Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 322: CHƯƠNG 322: KỊCH CHIẾN, GIẾT NHỆN LỚN DỄ DÀNG

Chỉ trong thời gian ngắn ngủi vừa rồi kia, Luke đã liên tục nổ súng, bắn hết ba băng đạn, nhiệt độ của nòng súng M4A1 cấp tốc lên cao, mắt trần có thể thấy được khói trắng đang không ngừng bay ra.

Mặc dù tuổi thọ sử dụng của nòng súng trường hiện đại đều là mấy ngàn vạn phát, nhưng đó là chỉ tuổi thọ tổng thể.

Một khi súng tự động nổ liên tục không gián đoạn, liên tục bắn ra ba bốn băng đạn, nhiệt độ của nòng súng quá cao, sẽ ảnh hưởng tới độ chính xác của xạ kích cực lớn, còn có thể dẫn đến viên đạn bị mắc kẹt, thậm chí nổ nòng.

Luke đã cải tiến qua khẩu súng này nên khả năng nổ nòng cũng không lớn, nhưng kẹt đạn trong lúc chiến đấu kịch liệt chính là vô cùng nguy hiểm.

Hắn cũng không muốn mới bắt đầu chiến đấu đã mất đi khẩu súng này, mặc dù bên trong không gian trữ vật còn có dự phòng, nhưng đó chính là vũ khí bí mật không được ghi lại trong danh sách, không tới thời khắc cần thiết thì hắn sẽ không sử dụng chúng.

Uy lực của súng Glock nhỏ hơn M4A1 rất nhiều, nhưng Luke quá quen thuộc đối với loại súng này, thân súng ngắn nhỏ cũng càng thích hợp để từ trên xe xạ kích đối với phía sau hơn M4A1.

Hắn cũng không hề suy nghĩ tới vấn đề một phát súng mất mạng đối với những con nhện khổng lồ kia, chỉ cần không để cho bọn chúng nhào lên trên xe, quấy nhiễu xe chạy là được.

Chủ yếu là phía trước còn có xe của bọn Samantha, nếu như hắn không bọc hậu chặn đánh những con nhện khổng lồ này, bọn Samantha sẽ bị đám nhện này bao thành sủi cảo. KHẩu Glock rất nhanh cũng đã trống hai băng đạn, Luke nắm lấy khẩu M4A1 kia của Selina sang, tần suất nổ súng của cô ta thấp hơn Luke nhiều, khầu súng này vẫn có thể tiếp tục dùng một lát.

Phanh phanh! Phanh phanh! Phanh phanh!

Ở trong ôtô chạy với tốc độ cao, Luke cũng bắn trượt một lần, kém chút đã để một con nhện khổng lồ nhào lên trên xe.

May mắn là hắn phản ứng cấp tốc, mới ở lúc quan trọng nhất bù thêm một phát đạn.

Rốt cuộc cũng chạy đến chỗ một tòa kiến trúc mới tinh tương đối cao, đây là trung tâm thương mại do thị trưởng Wade xây.

Trời mới biết trong cái thị trấn nhỏ sắp phá sản này, vì cái gì ông ta lại xây một trung tâm thương mại ở đây, nhưng bây giờ nơi này đã trở thành nơi ẩn núp an toàn duy nhất của cư dân trong thị trấn nhỏ.

So với nhà của cư dân trong thị trấn hầu như đều dùng ván gỗ xây ở trên đất bùn, trung tâm thương mại này là kiến trúc xi măng hàng thật giá thật, hơn nữa cửa lớn cũng là cửa cuốn bằng sắt, tương đối mà nói thì kiên cố hơn rất nhiều.

Luke lại một lần nữa rút Glock ra, trong miệng hô một câu: "Xe của chúng ta đừng ngừng ở cửa ra vào, lái sang bên cạnh khoảng 20m."

Selina: "Cái gì cơ?"

Luke: "Đợi chút nữa khẳng định là đám nhện sẽ tấn công cửa lớn, tôi cũng không muốn xe của mình bị dịch thể của một đống nhện khổng lồ nhuộm thành màu xanh đen."

Selina: . . . Đại ca, đang trốn chết nha, cậu còn yêu cầu cao như vậy sao?

Nhưng cô ta vẫn ngoan ngoãn làm theo.

Luke lợi dụng khoảng thời gian trống ngắn ngủi này, hắn lấy shotgun Benelli M1041 và dây băng đạn từ bên trong rương chứa đồ ra đeo lên người.

Xe két một tiếng phanh lại, dừng ở vị trí cách cửa lớn của trung tâm thương mại mặt hơn 10m.

Selina nắm lấy khẩu M4A1 mà Luke đã thay xong băng đạn đi xuống xe.

Lúc Luke xuống xe giơ tay phải lên, bóp cò, bành một tiếng, một con nhện khổng lồ từ bên cạnh đang bay nhào về phía nhà Samantha bị đánh bay ra ngoài.

Nhà Samantha không có việc gì, Phó cảnh sát trưởng Peter xui xẻo bị dịch thể buồn nôn tung tóe đầy người, biến thành một bóng người màu xanh đen.

"Samantha, mau vào đi, tổ chức người lên lầu hai, ngăn đám quái vật này ở cửa ra vào." Luke kêu lên.

Hắn chú ý tới, lầu hai cũng không phải toàn bộ là vách kính, có không ít cửa sổ có thể mở ra.

Mặc dù loại tình hình này có khả năng sẽ bị con nhện từ cửa sổ đi vào phục kích, nhưng nhiều người phối hợp với nhau, loại cửa sổ nhỏ kia cũng không thích hợp để nhện khổng lồ nhanh chóng chui vào, là địa hình phản kích tương đối thích hợp.

