Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 318: CHƯƠNG 318: "ĐỊA NGỤC ÁC KHUYỂN" BRUCE

Trên thực tế, bên trong không gian trữ vật của Luke đang có bó lớn băng đạn và viên đạn, nhưng nếu như đã có thời gian, hắn đương nhiên là không ngại làm tốt công việc che giấu bề ngoài.

Sau đó nếu như thật sự xảy ra chiến đấu, chẳng lẽ có ai sẽ tới đếm xem đến cùng là hắn bắn mười băng đạn hay là hai mươi băng đạn sao, hay có thể phân biệt ra được đâu là viên đạn do hắn bắn ra.

Sau đó, Samantha đưa hai người đến một khách sạn ở trong thị trấn nhỏ, bên cạnh chính là một tiệm ăn nhanh.

Hai người rất hài lòng đối với sự sắp xếp này, việc ăn ở cực kỳ thuận tiện.

Sau khi thuê một gian phòng ở trong khách sạn, hai người lại đến tiệm ăn nhanh bên cạnh ăn đồ ăn.

Trốn ở trong góc, Selina nhỏ giọng hỏi: "Vấn đề rất lớn?"

Cô quá quen thuộc với Luke, liên hệ giữa rất nhiều chi tiết nhỏ với nhau, cô có thể suy đoán ra, tâm tình của hắn cũng không hề nhẹ nhõm.

Luke cắn một miếng Hamburger, nhìn ra thị trấn nhỏ ở bên ngoài cửa sổ: "Không xác định, nhưng cẩn thận một chút cũng không sai."

Selina gật đầu: "Tôi biết, bằng không thì làm sao cậu lại chỉ thuê một phòng. Là sợ con nhện nửa đêm đến đánh lén tôi hả?"

Luke gật đầu: "Cô ngủ như chết vậy, nửa đêm bị con nhện bắt kéo vào trong hang, cũng không phải là chuyện không thể."

Selina không phản bác được.

Đột nhiên, bọn họ trông thấy rất nhiều dân trong thị trấn chạy tới một hướng, kể cả rất nhiều người trong tiệm đều giống như vậy.

Luke nhìn trong chốc lát, đến chỗ quầy hàng hỏi thăm nữ chiêu đãi viên.

Nữ chiêu đãi viên là một người phụ nữ trung niên, cũng không quá để ý trả lời: "Bọn họ đi tham gia đại hội của dân thị trấn. Wade lại muốn dùng câu chuyện ma quỷ kia, để cho mọi người mau chóng bán nhà và đất đi."

Trông thấy vẻ mặt nghi ngờ của Luke, nữ chiêu đãi viên giống như là hiểu rõ hắn đang thắc mắc chuyện gì: "Hai người không phải là người nơi này đi, tôi chưa từng thấy qua hai người. Wade chính là thị trưởng, một con quỷ hút máu tư bản đáng chết."

Luke mỉm cười cám ơn, xoay người lại, nhưng trong lòng lẩm bẩm: Đó không phải là các bà đã tuyển chọn gã ta ra hay sao? Bây giờ gã ta vẫn yên ổn làm thị trưởng, đã nói lên là tên Wade này cũng không phải là không có người ủng hộ, bằng không thì đã bị sớm dân thị trấn bãi miễn đi rồi.

Biết là chuyện này, hai người bọn Luke cũng không hứng thú tham gia vào, sau khi rửa mặt xong lập tức nằm ngủ.

Nhưng mà, lúc bà chủ chủ khách sạn nhìn thấy hai người trở lại, biểu lộ vô cùng phong phú, bộ dạng kiểu "Tuổi trẻ thật là tốt đẹp ".

Sáng sớm hôm sau, hai người bọn Luke đi ra ngoài, tiến đến công ty trách nhiệm hữu hạn khai thác mỏ McCormick.

Công ty này chính là công ty khai thác mỏ lớn nhất bên trong thị trấn nhỏ.

Nhưng mấy tháng trước, người sở hữu công ty là lão tiên sinh McCormick đã mắc bệnh qua đời, công ty này đã tiến vào bên trong thời gian đếm ngược chờ đợi bị đóng cửa.

Quản lý tạm thời của công ty này hiện nay, là em gái của McCormick, Gladys McCormick.

Lúc đi vào công ty này, đẩy cửa đi vào, chuông treo trên cửa phát ra một tiếng vang thanh thúy, nói cho chủ nhân biết có người đi vào.

Kỳ thật đây chính là một căn nhà nhỏ một tầng, Luke trông thấy một bà lão hơn năm mươi tuổi đang ngậm thuốc lá, cũng không quay đầu lại ở nơi đó vừa đánh chữ, vừa lên tiếng nói: "Nơi này của chúng tôi không tuyển người."

Luke ha ha, đang định nói cái gì, một con chó bull giống Pháp màu đen trắng đang ngồi ở bên cạnh bà lão đã chạy tới, cắn ống quần hắn lúc lắc đầu, trong miệng còn ô ô ô gầm nhẹ, bộ dáng rất hung hãn.

Luke dở khóc dở cười, ra hiệu cho Selina tiếp lời, chính mình ngồi xổm xuống, điên cuồng vuốt ve con vật nhỏ nghịch ngợm ở bên chân kia một trận: "A, mày là Địa Ngục ác khuyển à, công kích này thật sự là quá sắc bén!"

