Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 323: CHƯƠNG 323: THỊ TRƯỞNG BIẾN MẤT, QUẶNG MỎ CŨ THẦN BÍ

Phanh phanh!

Đưa tay hai phát, Luke xử lý một con nhện từ trên mái nhà lao xuống định đánh lén hắn, tiện thể xoay người một cước đạp bay thi thể của nó đang trượt tới.

Dùng tư thế nằm nghiêng, súng trong tay hắn cũng đồng thời thay đổi phương hướng.

Phanh phanh! Một con nhện từ một bên tường khác vọt tới công kích, cũng bị đánh cho rớt xuống.

Luke buông khẩu M4A1 ra, mặc cho nó lung lay treo ở khuỷu tay mình, dùng cả hai tay, điều chỉnh về tư thế bình thường.

Đùi phải như điện chớp, trước lúc cái chân nhện thật dài kia khép lại, một cú đạp nặng nề đạp lên trên đầu một con nhện từ phía dưới đang đánh tới.

Giày da kẹp một tầng hợp kim đặc thù trực tiếp giẫm cho đầu con nhện lõm xuống một mảng, nện lên trên mặt đất, bạo thành một bãi đồ vật giống như bùn nhão.

Trong lòng tất cả mọi người ở trên lầu hai đang hợp lực lôi kéo dây leo núi thầm nhủ: Vị này đang làm gì ở bên ngoài vậy? Như thế nào dây thừng lại lúc ẩn lúc hiện.

Nếu không phải là bốn người hợp lực, sợ là sẽ thật sự không kéo ổn định được sợi dây thừng này.

Kỳ thật, lần công kích liên tiếp này cũng chỉ xảy ra trong khoảng năm giây, rốt cuộc Luke cũng đã bị kéo đến cửa sổ.

Hắn lập tức bắt lấy cửa sổ, nhẹ nhàng chui vào, trong miệng đã thét lên: "Selina, bom cay."

Selina lập tức hiểu ý, từ trên người lấy bom cay ra ném ra bãi trên đất trống trước cổng chính.

Cùng với từng đợt sương mù bốc lên, cơn thuỷ triều nhện đang dâng trào ra với khí thế hùng hổ chợt dừng lại, chợt loạn cả lên, tán loạn ra khắp bốn phía.

Luke mở miệng hô to: "Ai có súng thì bắt đầu công kích, chú ý không nên bị con nhện xông tới. Tốc độ nổ súng đừng quá nhanh, nhắm chuẩn mà bắn, bốn người một tổ, thay phiên nhau nổ súng, chú ý phối hợp bổ súng."

Vừa hô hào, hắn vừa chạy qua trước mấy chỗ cửa sổ, cũng gỡ bom cay trên người xuống ném ra ngoài.

Hắn ném ra hơi xa một chút so với Selina, đại khái tới vị trí cách khoảng hơn 20m.

Sương mù cấp tốc dâng lên làm cho bầy nhện chỉ có thể lách qua phạm vi màn sương mù này, mới có thể tiếp tục tiến công, vô hình đã hạn chế tốc độ và lộ tuyến hành động của bọn nó.

Mọi người trong phòng đã phanh phanh phanh nổ súng, nhưng có Luke nhắc nhở, tốc độ xạ kích của bọn họ cũng không nhanh.

Đương nhiên, Selina ném bom khói hơi gần một chút, có mấy người xui xẻo trong lúc vô tình ngửi phải một chút hơi cay bay tới, lập tức lệ rơi đầy mặt thối lui nghỉ ngơi.

Đây cũng là chuyện không có cách nào khác.

So với bầy nhện phải chịu thiệt, tổn hại, bất lợi, dân trong thị trấn bên này chỉ có thể tính là tổn thất nhỏ.

Luke ném hết bom cay, trong tay đã bắt đầu thay đổi băng đạn cho tất cả súng của mình trên người, nhét viên đạn vào.

Sắp xếp gọn shotgun, hắn tiện tay ném cho Selina.

Có trung tâm thương mại giống như là công sự, hiệp đồng với dân trong thị trấn chống cự, Selina cầm loại shotgun bán tự động này dùng càng tốt hơn so với M4A1.

Vừa chăm chú nhìn tình hình chiến đấu, hắn vừa gọi người tìm Samantha đến.

Vị mỹ nữ cảnh sát trưởng kia vẫn còn ở dưới lầu một sắp xếp mọi người lui vào bên trong trung tâm thương mại, cũng để cho dân trong thị trấn có súng còn lại bố trí phòng tuyến, tránh khỏi bị đám nhện từ cửa lớn tiến thẳng một mạch đi vào, như vậy sẽ chết một đống người.

Rất nhanh, Samantha đã đi lên, Luke nhanh chóng nói ra: "Tôi đã cầu viện với FBI, thế nhưng đoán chừng nhanh cũng cần phải chờ khoảng một giờ, chúng ta ít nhất cần phải giữ vững trong khoảng một giờ này. Hơn nữa, cũng cần phải lưu ý một con đường lùi. Thị trưởng Wade đâu? Nơi này không phải là sản nghiệp của ông ta sao? Tìm ông ta để hỏi một chút, nhìn thử xem có con đường nào rời đi tương đối thích hợp hay không."

Trong lòng của hắn có dự định là, một khi xảy ra vấn đề, sẽ để cho Samantha dẫn theo mọi người từng bước lùi lại, đưa con nhện vào nơi này, sau đó tiếp tục nổ sụp mấy nơi cửa ra vào, làm cho bọn chúng trong thời gian ngắn không thể chui ra là được.

