Luke giang tay: "Cho nên, chúng ta không theo vụ án này, trực tiếp giao lại cho FBI. Chúng ta là thám tử, quản chính là chuyện của người sống."
Elizabeth và Billy cười khổ gật đầu.
Bọn họ cũng không có tư cách chọc cho Luke không cao hứng, càng không cần thiết phải làm thé, dù sao chỉ là một vụ án tra cũng được mà không tra cũng không sao.
Lúc này Luke mới dẫn theo Selina đi vào văn phòng của Elsa, nói quyết định không theo vào vụ án này của bọn họ.
Elsa cũng không cảm thấy ngoài ý muốn.
Đừng tưởng rằng người Mỹ không mê tín, không mê tín thì tại sao Thượng Đế, Satan, Ma cà rồng, Halloween lại là văn hóa thường ngày của bọn họ.
Thám tử gặp phải một ít vụ án tương đối cổ quái, không muốn theo, cũng là chuyện rất bình thường.
Chỉ là đây là lần đầu tiên kể từ khi Luke bắt đầu tra án, lại rõ ràng biểu hiện là không theo tiếp.
Luke rời phòng làm việc, nhớ ra cái gì đó, thuận miệng hỏi: "Đúng rồi, người nào của FBI đến? Tôi có biết không?"
Elsa: "Hình như là người của tổ nghiên cứu liên hợp cao cấp gì đó, cụ thể là ai thì tôi cũng không biết."
Luke: "Vậy được rồi, tôi đi xem hồ sơ đây."
Elsa cúi đầu phất tay, ra hiệu hắn có thể xéo đi.
Nếu như vụ án ở cộng đồng Weaver kia không theo nữa, trong tay hắn đã không có vụ án nào nữa, Elsa tự nhiên lại phát vụ án mới cho hắn.
Trở lại bàn làm việc, Selina mới nhỏ giọng hỏi: "Thật sự không theo?"
Luke gật đầu: "Đúng vậy, đối với cảnh sát bình thường mà nói, loại án này trốn xa chừng nào thì tốt chừng đó, bởi vì căn bản là không có năng lực giải quyết, trừ đem chính mình góp đi vào, rất khó có tác dụng gì."
Selina gật đầu, tỏ ra là đã hiểu rõ.
Đương nhiên, Luke không phổ thông, nhưng hắn cũng không muốn tiếp tục điều tra, vậy sự nguy hiểm trong đó có thể biết được.
Giờ phút này, trong lòng Luke không phải là hoảng sợ, mà là cực kỳ vui mừng.
Ngay mới vừa rồi, lúc hắn bước vào cửa của biệt thự kia, hệ thống đột nhiên có động tĩnh.
Hệ thống: Phát hiện năng lượng mặt trái không rõ, năng lượng đang cưỡng ép thành lập kết nối với túc chủ, có tiếp nhận hay không?
Luke đương nhiên là . . . Không tiếp thụ.
Hệ thống là tồn tại dạng gì? Nó là đồ vật ràng buộc với linh hồn của Luke, đối với tuyệt đại đa số nguy hiểm, nó căn bản cũng sẽ không có bất kỳ phản ứng chủ động nào.
Cho tới nay, nó chỉ giống như là một chương trình phụ trợ hack, tồn tại ở nơi đó, nhưng tuyệt đối lại không chủ động can thiệp vào bất cứ chuyện gì Luke làm.
Tất cả quy tắc của nó, đều là Luke thăm dò ra từng chút một.
Giờ phát hiện ra, thế mà nó lại chủ động phát ra nhắc nhở, hơn nữa nhìn nhắc nhở kia lại cảm thấy không thích hợp.
Luke cũng sẽ không đần độn tới mức lựa chọn kết nối.
Suy nghĩ lại chuyện trước đó có người chết ở bên trong biệt thự này một chút, cùng với người nhà Remus sắp bị dọa điên kia, Luke cảm thấy mình vẫn là không nên đi trêu chọc loại tồn tại phiền toái mà quỷ dị này thì tốt hơn.
Hắn phát hiện trừ năng lực tự lành sơ cấp và công kích vật lý siêu cường ra, cũng không có năng lực nào chân chính có thể đối kháng với sự kiện linh dị, mạo hiểm mù quáng là không hề đáng giá.
Nhưng chuyện đáng vui mừng thì vẫn phải có.
Nếu như nói, thứ gọi là năng lượng mặt trái tồn tại trong gian phòng đó chính là ma quỷ, thế mà hệ thống lại có thể chủ động từ chối đối phương cưỡng ép kết nối, như vậy suy đoán rộng ra một chút, có phải là hệ thống cũng có thể ngăn cản người có siêu năng lực về mặt tâm linh cưỡng ép xâm lấn?
Nếu là như vậy, ràng buộc linh hồn của hệ thống còn có hiệu quả chống cự tinh thần công kích?
Đối với chuyện này, Luke cảm thấy thật sự là rất cao hứng, quan trọng hơn xa so với việc đi vào bên trong căn nhà ma kia tra ra chân tướng.
Càng mấu chốt hơn chính là, hắn không cần thiết đi mào hiểm, bởi vì trong tay hắn còn có sẵn một năng lực giả về tâm linh —— Bobby.
Vị quản lý bộ phận PR của công ty trách nhiệm hữu hạn khoa học kỹ thuật Tesseract này, không biết là năng lực câu thông tâm linh của gã đã có tiến bộ gì hay chưa.