Con vật nhỏ này lúc đầu vẫn còn kiêu ngạo há miệng uy hiếp, giống như là ghét bỏ tay của hắn, nhưng rất nhanh đã bị hắn gãi cho toàn thân thoải mái, nằm trên mặt đất giơ cái bụng lên.

Luke cười ôm lấy nó, vừa đi, vừa tiếp tục cào bụng và cằm của nó.

Bà lão bên kia trông thấy, có chút ngượng ngùng: "Bruce có chút nghịch ngợm, nhưng sẽ không cắn người đâu."

Luke cười gật đầu: "Tôi biết mà bà McCormick. Nó rất ngoan, chỉ muốn có người chơi với nó mà thôi. Đúng không? Bruce."

Con chó Bulldog Pháp màu đen trắng trong tay hắn phát ra tiếng gừ gừ thoải mái, nheo mắt lại trông có vẻ vô cùng hài lòng.

Bà lão này chính là Gladys McCormick, người quản lý tạm thời của công ty khai thác mỏ, nhưng rất nhanh bà ta cũng sẽ mất đi thân phận này, bởi vì công ty đang đợi tới thời điểm đóng cửa.

Hai người đến tìm bà ta, tự nhiên là vì chuyện quặng mỏ trên núi.

Tối hôm qua bọn họ phát hiện ra những cái hang động do đám nhện khổng lồ kia móc ra, rất có thể chính là đi thông tới quặng mỏ.

Quặng mỏ xa lạ nguy hiểm tới cỡ nào, chỉ có người hiểu qua tri thức tương quan mới biết được.

Bên trong lúc nào cũng có thể sẽ bị lạc đường, thấm nước, lún, khí độc, thậm chí là nổ tung, tùy tiện tiến vào quặng mỏ không biết rõ, rất có thể sẽ lặng yên không một tiếng động chết ở phía dưới, ngay cả thi thể cũng không thể tìm tới.

Đến công ty khai thác mỏ, đương nhiên là muốn tìm tư liệu về quặng mỏ, kể cả bản đồ quặng mỏ và các địa điểm nguy hiểm, thuận tiện để hắn tìm sào huyệt của đám nhện bên trong đó.

So với những hang động nhỏ có khả năng là do đám nhện mới móc ra mà hắn phát hiện ra hôm qua, quặng mỏ không thể nghi ngờ là càng thêm an toàn, ít nhất thì Luke sẽ có thể chiến đấu ở trong đó.

Nghe thấy ý đồ đến của hai người, Gladys nhíu mày: "Mặc dù, công ty này sẽ phải đóng cửa, thế nhưng anh của tôi đã từng nói qua, ông ấy phát hiện mỏ quặng mới ở trong đó, cho nên. . ."

Luke và Selina liếc nhau, có chút bất đắc dĩ.

Đây thật sự cũng không phải là bà lão người ta hẹp hòi.

Quặng mỏ mà công ty McCormick khai thác chính là mỏ vàng, làm không cẩn thận thì ngay ở trong tư liệu mà vị lão tiên sinh mới qua đời kia lưu lại cũng sẽ có chút dấu vết để lại.

Đó rất có thể sẽ là một khoản tài phú lớn.

Luke cũng không có ý đồ đi thuyết phục bà lão này, đổi thành hắn ở vị trí của đối phương, cũng sẽ có loại lo lắng này.

Về phần nói cái gì mà có nhện lớn ở trong khu mỏ, ai mà tin? Đây cũng không phải là trong phim kinh dị.

Hai người chỉ có thể cáo từ, Luke cũng buông con quái vật đáng yêu trong tay xuống: "Gặp lại, Bruce, lần sau sẽ cho mày một khúc xương lớn, được chứ?"

Bruce chuyển động loạn lên ở bên chân hắn, cuối cùng bị Gladys gọi hai tiếng, mới lưu luyến không rời trở về.

Sau khi ra ngoài, Selina nhìn về phía hắn: "Làm sao bây giờ?"

Luke: "Tìm Samantha xem, độ tín nhiệm của cư dân đối với bà ta rất cao, dù sao thì bà ta đã sinh sống ở đây 38 nămrồi, nói chuyện sẽ có tác dụng hơn nhiều so với hai người xa lạ chúng ta."

Đi tới nhà Samantha, lại trông thấy một người đàn ông trung niên có chút anh tuấn đang ở trước nhà bà ta, đang nói gì đó với mỹ nữ cảnh sát trưởng.

Trong tay Samantha còn cầm một chùm hoa dại rõ ràng là mới vừa ngắt xong.

Luke dừng xe ở xa xa, không có ý định đi quấy rầy thời gian ngọt ngào của người ta.

Selina ở bên cạnh, hâm mộ nói: "Ai nha, rất lâu rồi không có ai tặng hoa cho tôi."

Luke cười không nói.

Đợi tới lúc người đàn ông kia đi, hai người bọn Luke mới lái xe qua, ở bên cạnh xe gọi một tiếng: "Này, Samantha, hôm nay nhìn bà rất không tệ nha."

Trên mặt Samantha mang theo nụ cười, tâm tình so với hôm qua xác thực là tốt hơn nhiều, trông thấy hai người đến đây, lập tức mời hai người vào trong nhà.

Hai người bọn Luke cũng không có thời gian rảnh rỗi này, mà là đem chuyện cần tư liệu về quặng mỏ, còn có thái độ của Gladys cũng đều nói ra.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!