Người nhà Samantha cũng vẫn chưa tỉnh hồn.

Bọn họ là một đường bị một đám con nhện đuổi theo.

Luke hô xong, Samantha lại lo lắng nói: "Phía sau, phía sau có một con nhện rất lớn, nó cũng đang đuổi theo chúng tôi."

Trên mặt Luke lộ ra một nụ cười lạnh lùng: "Tôi biết, để tôi giải quyết nó."

Lúc đang nói chuyện, mặt đất mơ hồ có một vài chấn động, shotgun trong tay hắn bành bành bành ba phát, đánh cho ba con nhện đang xông tới cách đó gần 10m bay ra ngoài, ánh mắt dời về phía một chỗ chỗ góc cua từ hẻm nhỏ ra.

Selina bên kia đã đang thúc giục gấp rút mấy người bọn Samantha nhanh chóng tiến vào bên trong trung tâm thương mại.

Chỉ khi những người này đi vào, mới có thể kéo cửa cuốn của trung tâm thương mại xuống.

Luke muốn vào thì cũng không cần theo cửa ra vào, điều ấy đương nhiên là Selina biết rõ.

Cửa cuốn sau lưng Luke chậm rãi hạ xuống, Selina ở bên trong đã bắt đầu nhanh chóng chạy nhanh lên lầu hai: "Samantha, mau tổ chức người đi, tập hợp một nửa đàn ông có súng, lên lầu hai giải quyết những con nhện con kia."

Mọi người: . . . Móa nó, con nhện có thể ôm lấy toàn bộ người, còn tính là nhỏ sao?

Shotgun trong tay Luke bành bành bành liên tục mấy phát, đánh bay mấy con nhện con đang nhào tới gần, hắn mới quỳ một chân xuống.

Đặt nghiêng khẩu shotgun lên trên đùi, tay trái rút Glock ra, tay phải đồng thời từ bên trên dây băng đạn rút ra mấy viên đạn độc, nhanh chóng lắp vào bên trong shotgun.

Hai con nhện con từ trên nóc một ngôi nhà nhỏ không xa lao xuống, mục tiêu chính là Luke.

Động tác lắp đạn trên tay phải của Luke không ngừng, tay trái nâng khẩu Glock lên.

Ba ba! Ba ba!

Hai con nhện giãy dụa, vết đạn trên thân thể vẩy chảy ra dịch thể, lăn tới trước mặt hắn.

Ba ba!

Luke không ngẩng đầu, trở tay hai phát đánh vào một con nhện từ trên lầu của trung tâm thương mại leo xuống, muốn đánh lén hắn, cắm súng về bao tiện thể đứng dậy.

Shotgun Benelli cũng đã lắp xong đạn, hắn cầm lấy nó, răng rắc một tiếng lên đạn.

Bên trong sàn nhà hơi hơi rung động, một con quái vật khổng lồ đen sì từ chỗ rẽ của một con đường nhỏ không xa ló đầu ra.

Thân thể to lớn của nó hầu như cao bằng một căn nhà một tầng, tính cả những cái chân lớn đầy lông kia, đường kính cũng có bảy tám mét, giống như một chiếc xe tăng.

Đây cũng là một con nhện ăn chim Goliath vô cùng khổng lồ.

Bành bành bành bành bành bành bành!

Khẩu shotgun Benelli bán tự động hung mãnh bộc phát ra hỏa lực mạnh nhất, liên tiếp bảy phát, đều bị Luke găm lên trên người con quái vật khổng lồ này.

Con nhện ăn chim Goliath khổng lồ giống như một căn nhà nhỏ xác thực là rất dọa người, đáng tiếc là phản ứng của nó lại không nhanh, thân thể khổng lồ mới ló ra ngoài hẻm nhỏ, đã liên tục có thêm bảy lỗ thủng cực lớn.

Khoảng cách không tới30m, bị bảy đầu đạn độc liên tục bắn trúng, cảm giác đó thì nhân loại bình thường không thể hưởng thụ được, bởi vì chỉ cần chịu một phát súng sẽ bay thẳng ra ngoài.

Con quái vật nhện ăn chim Goliath này hiển nhiên cũng không tiến hóa ra mình đồng da sắt gì cả.

Bên trong bảy cái lỗ thủng to lớn bên trên thân thể của nó, từng luồng dịch thể màu đen vàng lục trộn lẫn điên cuồng tuôn ra, thân thể đang tiến lên chợt dừng lại, ở nơi đó điên cuồng giãy dụa co quắp, không còn khí thế kinh khủng như trước đó nữa.

Sắc mặt của Luke bình tĩnh vung khẩu Benelli đã một lần nữa bắn trống viên đạn ra sau lưng, giơ khẩu M4A1 đã có thời gian giảm xóc lên.

Phanh phanh! Phanh phanh! Phanh phanh!

Bốn phía mượn lúc hắn đối phó với con nhện ăn chim Goliath khổng lồ, ba con nhện con mới vừa áp sát đánh tới không chút lưu tình bị đánh nổ, trên đỉnh đầu của hắn cũng truyền tới tiếng hô hoán của Selina: "Bắt lấy dây thừng."

Hai mắt của Luke vẫn cảnh giác quét nhìn bốn phía như cũ, đưa tay sang bên cạnh chộp một cái, đã nắm chặt lấy một sợi dây leo núi rủ xuống, trong miệng quát khẽ: "Lên"! Bên trên dây thừng lập tức truyền tới lực kéo, cường độ lực này rõ ràng không chỉ là một người đang kéo.

Hắn vẫn bảo trì tư thế cầm súng một tay, nhanh chóng bay lên lầu hai.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!