Để cho Bobby sử dụng câu thông tâm linh đối với Luke, sẽ có thể tuỳ tiện kiểm tra ra kết quả, vừa an toàn lại vừa thuận tiện.
Dù sao, năng lực câu thông tâm linh của Bobby còn rất cấp thấp, hoàn toàn không phải loại năng lực tâm linh ở cấp bậc gian lận giống như Giáo sư X.
Lúc đang nghĩ như vậy, đột nhiên điện thoại trên bàn làm việc vang lên, Selina nhận nói hai tiếng, lại nói với hắn: "Dustin để một mình cậu tới văn phòng ông ấy."
Luke gật đầu: "Vậy cô xem phần hồ sơ này trước đi." Nói xong đứng dậy rời đi.
Đến chỗ Dustin, còn chưa vào cửa, đã bị ông ta phất tay ngăn cản.
Dustin đứng dậy, mặc áo khoác vào đi tới, ra hiệu cho Luke đuổi kịp, trong miệng nhỏ giọng nói: "Jennifer đến."
Luke: "Vị đại minh tinh kia?"
Dustin khẽ gật đầu, vừa đi, vừa tiếp tục nhỏ giọng nói: "Cô ta đang ở văn phòng Cục trưởng, đang đợi cậu đi qua."
Luke không hiểu thấu: "A? Cô ta tới tố cao tôi à?"
Dustin lộ ra vẻ mặt cổ quái nhìn hắn một cái, tiếp tục đi tới: "Không, người ta là đến cảm ơn cậu."
Luke: ". . . Sếp có đang nói mát không đấy."
Dustin kỳ quái: "Cậu đã giúp cô ta giải quyết một phiền toái rất lớn, mấy người bên trong vụ án này đều là tự mình gây ra vấn đề, làm sao cô ta lại khiếu nại cậu?"
Luke: . . . Tôi đã đem toàn bộ tri thức bên trong hơn mười cuộn băng ghi hình của cô ta ôn tập một lần, chuyện này có thể nói lung tung sao?
Dustin không quá mức để ý: "Biểu hiện của cô ta, là đến đồn cảnh sát tiến hành cảm ơn, nhưng cậu nhất định phải có mặt, mới có thể tiếp tục nói."
Trong lời nói của ông ta, mây chữ "Tiếp tục nói" kia hơi được kéo dài một chút.
Luke lập tức hiểu ra: "Quyên tặng?"
Dustin: "Không xác định, nhưng rất có thể sẽ có, hơn nữa số lượng còn tuyệt đối không nhỏ."
Luke: ". . . Sếp, tiền của người ta, tôi nói không tính a?" Nếu như cuối cùng đại minh tinh người ta chỉ là khen ngợi vài lời, không phải là mấy người sẽ cho rằng tôi đã làm sai chuyện đấy chứ?
Dustin biết hắn đang suy nghĩ cái gì: "Không, cho dù cô ta không móc ra một đồng bạc nào, cậu cũng không có sai lầm gì. Nhưng cô ta "Cảm ơn" càng lớn, công lao của cậu cũng sẽ càng lớn."
Luke: . . . Vừa không tăng tiền lương, lại còn không thể lung tung cho tôi thêm tiền thưởng, công lao có tác dụng gì đây?
Đương nhiên, đây cũng chỉ là suy nghĩ trong lòng, trên thực tế bây giờ hắn cũng không quan tâm chút tiền thưởng kia, càng quan tâm hơn chính là sự hỗ trợ trong cục.
Giống như là vụ án nhà ma ở cộng đồng Weaver này, hắn nói không tra thì lập tức không tra, ngay cả giải thích cũng không cần, đây chính là sự ủng hộ ở trong cục đối với hắn.
Những thám tử khác muốn trực tiếp từ bỏ một vụ án, có lẽ còn cần phải giải thích.
Một khi không giải thích tốt, còn có thể bị thủ trưởng mệnh lệnh tiếp tục theo tiếp, thậm chí còn đưa ra kỳ hạn tìm ra kết quả, cũng không phải là không có khả năng.
Bây giờ Luke cũng không có loại phiền phức này, hắn tra vụ án nào, không tra vụ án nào, đã có chỗ trống rất lớn để lựa chọn, hơn nữa loại tình hình này sẽ trở thành trạng thái bình thường và quy tắc được ngầm thừa nhận—— giống như lão G chú hắn vậy.
Đến văn phòng của Cục trưởng, Dustin chỉ ra hiệu cho Luke đi vào, ông ta chỉ ở cửa ra vào nói một tiếng "Cục trưởng, Luke đã đến" cũng không vào trong phòng.
Được rồi, Dustin vốn chính là người của cục trưởng Brad - Pierre, còn là một tên bộ hạ cũ đáng tin cậy, quan hệ giữa hai người cực sâu, cho nên mới có thể biểu hiện tùy ý như vậy.
Cục trưởng Brad chỉ vẫy tay ra hiệu, Luke vào cửa đóng lại, sau đó cung cung kính kính chào vị sếp lớn của đồn cảnh sát khu vực phía Tây này một cái: "Cục trưởng, Luke - Coulson đến báo cáo."
Brad ừ một tiếng, phất tay ra hiệu: "Ngồi xuống rồi nói."
Luke ngồi lên trên ghế sa lon, chếch đối diện với Jennifer - Lopez.
Vẻ mặt của hắn rất thản nhiên, còn hướng về phía cô ta lễ phép mỉm cười chào hỏi, nhưng ánh mắt của vị đại minh tinh này lại không tự giác được tránh đi.