Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 316: CHƯƠNG 316: PHÁT HIỆN CỦA MIKE, CHUYÊN GIA CÔN TRÙNG

Luke kiên nhẫn đứng chờ, nghe thấy Mike nói có thể đi vào, hắn mới đẩy cửa đi vào.

Mike giật mình nhìn hắn: "Anh, anh tới làm gì?"

Luke cười nói: "Anh có thể ngồi xuống nói chuyện không?" Hắn chỉ chỉ tới một băng ghế trong phòng nói.

Mike gật đầu.

Luke ngồi xuống, nhìn Mike đang có vẻ hơi khẩn trương, cười nói: "Ở nhà của anh cũng có một em gái học trung học, một em trai năm tuổi, nó cũng giống như em, rất thông minh."

Mike ồ một tiếng, ánh mắt linh động nhìn về phía hắn.

Luke: "Anh và chị gái Lisa của em là bạn bè rất không tệ, lần này tới, chính là nghe cô ấy nói, em đã phát hiện ra một ít vật kỳ quái. Mà vừa vặn anh lại có chút hứng thú đối với mấy thứ đó, cho nên tới xem một chút."

Mike cảnh giác: "Thứ gì?"

Luke ha ha, không trực tiếp trả lời, mà lại nhắc tới: "Có biết không, chú của anh là một nhà côn trùng học, còn là một chuyên gia pháp y, ông ấy làm việc ở trong một cơ cấu nghiên cứu khoa học nào đó ở Las Vegas, đồ ăn vặt mà ông ấy thích nhất chính là côn trùng chiên."

Mike: ⊙ o⊙! Vậy chú của anh tốt nhất là đừng thích chó.

Luke nhìn nét mặt của cậu bé, ha ha: "Em cũng biết đấy, ưa thích cũng có rất nhiều loại. Ưa thích đồ ăn, cũng xem như là một loại trong đó."

Mike không phản bác được.

Luke: "Cho nên, có thể đưa phát hiện lớn của em cho anh nhìn một chút không? Nếu như thú vị, anh còn có thể tìm chú của anh để phân tích, ông ấy luôn cảm thấy rất hứng thú đối với các loại côn trùng kì lạ."

Mike do dự.

Luke: "Này, nhóc, anh thế nhưng là người mà chị của em chuyên môn tìm đến để giúp em. Em không muốn bị mẹ hiểu lầm thành nói láo đấy chứ?"

Sự tín nhiệm đối với chị mình, và dự cảm mơ hồ đối với nguy cơ, rốt cuộc áp đảo cảm giác xa lạ, Mike đứng dậy, từ một góc dưới bàn của mình, lấy ra một vật, đưa tới: "Chính là thứ này."

Luke nheo mắt lại, nhận lấy vật kia, chóp mũi giật giật: "Em còn cho chị em là, phát hiện ra quái vật đáng sợ?"

Vừa hỏi, hắn vừa đánh giá vật thể trong tay.

Mike do dự, cuối cùng vẫn gật đầu: "Đúng vậy, nó có quá nhiều, giống như một căn nhà gỗ nhỏ có thể di động."

Luke như có điều suy nghĩ gật đầu, ngẩng đầu hỏi cậu bé: "Anh đưa thứ này cho chú anh nhìn thử được chứ?"

Mike: "A?"

Luke: "Chính là chụp ảnh gửi tới cho ông ấy."

Mike đương nhiên là không có ý kiến gì.

Elizabeth đã sớm nói, đứa em trai này của cô là một người yêu thích côn trùng, cho nên Luke mới đưa lão G ra làm mồi nhử.

Gửi ảnh chụp vật thể kia tới cho lão G, lại nhắn một tin đi qua, rất nhanh điện thoại của lão G đã đánh sang: "Cháu gửi cho chú là cái gì thế? Đừng nói là đạo cụ phim ảnh đấy nhé?"

Luke: "Không, bây giờ vật này đang ở trên tay của cháu, cháu đã xác nhận qua, nó là thật."

Lão G: "Cháu đang ở đâu?"

Luke: "Thị trấn Prosperity ở tiểu bang Arizona, một địa phương nhỏ."

Lão G: "Thị trấn Prosperity? Chờ một chút, hình như chú có một người quen biết ở nơi đó."

Luke: "Ai thế?"

Lão G: "Joshua - Taft, ông ta là một chuyên gia tinh thông nghiên cứu và nuôi dưỡng nhện."

Mike kinh hãi hô lên một tiếng, Luke nghiêng đầu sang: "Sao thế?"

Mike: "Vật này chính là lúc em đi tìm Joshua, phát hiện ra ở trong khu nuôi nhện của ông ấy."

Lão G bên kia im lặng trong chốc lát: "Ở bên cạnh cháu có người?"

Luke: "Chú cũng nghe thấy rồi đấy, cậu ấy là người phát hiện ra vật này, cháu chỉ là từ trong tay cậu ấy lấy được vật này mà thôi."

Lão G: ". . . Joshua xảy ra chuyện?"

Luke nhìn về phía Mike.

