Luke quả đoán phản đối: "Tôi hoài nghi sào huyệt của đám nhện ngay ở bên trong hầm mỏ, dẫn mọi người đi vào, làm không cẩn thận chính là đưa đồ ăn tới bên miệng bọn nó."
Samantha lấy làm kinh hãi: "Thế nhưng mà Wade chạy từ nơi nào. Lúc trước ông ta cũng từng làm việc ở trong quặng mỏ, khẳng định là vô cùng quen thuộc địa hình nơi đó. Ông ta rất giảo hoạt, nói không chừng đây chính là đường lui mà ông ta chuẩn bị trước."
Luke suy nghĩ một lát, vẫn không có đồng ý với ý kiến của bà ta: "Nếu như Wade thật sự biết đám nhện khổng lồ xuất hiện, ông ta cũng sẽ không chờ ở trong trấn nhỏ. Đi ra ngoài tránh mấy ngày rồi trở lại, khi đó người đều đã chết hết, ông ta muốn bán thị trấn nhỏ sẽ không còn ai ngăn cản nữa. Bây giờ ông ta mới chạy, ngược lại đã nói rõ có lẽ là nơi đó cũng không phải là đường lui mà ông ta đã sớm chuẩn bị."
Samantha vẫn chưa chịu từ bỏ ý định, chủ yếu là có một đống lớn dân trong thị trấn ở bên cạnh bà ta đều đang thúc giục bà ta nghĩ biện pháp chạy trốn, đám nhện bên ngoài gây ra áp lực tâm lý quá lớn cho dân trong thị trấn.
Luke lại mở miệng nói: "Như vậy đi, để tôi đi vào xem thử tình huống trước, nếu như thực sự có đường ra, tôi sẽ trở lại thông báo cho mọi người."
Samantha do dự: "Như thế. . . Quá nguy hiểm đi?" Vì một đám dân trong thị trấn không hề có quan hệ gì, để cho Luke đi mạo hiểm, chuyện này thật sự là hơi quá phận.
Luke nở nụ cười: "Yên tâm, Lisa mở miệng nhờ tôi tới, chính là để giải quyết vấn đề, tôi có chừng mực."
Hắn có khứu giác linh mẫn, hoàn toàn có thể đuổi theo mùi của thị trưởng Wade, còn có thể sớm phát hiện ra mùi của những con nhện kia, độ nguy hiểm cũng không cao giống như trong tưởng tượng.
Luke lên lầu, kéo Selina qua nói vài câu, nói cho cô ta biết hắn đã lắp đặt giám sát trên sân thượng, chiếc "Điện thoại" đặc chế kia của cô ta cũng có thể kiểm tra được hình ảnh của camera.
Mặt khác, vừa rồi hắn đi tới một chỗ bí mật từ không gian trữ vật lấy ra một đống đạn, các loại viên đạn cộng lại có gần ngàn phát, chứa ở bên trong một cái bọc lớn giao cho cô ta.
Dân chúng trong trấn đeo vũ khí không ít, nhưng đạn lại không có nhiều, rất nhiều người chỉ vơ lấy khẩu súng là lập tức bắt đầu trốn chết, căn bản là không nghĩ tới việc lấy thêm đạn.
Bây giờ, trong tay mấy người còn cầm một đám súng cũ do Phó cảnh sát trưởng Peter mang tới, đạn cũng không có nhiều.
Vừa rồi Selina mới để cho Samantha từ bên trong dân trong thị trấn dưới lầu một, mang một mớ đạn đi lên, bằng không thì bây giờ dân trong thị trấn đang phòng thủ trên lầu hai cũng chỉ có thể đứng ở nơi đó giương mắt nhìn.
Để Selina phân phát đạn xuống, căn dặn cô ta nếu như thật sự gặp phải nguy cơ, nhất định cần phải ưu tiên bảo toàn chính mình.
Selina âm thầm gật đầu.
Cô ta biết, ý tứ của hắn là trong lúc nguy cấp, dân chúng trong thị trấn đều có thể bỏ qua.
Luke nói như vậy, là tránh khỏi coo ta nhất thời mềm lòng, góp chính mình đi vào.
Hắn nói lời này, cán cân trong lòng Selina tự nhiên là sẽ nghiêng về phía hắn.
Dân trong thị trấn so với Luke, bên nào quan trọng hơn, đáp án kia không cần nói cũng đã biết.
Luke xử lý xong chuyện trên lầu hai, mới đi tới chỗ phòng chứa đồ kia.
Nhìn một cái tủ lớn trong phòng chứa đồ bị dời ra, bên trong lộ ra một đường hầm dẫn xuống quặng mỏ, hắn chỉ là thoáng kiểm tra một lát, trong lòng lập tức nổi lên hoài nghi.
Cái quặng mỏ này cũng không bị đóng kín, dưới cái tủ lớn bên cạnh kia có cơ quan, rõ ràng là thứ cùng loại với cửa ngầm.
Vì sao thị trưởng Wade lại ở bên trong trung tâm thương mại của chính mình, lưu lại một cái cửa ngầm bí mật thông tới khu quặng mỏ cũ?
Rút khẩu Glock ra nắm ở trong tay, hắn tiến vào trong quặng mỏ, bước nhỏ chạy đi.
Dọc theo mùi của Wade lưu lại, Luke vừa chạy vừa lộ ra sắc mặt cổ quái, không tự chủ được thả chậm bước chân.
Tên thị trưởng Wade này... vội vàng đi đầu thai hay sao?
