Sở dĩ Chris không trực tiếp tuyên bố đóng cửa quặng mỏ, là bởi vì đó là sự nghiệp cả đời của cha ông ta, ông ta cảm thấy vô cùng áy náy đối với cha mình.
Luke: "Ông cũng có thể đi Los Angeles một chuyến, vừa vặn tôi cũng có một chút ý nghĩ đối với quặng mỏ của ông, đến lúc đó tôi sẽ để thư ký của tôi nói chuyện với ông."
Chris: "Cái gì cơ?" Cậu là một tên thám tử, làm sao lại đột nhiên móc đâu ra một người thư ký? Còn ra vẻ ông chủ lớn nữa, có phải là cậu đang nói đùa hay không?
Luke chỉ là ý tứ sâu xa lại một lần nữa vỗ vỗ bả vai ông ta: "Chris, có đôi khi cơ hội đang ở ngay trước mắt, chỉ xem xem ông có thể bắt lấy được hay không mà thôi, đừng để Samantha thất vọng nha."
Chris nhìn Samantha đang trò chuyện với Selina ở cách đó không xa.
Phong vận quen thuộc mà thành thục kia, để cho ông ta không thể dứt bỏ được: "Được rồi, ta đi nói cho dì tôi một câu."
Luke khoát tay chặn lại: "Để Gladys đi cùng đi, còn có con chó nhỏ Bruce kia nữa, đến bên kia tôi sẽ sắp xếp chỗ ăn ngủ cho mọi người."
Chris choáng váng đi trở về, hoàn toàn không rõ đến cùng là Luke đang suy nghĩ cái gì.
Khẳng định không thể nào là Samantha được, mặc dù bà ta mê người như vậy, nhưng cũng đã 38 tuổi rồi.
Ngược lại là. . .
Ánh mắt của Chris dời về phía Ashley đang đứng bên cạnh Samantha, tuổi tác của vị này có vẻ như là phù hợp hơn.
Nhưng nghĩ tới tất cả biểu hiện tối hôm qua của Luke, ông ta lại vô ý thức lắc đầu.
Tuổi tác của Ashley phù hợp, nhưng khí chất phong cách lại hoàn toàn không hợp với Luke.
Chợt ông ta nghĩ tới, không phải là Ashley còn có một người chị nữa hay sao. Hơn nữa còn là đồng nghiệp của Luke.
Không đúng! Bên cạnh vị thám tử trẻ tuổi này đã có thám tử Selina nóng bỏng kia rồi mà?
Suy nghĩ quá nhiều, trong lúc nhất thời đầu của Chris cảm thấy có chút mơ hồ.
Cuối cùng vẫn là hai người bọn Luke một xe, một mình xuất phát.
Nhưng mà, Samantha và Chris đều nói, chờ thêm hai ngày nữa, sau khi xử lý xong một chút chuyện nơi đây, sẽ đi Los Angeles.
Trở về cũng không cần gấp, Selina nói nhảm với Luke trong chốc lát, thoải mái ngồi xuống ghế sau ngủ bù.
Luke điều chỉnh âm lượng đến mức rất nhỏ, mở radio lên.
". . . Thượng Đế, người ngoài hành tinh sắp tấn công địa cầu, bọn chúng có 8 cái móng vuốt lớn, nhảy chồm lên giết chết nhân loại. . ."
Luke: . . . Đây hình như là radio tư nhân phát thanh từ thị trấn Prosperity a? Tên này thế mà lại không có việc gì? Hơn nữa S.H.I.E.L.D còn mặc kệ không quản tên này?
Nhưng nghĩ lại, dân trong thị trấn có tới mấy trăm người, muốn triệt để cấm khẩu, để bọn họ cả đời không nói là chuyện không thể nào, nhiều nhất chỉ là không để gây ra xôn xao quá lớn là được.
Hơn nữa nghe một chút xem tên này nói cái quỷ gì đây? Người ngoài hành tinh, tám cái móng vuốt? Người không biết còn tưởng rằng là quái vật xúc tu.
Loại người ngoài hành tinh này, bên trong các kênh radio tư nhân trên nước Mỹ, một ngày không có 1000 người, cũng có 800 người nói là bọn họ trông thấy, có quỷ mới tin.
Lại tiếp tục vặn dò radio, rốt cuộc dò được một bài nhạc đồng quê, Luke hài lòng gật đầu, quả đoán. . . Hoán đổi kênh.
Theo một ít tin đồn, nghe ca khúc đồng quê lâu, tâm tình sẽ khó chịu.
Mặc dù Luke không tin lời đồn này, nhưng hắn muốn nghe chút nhạc gì đó thoải mái.
Một lát sau, một bản nhạc violon du dương xuất hiện, hắn thu tay lại, vừa huýt sáo vừa lái xe trở về.
Một đường lái ra khỏi tiểu bang Arizona, tiến vào trong địa giới California.
