Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 317: CHƯƠNG 317: CHỨNG SỢ HÃI KHÔNG ĐỦ HỎA LỰC CỦA LUKE

Nhìn vẻ mặt buồn bực của Mike, Luke cười, vuốt vuốt đầu của cậu nhóc này nói: "Ha ha, anh chính là viện binh do Lisa tìm đến a. Chuyện cứu người đương nhiên là giao cho anh rồi, em mới bao nhiêu tuổi, chẳng lẽ còn muốn đi chiến đấu với con quái vật to lớn kia?"

Mike hoài nghi: "Anh lợi hại như vậy sao? Ngay cả Lisa đều muốn tìm anh giúp?"

Luke ha ha, hắn đưa tay kéo áo lên, lộ ra bao súng dưới nách, lại bày huy hiệu cảnh sát ra: "Trông thấy chưa? Nhớ kỹ, chuyện này cần phải giữ bí mật, chỉ có em và mẹ em biết là được. Để người khác biết chị gái của em tìm bọn anh tới hỗ trợ, chị gái em sẽ có phiền phức."

Mike ngoan ngoãn gật đầu.

Luke rất ưa thích cậu nhóc này, cậu nhóc thật sự là rất thông minh, thậm chí có khả năng còn thông minh hơn Elizabeth.

Tuổi còn nhỏ, thế mà có thể làm ra loại báo cáo phân tích kia, hiển nhiên là cậu bé có thiên phú rất không tệ ở một số phương diện.

Hơn nữa cậu nhóc cũng rất hiểu chuyện, không phải loại trẻ con hoàn toàn đơn thuần ngây thơ kia.

Căn dặn cậu nhóc xong, hắn đứng dậy đi ra ngoài.

Trở lại phòng khách, chỉ có Selina ngồi ở đó lật xem tư liệu, hắn hỏi: "Samantha đâu?"

Selina không ngẩng đầu lên, chỉ tới một phương hướng: "Đi làm cơm tối rồi."

Luke gật đầu, trực tiếp đi tới: "Samantha, có thể đến đây một chút không?"

Một lát sau, Samantha nghe yêu cầu của Luke, mặt lộ ra vẻ giật mình: "A, hai người không ăn chút gì rồi lại đi? Tôi cũng không vội."

Sắc mặt của Luke nghiêm túc lắc đầu: "Samantha, tôi cảm thấy, vấn đề ở nơi này rất nghiêm trọng. Thế nhưng đồ vật hiện hữu còn không thể cho rằng là chứng cứ để cầu viện, cho nên chúng ta vẫn nên mau chóng đi điều tra một chút thì tốt hơn."

Samantha nghe vậy, cũng bắt đầu cởi tạp dề: "Để tôi đi cùng với hai người."

Luke suy nghĩ, gật đầu: "Vậy cũng được. Chuyện ăn uống thế này đi, Selina, cầm một ít điểm tâm trên xe chúng ta ra, để cho Ashley và Mike ăn tối luôn."

Selina lập tức đi ra lấy đồ.

Samantha hơi sững sờ: Không đúng, không phải nên là chính mình chuẩn bị bữa tối cho bọn họ sao? Như thế nào lại biến thành bọn họ cầm bữa tối đưa cho nhà mình rồi?

Luke: "Samantha, tốt nhất là bà đi căn dặn Ashley và Mike một chút, để hai đứa đóng chặt cửa sổ lại, tốt nhất là chính bà kiểm tra lại đi."

Samantha nhíu mày, nhưng vẫn lập tức đi làm theo.

Làm như vậy chỉ là an toàn thường thức thường ngày, bình thường bà ta cũng yêu cầu đám trẻ như vậy, cũng không có chỗ nào không đúng.

Mấy phút sau, ba người đi ra ngoài.

Samantha lái xe cảnh sát đi ra ngoài, hai người bọn Luke lái xe của mình theo ở phía sau.

Tới nhà Phó cảnh sát trưởng Peter trước, gọi trung niên hói đầu người da trắng này ra, sau khi nói hai câu, mặt mũi của Peter tràn đầy vẻ bi thương: "Zeke, con mèo nhà tôi, vừa rồi nó mới kêu thảm ở bên trong đường ống thông gió, sau đó lập tức không còn động tĩnh gì nữa. Có phải là nó đã. . ."

Samantha và Luke liếc nhau, trực tiếp gọi mọi người vào nhà.

Hai người bọn Luke vào cửa, đi đến phòng khách.

Luke ngồi xổm trước một chỗ miệng thông gió, hít vào một hơi thật dài, sau khi nhắm mắt một lát, đứng lên: "Chính là chỗ này?"

Nước mắt của trung niên hói đầu Peter lập tức chảy ra: "A, đúng thế. Zeke bé bỏng đáng thương của tôi, khẳng định là nó đã xảy ra chuyện."

Luke không phản bác được, nghiêng đầu nói với Samantha: "Lại đi tới nhà hai người mất tích kia xem một chút đi."

Sau khi cáo biệt Peter đang hai mắt đẫm lệ, Samantha ra cửa lập tức hạ giọng: "Có phát hiện gì không?"

Luke: "Con mèo kia. . . Zeke? Xác thực là đã chết rồi, nhưng tôi nghĩ, không cần thiết phải nói ra ngay trước mặt Peter, đúng không?"

Samantha: "Đó rốt cuộc là thứ gì?"

Luke ha ha: "Nói ra bà cũng không tin đâu, vẫn là đi xem nhà của người mất tích trước một chút xem có thể tìm ra chứng cứ gì hay không."