Bên trong chóp mũi của hắn, đã ngửi được mùi của lượng lớn con nhện để lại, phương hướng mà thị trưởng Wade tiến lên vừa lúc chính là chỗ mùi của đám nhện dày đặc nhất —— vị thị trưởng đại nhân này trực tiếp đi thẳng về phía hang ổ của đám nhện.
Suy nghĩ một chút, Luke cắm khẩu Glock trở về bao súng, đồng thời chuyển động ý nghĩ một chút, từ trong không gian trữ vật lấy ra một cây gậy hợp kim.
Đây là nguyên vật liệu để hắn gia công trang bị, bây giờ vừa vặn có thể dùng làm xuống vũ khí lạnh.
Ai bảo ở gần hang ổ của đám nhện này có khí gas, tùy ý nổ súng không cẩn thận sẽ nổ chết chính mình.
Cho dù không bị nổ chết, cũng có thể sẽ bị chôn sống, Luke cũng không muốn làm ra chuyện ngu xuẩn như thế.
Lấy thêm một cái mặt nạ phòng độc ra, hắn tiếp tục đi tới, ở bên trong mặt nạ phòng độc cũng không khỏi phải hít vào một ngụm khí lạnh thật sâu.
Đây. . . Chắc hẳn là kho lương của bầy nhện đi?
Nhìn một đống đồ vật giống như cái kén rải rác các nơi ở trên mặt đất, đại đa số đều có thể mơ hồ nhìn ra hình người, trong lòng Luke nặng nề, nhanh chóng tiến lên kiểm tra.
Một lát sau hắn đã xác định được, trên cơ bản những người này đều đã chết rồi, bị tơ nhện thật dầy quấn chặt lấy thì cũng rất khó không ngạt thở, vị thị trưởng Wade ngàn dặm chạy tới tặng đầu kia cũng là một trong những người gặp nạn.
Luke dựa vào ngũ giác, tìm được mục tiêu may mắn còn sống sót, dùng dao Dogleg cắt một cái kén tơ nhện trong đó có một khuôn mặt ra, lộ ra một gương mặt.
Người này đang định hô hoán, Luke cũng đã che miệng của bà ta lại, dùng giọng nói rất nhỏ nói: "Là tôi, Luke, tôi tới cứu bà ra ngoài, không nên phát ra âm thanh, được chứ? Gladys."
Bà lão này chính là cô của Chris, bà lão Gladys.
Vận may của bà ta rất không tệ, tơ nhện trói bà ta cũng không hoàn toàn che đậy mũi của bà ta lại, chừa lại một chút khe hở, để cho bà ta may mắn còn sống sót.
Luke còn chú ý tới một cái kén nhỏ thỉnh thoảng hơi động đậy bên cạnh.
Dùng miệng cắn đèn pin nhỏ, hắn cũng chặt đứt tơ nhện bao quanh cái kén nhỏ này, trực tiếp nhét nó vào trong ba lô, đang định đứng dậy.
Đột nhiên, động tác của hắn dừng lại một chút.
Mới định thẳng chân đứng lên lại ngồi xổm xuống, từ trong mớ tơ nhện Luke mới vừa cắt ở trên mặt đất, nhặt lên một khối khoáng thạch nhỏ.
Đây rõ ràng là khoáng thạch mới từ một chỗ nào đó sụp đổ xuống, mặt cắt còn rất mới, có lẽ là bị những con nhện khổng lồ kia lấy xuống từ chỗ nào đó.
Luke dùng đèn pin chiếu lên bên trên khối quáng thạch này một lát, lại tiếp tục cực nhanh quét nhìn vài lần ở bên trong hầm mỏ này, cuối cùng đi tới một chỗ hang động rõ ràng là mới vừa bị đào lên nhìn một chút.
Trên mặt hắn hiện ra ý cười, tắt đèn pin đi, cõng Gladys lên, khoáng thạch trong tay cũng thu vào trong không gian trữ vật, rời khỏi hang động này.
Luke đi được một đoạn ngắn, Gladys đang được hắn g cõng dùng giọng nói cực nhỏ nói ra: "Lúc tôi bị bắt tới, ở cách đó không xa trông thấy một đống lớn đồ vật giống như thùng dầu."
Luke kỳ quái, cũng hết sức nhỏ giọng hỏi: "Có vấn đề gì?"
Gladys: "Loại thùng lớn kia, tôi đã từng thấy qua bên trên xe vận chuyển của công ty Vironanol, lúc ấy tôi đã từng hỏi qua thị trưởng Wade, ông ta nói đó là hàng hóa. Nhưng tôi đã chú ý tới, bên trên những cái thùng lớn kia lại không có tiêu chí gì cả."
Luke nhíu mày: "Những thùng lớn kia ở đâu?"
Gladys: "Cách hang động vừa rồi không xa, có một hang động lớn khác. Bên trong có một con nhện rất lớn, còn có rất nhiều con nhện nhỏ hơn một chút, giống như là bọn nó xem những cái thùng lớn kia như là hang ổ."
Luke nhíu nhíu mày: "Biết rồi, bà nghỉ ngơi đi, tôi đưa bà ra ngoài trước."
Nói xong, hắn không nghĩ tới chuyện này nhiều nữa, đợi chút nữa nói cho tổ trưởng FBI nhãn hiệu giả Wales, để anh ta cùng đi kiểm tra là được.
Hai người trở về, Gladys cảm thụ được tốc độ chạy nhanh giống như ngựa đi kia, trong lòng giật mình.
Đột nhiên từ bên trong một đường rẽ phía trước, có hai con nhện khổng lồ lao ra.