi như có cái cơ bản ấn tượng.
Cả nhà Remus bao gồm vợ chồng dẫn theo con trai Gary, mới vừa mua một ngôi nhà ở trong cộng đồng Weaver.
Buổi tối cùng ngày bọn họ mới dọn vào ở, gia đình ba người này đã tè ra quần chạy ra ngoài nhà, điên cuồng ấn còi kêu cứu.
Sau khi cảnh sát đến, bọn họ nhất trí nói trong phòng có quỷ, muốn giết cả nhà bọn họ.
Sau khi cảnh sát đi vào điều tra, lại không thu hoạch được gì.
Cả nhà Remus đã bị dọa điên, cũng không dám lại vào gian phòng kia nữa, còn nói là muốn rời khỏi địa phương quỷ quái này.
Bọn họ thỉnh cầu cảnh sát đi vào hỗ trợ lấy đồ vật ra, sau đó định rời đi.
Nhưng trong lúc hỏi thăm, cảnh sát phát hiện gia đình nhà này đều nhắc tới hai người.
Một là người cha Harry – Violet của hộ gia đình ở lúc trước bởi vì không tìm thấy con gái mà tự sát, một người khác là cô con gái Tessa - Violet vẫn luôn mất tích, lúc ấy chỉ mới năm tuổi.
Bọn họ nói bên trong đám ma quỷ mà mình gặp phải, có hai cha con nhà này.
Về phần vì cái gì bọn họ biết ma quỷ là hai cha con nhà này, là bởi vì ảnh chụp của đôi cha con kia vẫn còn sót lại ở trong phòng khách, bọn họ dễ dàng để nhận ra.
Nếu như chỉ là người cha Harry, vậy nhiều nhất thì cảnh sát chỉ coi như là một trò đùa, thả người một nhà này rời đi.
Nhưng cô bé Tessa mới năm tuổi, là trẻ vị thành niên bị ghi lại trong danh sách mất tích, chuyện này không thể đơn giản chỉ là một trò đùa.
Bởi vậy, người nhà này tạm thời bị cảnh sát bố trí ổn thoả ở trong một khách sạn, chờ đợi bọn Luke tới tiến thêm một bước hỏi thăm kỹ càng.
Luke suy nghĩ, mới nói: "Đi thôi, đi tìm gia đình Remus hỏi tình huống một chút trước đã, lại đi nhìn thi thể của vị nữ sĩ Vivian - Violet kia."
Bốn người ra ngoài, rất nhanh đã đi tới một khách sạn ven đường.
Tìm tới người nhà Remus đang phơi nắng ở cửa hiên khách sạn, tinh thần của bọn họ có vẻ đều không tốt, mặt mũi tràn đầy mỏi mệt và hoảng sợ.
Cho dù phơi ở dưới ánh mặt trời ấm áp ở Los Angeles, thân thể của người nhà này lại vẫn mơ hồ run rẩy, giống như là rất lạnh vậy.
Bốn người bọn Luke đến, đưa chứng nhận cảnh sát ra, bắt đầu trò chuyện với gia đình nhà này.
Nửa giờ sau, bốn người bọn Luke rời đi, tiến đến phòng chứa thi thể của bộ phận pháp y.
Trên đường đi vào phòng chứa thi thể, Elizabeth hỏi: "Luke, có phát hiện gì không?"
Luke: "Mặc dù có nhiều khi, người có thể tự mình lừa gạt mình, đem chuyện không có thực nói giống như thật. Nhưng hôm nay cả nhà kia lại không giống như là đang nói dối. Trong lời của bọn họ có rất nhiều điểm mấu chốt nhất trí khác thường, ví dụ như ngoại hình dung mạo của hai cha con kia. Hơn nữa mỗi lần bọn họ nói ra đều có chút không giống nhau, tình huống này không quá giống như là lời kịch đã đọc qua trước đó."
Selina: "Cậu sẽ không thật sự cho rằng căn nhà kia có quỷ đấy chứ?"
Luke cũng không lên tiếng, nhưng trong lòng lại lẩm bẩm: Chuyện này cũng không nhất định.
Ở phòng chứa thi thể xem qua thi thể của người phụ nữ kia, lại nghe pháp y nói ra kết quả kiểm tra, ngay cả Selina đều không lên tiếng.
Người đã chết một năm, thân thể lại giống như người mới tử vong hai ngày vậy, mà thi thể vị nữ sĩ Vivian này hôm qua mới bị đưa tới.
Vân tay, DNA, ghi chép nha sĩ đều cho thấy vị này chính là Vivian - Violet.
Bọn Elizabeth còn điều tra qua phần mộ của vị nữ sĩ này, nhưng cũng không hề phát hiện có vết tích bị đào móc. Mà muốn đào mộ mở quan tài thì cần phải được thân thuộc người nhà đồng ý, quan toà mới có thể phê chuẩn.