Cậu bé lắc đầu: "Không biết, mẹ không để cho em đi tới khu nuôi nhện, đặc biệt là trong mấy ngày nay xảy ra chuyện này. Thế nhưng vừa rồi em mới gọi điện thoại sang nhà Joshua, không ai nhận cả."

Luke: "Chú nghe thấy không, Grissom."

Lão G: ". . . Nếu có thể, cố gắng giúp một tay. Thế nhưng, không nên vì vậy mà mạo hiểm, chú cũng không muốn bị Robert mắng."

Luke: "Đã hiểu. Chuyện nơi đây khó có thể nói rõ, đã có hai người mất tích, chú cũng đừng tới. Tình huống thực sự như thế nào, cháu sẽ nói cho chú biết."

Lão G ở bên kia im lặng một lát, giống như là thở dài: "Được rồi, cần phải cẩn thận. Đúng rồi, chụp vật kia một lần nữa gửi sang đây đi, chất lượng hình ảnh tốt một chút, bên cạnh tốt nhất để các loại đồ vật như là cây thước."

Mike lại ngắt lời: "Ở trên máy vi tính của cháu có một phần số liệu đã phân tích, nếu bác cần, cháu có thể gửi cho bác. Nếu như bác có hòm thư, tiên sinh Grissom."

Luke: . . .

Lão G: ". . . Được. Vậy thì cám ơn cháu. A, cháu tên là gì?"

Mike: "Cháu là Mike."

Lão G: "Cám ơn cháu, Mike. Bác sẽ gửi địa chỉ hòm thư tới, cứ như vậy nhé."

Sau khi cúp điện thoại, Luke nói địa chỉ hòm thư mà lão G gửi tới cho Mike biết, sau đó nhìn cậu nhóc này thuần thục thao tác máy tính, gửi một phần tư liệu phân tích đi.

Luke không nhịn được nói: "Có thể để cho anh xem phần tài liệu này một chút được không?"

Mike: "Đừng nói cho mẹ em biết là được."

Luke giơ ba ngón tay lên: "Anh thề."

Nói xong, hắn hơi cúi người xuống, lật qua lại tư liệu phân tích ở trên máy vi tính.

Nhìn trong chốc lát, sắc mặt của hắn lộ ra vẻ kinh ngạc: "Đây là tự em làm ra?"

Mike hoàn toàn không có ý tứ kiêu ngạo gì cả: "Ừm, em thích nghiên cứu bọn nó, cho nên vẫn luôn quan sát làm báo cáo về bọn nó. Đáng tiếc là mẹ từng nói nơi đó rất nguy hiểm, em chỉ có thể ngẫu nhiên đi một lần."

Trong lòng Luke lại đồng ý với Samantha, bây giờ chẳng phải là Joshua có khả năng đã xảy ra vấn đề rồi sao?

Samantha với tư cách một người mẹ, lại là cảnh sát, cân nhắc đối với an toàn của bà ta đương nhiên là ổn thỏa hơn loại trẻ con như Mike rất nhiều.

Cậu nhóc này bây giờ còn có thể nhảy nhót tưng bừng ở đây, thật đúng là công lao của mẹ mình.

Luke nhìn trong chốc lát, nhíu mày: "Trong khu nuôi nhện của Joshua, có bao nhiêu nhện?"

Mike suy nghĩ, lắc đầu: "Không xác định, ông ấy thường xuyên đào tạo nhện mới. Lần gần đây nhất em tới, đếm qua một bộ phận, đã vượt qua hai trăm con."

Luke: . . . Móa nó, nói đùa à?

Nhìn lại tư liệu phân tích, bên cạnh một người có một con nhện mô hình đang nằm, so sánh hình thể giữa hai bên, hắn đều có chút rùng mình.

Con nhện to bằng chậu rửa mặt, hỏi xem có ai không sợ hay không!

Cho tới nay, bên trong những sinh vật Luke không thích nhất, động vật chân đốt chiếm cứ bộ phận tương đối lớn, kể cả nhưng không giới hạn trong số những loại như nhện, bọ cạp, con rết.

Bây giờ, nghĩ đến việc chính mình có thể sẽ phải đối mặt với một ít nhện khổng lồ, toàn thân hắn đã có chút không được tự nhiên.

Luke bây giờ cũng cảm thấy có chút bất đắc dĩ.

Gọi điện thoại cầu viện, hắn dựa vào cái gì để cầu viện? Chỉ bằng vào một đoạn ngắn xương vỏ ngoài chân trước của nhện săn mồi trong tay Mike kia sao?

Nếu chỉ là một loại suy đoán đã có thể điều đến một đống lớn cảnh sát, vậy cảnh sát trên nước Mỹ đã sớm cực khổ tới chết rồi.

Luke suy nghĩ, mở miệng nói với Mike: "Mike, mẹ em nói đúng đấy, bây giờ có khả năng là khu nuôi nhện kia của Joshua đã trở nên rất nguy hiểm, em đã trông thấy một con quái vật, không phải sao? Cho nên, nghe lời của mẹ em đi, không nên tiếp tục đi tới đó nữa."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!