Gần đây, thị trấn Prosperity không hề bình tĩnh.
Có mấy nhà có mèo chó mất tích, thậm chí ngay cả cư dân đều có hai người mất tích, chuyện này đã góp thêm một phần lực cho hoạt động thuyết phục của thị trưởng.
Sau khi tiến vào địa giới thị trấn, cảnh sắc xung quanh tương đối tươi đẹp.
So với một mảng lớn khoảng không bằng phẳng thê lương ở Texas kia, nơi này lại ở vào chỗ giao giới của một mảnh bình nguyên và dãy núi, xa xa phía sau thị trấn nhỏ có núi non trùng điệp, trên con đường lớn bọn họ đang đi bây giờ chính mà một khu vực đồi núi thấp.
Đột nhiên, một loại tạp âm xé rách màng nhĩ vang lên, Luke chau mày: Động tĩnh này. . . Thế nào lại giống như như trong phim Quỷ Hỏa Thiếu Niên ở kiếp trước như vậy?
Một lát sau, ba chiếc xe máy địa hình phát ra từng tràng tạp âm to lớn, ô ô ô từ bên cạnh xe hắn lướt qua.
Luke cũng không tức giận.
Đây là xe máy địa hình của người ta, con đường này đã coi như là nơi dã ngoại, động tĩnh lớn cũng là chuyện rất bình thường.
Thế nhưng, một chiếc xe cảnh sát đột nhiên bật đèn hiệu cảnh sát sáng lên, đuổi theo phía sau.
Luke thả chậm tốc độ xe, chạy sang bên đường.
Mãi đến lúc chiếc xe cảnh sát loại SUV việt dã kia lái qua, Luke mới lại một lần nữa tăng tốc lên đường.
Xe cảnh sát cũng không đồng bộ chậm lại theo sau xe hắn, chứng tỏ là không có một lần chặn ngừng kiểu Mỹ rồi, vậy đã nói rõ là không phải hướng hắn mà đến.
Lái thêm mấy trăm mét, Luke đã nhìn thấy ba chiếc xe máy địa hình dừng ở ven đường, một cảnh sát mặc đồng phục cảnh sát màu vàng đất đang viết hóa đơn phạt cho ba tên xui xẻo kia.
Luke huýt sáo một cái: "Ha ha, Selina, trừ cô ra, cô ta là cảnh sát trưởng xinh đẹp nhất mà tôi từng nhìn thấy."
Selina trợn trắng mắt: "Nếu như cậu chỉ ca ngợi tôi, vậy tôi sẽ càng cao hứng hơn một chút đấy Luke."
Luke: "Ừm, ý của tôi là, mỹ nữ cảnh sát trưởng, cô không nghĩ tới chuyện gì sao?"
Selina lập tức hiểu ra: "Mẹ của Lisa? OMG! Đây tuyệt đối là đang nói nhảm, Lisa đều đã 22 tuổi rồi, làm sao mẹ cô ta có thể là một đại mỹ nhân còn trẻ như vậy được?"
Luke nhún nhún vai: "Cho nên, tôi mới có thể than thở nha. Nếu như người này là mẹ của Lisa, như thế nào cũng đã 40 tuổi rồi đi?"
Selina: "Trừ khi mẹ cô ta vụng trộm ăn trái cấm, mười lăm mười sáu tuổi đã sinh ra cô ta, nếu không như thế nào cũng phải 40 tuổi trở lên rồi."
Lúc hai người đang nói chuyện, đã đánh xe tới dừng ở ven đường phía sau xe cảnh sát.
Lúc mở cửa xuống xe, hai người đi ngang qua xe cảnh sát liếc nhìn vào bên trong, Selina thở dài một tiếng: "Hẳn là không sai. Trừ nhà Lisa ra, tôi nghĩ trong thị trấn nhỏ này cũng không thể có hai nữ cảnh sát trưởng xinh đẹp, mà bọn họ còn vừa vặn đều có một cô con gái xinh đẹp và một cậu con trai."
Luke trông thấy một thiếu nữ mười lăm mười sáu tuổi và một bé trai năm sáu tuổi ở trong xe cảnh sát, dung mạo đều rất xuất chúng, tuyệt đối là di truyền.
Quan trọng hơn chính là, mặc kệ là mỹ nữ cảnh sát trưởng, hay là hai đứa trẻ trên xe, khuôn mặt của bọn họ đều giống Elizabeth tới mấy phần.
Mỹ nữ cảnh sát trưởng bên kia viết xong hóa đơn phạt, sắc mặt khó coi đi trở lại.
Nhìn thấy hai người bọn Luke đứng ở bên cạnh xe, cô ta vẫn lộ ra một nụ cười lễ phép, hỏi: "Hai người gặp phải phiền toái gì sao? Có phải là xe hỏng? Hay là muốn hỏi đường?"
Luke cười nói: "Bà hẳn là Samantha - Parker đi?"
Nữ cảnh sát trưởng nghe vậy gật đầu: "Đúng vậy, hai người là. . . ?"
Luke: "Bà Parker, chúng tôi đến từ Los Angeles, là đồng sự của Lisa, hẳn là cô ấy đã từng nói với bà đi."
Samantha giật mình đánh giá hai người: "Hai người. . . Là đồng sự của Lisa?" Bà ta cảm thấy Luke chỉ giống như là đàn em học khóa sau trong trường đại học của con gái lớn của mình mà thôi.