Một giờ sau, Luke không chỉ đi qua nhà của hai người mất tích, cũng đi xem nhà của người có mèo chó mất tích, ngay cả nhà của người bạn của lão G kia, nơi nuôi nhện của chuyên gia về nhện Joshua cũng có đi xem qua.

Nhưng hắn tiếc nuối phát hiện ra, trừ mèo nhà vị Phó cảnh sát trưởng Peter kia xui xẻo rõ ràng là bị nhện bắt đi, mèo chó mất tích của nhà khác đều không phải là bị tập kích trong nhà.

Mà nhà vị chuyên gia về nhện Joshua kia, cũng chính là trong phòng nhỏ nuôi nhện, nhện bên trong đều đã biến mất, mùi tiến vào trong dãy núi gần đó.

Luke ở nơi đó phát hiện ra không ít cửa hang mới bị móc ra, nhưng chúng nó lại tương đối chật hẹp, đường kính cũng chỉ hai ba mươi cm, người căn bản là không chui vào được.

Cộng thêm lúc trước nghe được số lượng nhện từ chỗ Mike, hắn có điên mới có thể từ nơi này chui vào, lần này cũng không có Selina ở bên trong.

Tình huống này để hắn vẫn không có cách nào gọi trợ giúp.

Đừng tưởng rằng hắn nói tình huống nơi này thành nghiêm trọng, người khác nhất định sẽ tới, mặc kệ là thật FBI hay là FBI nhãn hiệu giả, mỗi ngày bọn họ nhận được cảnh báo người ngoài hành tinh xâm lấn cũng không ít, nếu như đi thăm dò xem xét từng nơi một, bọn họ có bận bịu tới chết cũng không thể xem xong.

Không có báo động thực tế, những cơ cấu này cũng sẽ không tuỳ tiện đi ra.

Hai người bọn Luke lại một lần nữa trở lại nhà Samantha, sau khi trò chuyện một phen, ba người lại một lần nữa đi ra ngoài.

Hai chiếc xe, ba người đi tới một cửa hàng bán súng duy nhất trong thị trấn mua một mớ viên đạn và băng đạn, đương nhiên là đều phải trả tiền.

Chỗ tốt khi có Samantha là, số lượng mà bọn họ mua sẽ không bị hạn chế.

Luke trực tiếp mua 1000 viên đạn, cộng thêm súng lục súng trường mỗi thứ mười băng đạn, làm cho Samantha nhìn tới trợn mắt há hốc miệng.

Selina cười giải thích một câu: "Hắn có chứng sợ hãi không đủ hỏa lực. Chỉ cần không có đầy đủ viên đạn, hắn sẽ có cảm giác không an toàn."

Samantha im lặng, nhưng ở phía dưới sự ảnh hưởng của hai người, vẫn từ trong cửa hàng mượn tạm một khẩu M4A1 và ba băng đạn đi ra ngoài.

Trước đó Luke nói dây đeo băng đạn, bà ta còn hỏi hai người có muốn súng ống hay không, đồn cảnh sát trong thị trấn nhỏ có thể cung cấp cho hai người bọn họ một khẩu súng.

Kết quả sau khi Luke nghe xong bà ta báo ra loại súng ống đã lập tức khước từ.

Những loại súng trường kia đều là loại đời cũ, rất nhiều khẩu còn là loại chỉ bắn từng phát một, dùng làm súng ngắm thì cũng tạm được, nhưng đối mặt với số lượng đông đảo con nhện thì sợ là sẽ không có tác dụng lớn.

Không thể không nói, nơi này xác thực là quá nghèo.

Đồn cảnh sát thị trấn Prosperity cũng chỉ có vị Cảnh sát trưởng Samantha và Phó cảnh sát trưởng Peter mà thôi.

Theo điều tra, trong đồn cảnh sát ở các địa khu xa xôi trên nước Mỹ, loại phối trí chỉ có hai nhân viên cảnh sát này đều là trạng thái bình thường, có không ít chỗ thậm chí chỉ có độc nhất một vị cảnh sát trưởng, một người ôm đồm tất cả mọi việc như đi tuần, bắt người, cân đối, thư ký, giam giữ.

Thị trấn Prosperity đã suy bại, dân chúng trong thị trấn cũng không có tiền dư thừa để thông báo tuyển dụng, tiền lương của hai người bọn Samantha đều khá thấp.

Súng lục trong đồn cảnh sát trừ súng lục của hai vị cảnh sát trưởng là Glock 17 còn không tính là tụt hậu, tất cả đám súng trường shotgun còn lại đều là đồ cũ, ngay cả shotgun Winchester đều có.

Cũng bởi vì vậy, Samantha đều không tính mua một khẩu M4A1, mà chỉ là mượn dùng.

May mắn là danh vọng của mỹ nữ cảnh sát trưởng ở đây rất không tệ, chủ tiệm súng cũng không hề do dự, trực tiếp lấy ra khẩu tự động M4A1 áp đáy hòm đưa cho bà ta.

Luke đương nhiên là chướng mắt những loại vũ khí kia, hắn cũng không có tâm tình hoài cổ gì cả.

Thật sự hoài cổ, hắn cũng sẽ lựa chọn M4A1.

Mặc dù loại súng này không phải là thứ xuất sắc nhất, nhưng lại là súng trường mà cảnh sát nước Mỹ bây giờ phổ cập theo xe nhất.

Bây giờ trong xe công vụ của hắn, cũng có hai khẩu M4A1, cộng thêm một khẩu shotgun Remington.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!