Mà nhà Violet đều đã chết rồi, họ hàng có thể thỉnh cầu đồng ý mở quan tài lại không thể lập tức liên lạc được.
Ba ngày sau, FBI sẽ tới tiếp nhận vụ án này, khi đó vụ án này sẽ không tới phiên bọn họ điều tra nữa, có mở quan tài hay không đều không có ý nghĩa gì cả.
Luke còn tự thân vào kiểm tra thi thể của Vivian, xác thực cô ta không phải là giả.
Chủ yếu là Selina không dám đụng vào.
Cô ta không sợ đụng vào thi thể, đã làm việc lâu như vậy rồi, thân thể đẫm máu đều đã từng chạm qua không ít, nhưng loại vụ án kỳ dị này thì cô ta thật sự là không dám tự tay xác nhận.
Sau khi ra ngoài, Luke chỉ nói một câu: "Đi tới căn hộ kia xem thử một chút."
Nửa giờ sau, bốn người tới số 1120 đường Westchester.
Nhìn căn nhà này, Selina lại một lần nữa cảm thán: "Đây cũng là biệt thự a?"
Luke ha ha: "Diện tích căn nhà khoảng 1000 m², trên dưới ba tầng, sáu phòng ngủ hai bảo vệ, diện tích sàn tiếp cận 3000 m², người nghèo cũng không mua nổi để ở. Có muốn, cũng ở không nổi, tiền lương của chúng ta còn chưa đủ trả phí bảo trì cho căn nhà này."
Cửa sân khép hờ, bốn người không có bất kỳ trở ngại gì đi vào trong sân.
Luke: "Lisa, Billy, hai người quan sát xung quanh một chút."
Hai người tự nhiên là không có ý kiến gì.
Mặc dù nơi xảy ra vụ án là bên trong căn biệt thự, nhưng tra án nhiều khi chính là từ hoàn cảnh xung quanh mà phát hiện ra vấn đề.
Hai người bọn Luke cất bước đi đến trước cửa biệt thự, tiện tay đẩy ra, lại ngay cả cửa phòng cũng chỉ khép hờ.
Hắn bất đắc dĩ lắc đầu: "Đây là đã bị dọa thành dạng gì rồi! Loại biệt thự này thế mà ngay cả cửa đều không đóng." Nói xong hắn đạp bước đi vào.
Trong nháy mắt bước vào, sắc mặt của hắn lập tức biến đổi, chợt lui ra ngoài, đụng vào Selina đang muốn đi vào theo.
Selina ai một tiếng: "Đau đau đau! Cậu cố ý hả?" Cô tâ vừa nói chuyện, vừa đưa tay xoa ngực.
Không phải là cô ta già mồm, thật sự là vừa rồi Luke lui lại có chút mãnh liệt, để cơ ngực phát triển của cô đều có chút chịu không nổi.
Luke giữ chặt lấy cô ta, xoay người rời đi, đồng thời lấy điện thoại ra: "Lisa, Billy ở cùng với cô không? Gọi cậu ta cũng trở về, không nên vào căn nhà này, kể cả bất cứ chỗ nào trong tầng hầm, ga-ra, hoặc là phòng dụng cụ."
Mấy phút sau, hai người bọn Elizabeth trở lại, mặt mũi tràn đầy vẻ không hiểu: "Làm sao thế? Luke."
Luke chỉ để cho mọi người lên xe, một đường trở về đồn cảnh sát, đến bàn làm việc, hắn mới mở miệng nói: "Vụ án này chúng ta không theo, tôi sẽ đi nói với sếp."
Elizabeth do dự một chút, hỏi: "Luke, có thể hỏi thăm, vì cái gì lại không theo không?"
Luke suy nghĩ một lát, mới hạ giọng: "Vụ án này, mời nhà ngoại cảm còn có tác dụng hơn là mời chúng ta."
Elizabeth và Billy nhìn nhau, trong chốc lát không biết nên nói cái gì.
Nếu như nói Luke là người nhát gan, vậy khẳng định là bọn họ không tin.
Vị này chính là cao thủ một chọi năm mươi, theo như đồn đại ở trong đồn cảnh sát Los Angeles thì chính là thám tử biết đánh nhau nhất.
Chẳng lẽ. . . Hắn sợ quỷ?
Luke nhìn nét mặt của bọn họ, bất đắc dĩ hỏi: "Nói thế nào nhỉ, nếu như là một chuyện linh dị, mấy người sẽ giải quyết nó như thế nào?"
Elizabeth và Billy lại một lần nữa liếc nhau, âm thầm lắc đầu: Quỷ mới biết phải giải quyết sự kiện linh dị như thế nào! Bọn họ là thám tử, không phải người đuổi mà.