Ngược lại nhìn Selina xác thực là có loại hương vị của thám tử.
Luke: "Tôi tên là Luke - Coulson, vị này là Selina - Hayek, Lisa hẳn là đã đề cập qua tên của chúng tôi rồi chứ."
Selina gật đầu: "Thật hân hạnh được gặp bà, bà Parker."
Lúc này Samantha mới xác định được thân phận của hai người: "A, hôm nay đã chạy đến luôn rồi sao?"
Luke nhún nhún vai: "Lisa làm việc ở chỗ chúng tôi rất không tệ, cô ấy nói cần trợ giúp, đương nhiên là chúng tôi sẽ phải đến đây nhanh một chút. Nếu không ngại, chúng ta về trong thị trấn, tìm một nơi rồi bàn lại?"
Samantha cũng đã kịp lấy lại tinh thần, nói chuyện ở ven đường bên ngoài thị trấn xác thực là không hề thuận tiện, gật đầu: "Vậy hai người đi theo phía sau xe tôi đi, đến nhà tôi ngồi một chút, được chứ?"
Luke cười gật đầu.
Hơn mười phút sau, hai chiếc xe một trước một sau dừng ở phía trước một tòa nhà một tầng.
Hai người xuống xe, Selina không tự chủ được tán thưởng một tiếng: "A a, nơi này thật sự là xinh đẹp."
Luke nhìn khắp bốn phía, cũng không khỏi phải gật đầu.
Cách đó không xa là một dãy núi im lìm vắng vẻ chạy dài, hình dáng rất đẹp.
Xung quanh còn có một số cây cối, cùng với mảng lớn mặt cỏ bằng phẳng, một tòa nhà một tầng điển hình kiểu Bắc Mĩ tọa lạc ở trên khu đất bằng trước núi.
Bề ngoài tòa nhà một tầng rất mộc mạc, chỉ là rất rộng lớn, nhìn qua cũng có diện tích hơn 200 m², ngoài nhà được những nhánh gỗ màu trắng thấp bé mà thưa thớt vây quanh sân, bãi cỏ được tu bổ rất chỉnh tề.
Nhìn ra được, chủ nhà là một người kiên nhẫn cần cù, lại không thiếu khuyết thẩm mỹ cơ bản, cũng chính là mẹ của Elizabeth, mỹ nữ cảnh sát trưởng Samantha - Parker.
Samantha đã ở trước cửa, mở cửa phòng ra, hai đứa trẻ tự giác đi vào nhà, bà ta mở miệng hô: "Hai vị, mời vào."
Hai người bọn Luke ngừng trò chuyện, đi theo vào trong nhà.
Trong phòng trang trí rất mộc mạc, không có đồ vật gì dư thừa, tất cả đều bắt nguồn từ vấn đề thực dụng trong gia đình.
Nhìn ra được căn nhà này đã xây dựng nhiều năm rồi, vật dụng trang trí có vẻ hơi cổ lỗ, nhưng lại được sắp xếp vô cùng sạch sẽ gọn gàng, có một loại không khí gia đình rất ấm áp.
Hai người bọn Luke đi vào phòng khách ngồi xuống sofa, Samantha hỏi qua hai người, cho Luke một chai nước khoáng, Selina chỉ có thể uống Cocacola.
Nhà dân trong thị trấn nhỏ ở tiểu bang Arizona, loại đồ uống kỳ hoa này.
Trong phòng khách chỉ có ba người, em gái em trai của Elizabeth đã riêng phần mình trở về phòng.
Lúc này Luke và Selina mới móc chứng nhận cảnh sát ra, cho Samantha xem qua.
Đây là thủ tục, cho dù là người quen cũng không thể lược bớt, bằng không thì sau đó bọn họ điều tra rất có thể sẽ xảy ra vấn đề.
Samantha cũng không khách sáo, xem rất cẩn thận, cuối cùng sau khi trả giấy chứng nhận về cho hai người, sắc mặt của bà ta trịnh trọng: "Hai người muốn biết rõ cái gì?"
Luke: "Mèo chó mất tích thì tạm thời không đề cập tới, thế nhưng hai người mất tích thì sao? Không tìm được?"
Samantha lắc đầu: "Không. Hơn nữa hai người này đều sống một mình ở khu vực biên giới thị trấn nhỏ, cho nên không có cách nào xác định được đến cùng là bọn họ đã lên núi cắm trại, hay là gặp phải nguy hiểm."
Luke: "Tình huống mà con của bà nói, bà có biết không?"
Samantha a một tiếng: "Mike? Nó nói cái gì?"
Luke và Selina liếc nhau, trong lòng im lặng.
Mike hiển nhiên là cảm thấy Samantha sẽ không tin tưởng chuyện này, bởi vậy cũng không nói ra.
Luke suy nghĩ, hỏi: "Có thể để cho tôi đi đơn độc trò chuyện một chút với Mike không?"
Samantha hơi do dự một chút, nhưng nhìn ngoại hình và khí chất dễ chịu kia của Luke, vẫn gật đầu đồng ý.
Luke hỏi rõ ràng vị trí phòng của Mike, tự mình đi tới, để Selina ở lại tiếp tục trao đổi với Samantha.
Gõ cửa phòng của Mike, bên trong truyền tới tiếng của bé trai: "A, mẹ? Chờ một chút."