Nhưng chuyện này tốt nhất là cần phải thăm dò thái độ của Wade trước, hắn luôn cảm thấy vị thị trưởng này cũng không phải là người dễ nói chuyện như vậy.

Sau đó nếu như kiện hắn phá hỏng tài sản riêng phi pháp, muốn Luke phải bồi thường một số tiền lớn thì cũng quá làm người buồn nôn.

Samantha: "Được rồi, tôi đi tìm Wade." Nói xong lập tính định bước đi.

Luke gọi bà ta lại, từ trong hành trang lấy ra một cái bộ đàm: "Cầm theo nó, dùng kênh thứ nhất là được."

Samantha cũng thở phào nhẹ nhõm, nếu như chạy tới chạy lui nói chuyện thì thật sự là quá trì hoãn thời gian, còn rất dễ dàng xảy ra vấn đề.

Những người dân trong thị trấn dưới lầu kia đều chưa tỉnh hồn, rất có thể sẽ có người nào đó kêu linh tinh một tiếng "Con nhện xông tới", bọn họ sẽ tập thể vỡ tổ tán loạn.

Nhìn thấy tình huống tạm thời ổn định, Luke nói với Selina và Samantha, hắn muốn lên lầu đỉnh nhìn tình huống xung quanh một chút, tránh khỏi bị bầy nhện đột phá từ bên trên.

Bọn quái vật này thế nhưng mà có thể leo lầu.

Trung tâm thương mại này chỉ có ba tầng, Luke chỉ mấy bước đã leo lên lầu ba.

Không biết là tư duy của thị trưởng Wade xảy ra vấn đề gì, không hiểu thấu lại xây một trung tâm thương mại ở đây, kết quả là chỉ có lầu một có một ít cửa hàng, lầu hai trống một mảng lớn, chỉ chất đống chút ít hàng hóa.

Lầu ba còn khoa trương hơn, hoàn toàn để trống, chỉ mới hoàn thành xây dựng cơ bản, không có một chút trang trí nào, nền vẫn là loại nền xi măng cán kia, người ngã lên, đều có thể bị mài rách da.

Bốn phía thì ngay cả cửa sổ đều không có, ở vào trạng thái đóng kín toàn bộ, bởi vậy cũng không có con nhện từ nơi này chui vào.

Luke vừa lẩm bẩm “khen” đầu óc buôn bán của vị thị trưởng nào đó, vừa đi lên cầu thang, đến trước cửa ra sân thượng.

Thính lực nhạy bén của hắn đã có thể nghe thấy, ngoài cửa có không ít âm thanh huyên náo, đó là tiếng đám nhện đang hành động.

Hắn nhìn khắp bốn phía, không có đồ vật thích hợp, trực tiếp từ bên trong không gian trữ vật lấy ra mấy sợi tơ bằng thép hợp kim thật dài, lợi dụng đường ống xung quanh và tay vịn cầu thang, phong tỏa cánh cửa lại.

Làm như vậy thì cho dù cánh cửa bị phá, với hình thể khổng lồ thì đám nhện chui vào cũng sẽ bị những sợi hợp kim này cắt đứt chân.

Làm xong chuyện này, lại tiếp tục bố trí một camera ở trên cây cột đối diện với cửa sân thượng khoảng hơn 10m, hắn mới đi xuống lầu.

Mái nhà là không thể đi, mở cửa sẽ chế tạo cho đám nhện một cánh cửa đột phá, vậy hắn vẫn nên thành thành thật thật xuống lầu hai đánh lâu dài với bầy nhện thôi.

Xuống lầu hai, phát hiện đại đa số người đều đã đeo tai nghe lên.

Đây là Selina để cho Samantha tìm được trong cửa hàng dưới lầu, nổ súng liên tục bên trong không gian đóng kín, lỗ tai người sẽ thực sự là không chịu được, bây giờ đeo tai nghe lên sẽ có thể miễn cưỡng chịu đựng.

Khó chịu thì dù sao cũng còn tốt hơn so với chuyện bị đám nhện vọt vào ăn tươi.

Giờ phút này Samantha đang dùng bộ đàm liên lạc: "Luke, không thấy Wade đâu. Có người nói phát hiện ở phía dưới phòng chứa đồ có một cái hang, là chi nhánh của một chỗ quặng mỏ lúc trước."

Luke ngạc nhiên: "Quặng mỏ? Ngay ở chỗ này?"

Đây chính là dải đất trung tâm của thị trấn nhỏ, làm sao lại có quặng mỏ xuất hiện, lúc trước hắn đã từng xem qua tư liệu về quặng mỏ cũng không có điều này.

Chris đột nhiên nói xen vào, nhanh chóng giải thích: "Thị trấn nhỏ này, lúc đầu chính là khu quần cư do công nhân xây dựng lên bên trên mỏ vàng bị phát hiện. Thế nhưng quặng mỏ cũ này sớm đã bị vứt bỏ một hai chục năm rồi, trên bản vẽ đều không có đánh dấu, trung tâm thương mại này của Wade ngay ở phía trên quặng mỏ cũ này."

Luke giật mình: "Ông có ý nghĩ gì?"

Samantha nhắc tới quặng mỏ cũ này, nguyên nhân hiển nhiên không phải là quan tâm tới an nguy của thị trưởng Wade, tên kia chết đi, đoán chừng không ít người trong trấn còn muốn mở BBQ chúc mừng.

Samantha: "Tôi đang nghĩ, có thể dẫn mọi người theo hang động mỏ cũ này rút lui ra khỏi thị trấn hay không, con nhện trong trấn có quá nhiều rồi."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!