Giờ phút này đã là xế chiều, khi xe đi qua một nơi ven đường, Luke không nhịn được dừng xe lại.
Đánh giá khu vực có cây cối thưa thớt và mặt cỏ rộng lớn này, nó ở bên dưới ánh mặt trời xế chiều xán lạn tỏa ra sức sống bừng bừng, hoa dại mơ hồ pha tạp ở bên trong mảng lớn sắc xanh, bên trong hoạt bát lộ ra một chút xíu màu sắc hoặc phấn hồng, hoặc tím nhạt chói lọi.
Luke không khỏi nghiêng đầu nhìn cô nàng nào đó đang ngủ say ở ghế sau một chút, khẽ cười, đánh lái vào dừng xe ở trên đồng cỏ sát ven đường.
Một lát sau, hắn đánh thức Selina dậy: "Ăn cơm."
Selina mơ hồ mở mắt ra: "A? Chúng ta đến Los Angeles rồi à?" Ngồi dậy, cô hướng về phía âm thanh truyền tới nhìn lại.
Luke đứng ở bên ngoài cửa xe, phía sau hắn là ánh mặt trời xán lạn, còn có. . . Bãi cỏ, tấm thảm, hộp đồ ăn.
Selina nở nụ cười: "Ăn cơm dã ngoại à?"
Luke cười kéo cô ra ra ngoài, một mực kéo ra phía bên trái xe.
Bên trong tay kia là một bó hoa dại nho nhỏ, màu hoa nhỏ màu hồng màu tím màu trắng lấm ta lấm tấm được buộc lại với nhau, mặc dù không hoa lệ, lại rất có mùi vị dân dã.
"Thiên sứ của tôi, cô thích nó chứ?" Luke cười nói.
Selina nhận lấy bó hoa nho nhỏ trong tay hắn, thỏa mãn đánh giá một lát, sáng sủa cười một tiếng: "Ừm, rất thích."
Ánh mặt trời buổi chiều rực rỡ trên đồng cỏ, hai người cười khẽ nói chuyện, nhàn nhã ăn bữa trưa muộn, cảm giác căng cứng do chiến đấu tối hôm qua, cùng với cảm giác buồn bực do buổi hỏi thăm dài dằng dặc hôm nay mang tới, cũng chầm chậm rút đi.
Ở cách đó không xa, bên trong chiếc xe đang mở cửa, nữ MC bên trong đài phát thanh đang tràn đầy phấn khởi đưa tin.
". . . Lại đã đến thời điểm cắm trại mùa xuân mỗi năm một lần, để chúng ta nhìn xem, gần đây có những địa điểm nào thích hợp nào."
". . . Lựa chọn hồ Salton, mặt hồ nơi đó rất bao la, có không gian sung túc để tiến hành đại bộ phận hoạt động trên nước, . . . khoảng cách tới hồ Machado vừa phải, . . . công viên vùng núi Huntington cách Long Beach 73 km về phía Đông Nam cũng không tệ. . ."
". . . Xin chú ý tránh kỳ nghỉ của bọn nhỏ. . . Nhưng mà Christ. . . Nước trong, là thứ mà bọn nhỏ thích nhất. . ."
Luke thuận miệng nói chuyện phiếm với Selina, trong đầu lại không khỏi hiện ra lời dạo đầu trong tiết mục kinh điển nào đó ở kiếp trước: Mùa xuân đến, lại là một mùa để vạn vật giao lưu.
Ánh nắng buổi chiều ngã về tây, hai người mới lại một lần nữa lên đường, lúc trở về Los Angeles đã là ban đêm, hai người trực tiếp trở về nhà.
Selina vừa vào cửa, đã lập tức đi vào trong nhà, không bao lâu đã lấy ra một cái bình hoa chưa từng được sử dụng qua, cắm bó hoa dại nhỏ kia vào.
Mãi đến lúc Luke chuẩn bị xong bữa tối, gọi cô, cô mới từ trong phòng đi ra.
Ngay lúc hai người chuẩn bị bắt đầu ăn tối, cửa lại bị gõ vang.
Selina đi ra mở cửa: "A, Lisa, cô tới ăn ké bữa tối hả?"
Luke cười thầm: Bên trong những chuyện mà người nào đó ghét nhất, lúc ăn cơm có người tới thăm hỏi mà một trong số đó.
mMặc dù lời nói của Selina không dễ nghe, nhưng đã mời Elizabeth đi vào.
Luke nhìn Elizabeth đi vào: "Cùng ăn chút chứ?"
Selina trợn mắt một cái, đã biết khẳng định là hắn sẽ nói như vậy, vội vàng trở lại chỗ ngồi tiên hạ thủ vi cường, xiên một miếng thịt bò, ăn liên tục.
Elizabeth cũng không xấu hổ, sảng khoái gật đầu.
Điều này là cô ta học tập được từ Selina và Elsa.
Nữ thám tử trong Tổ trọng án, nếu thận trọng xấu hổ giống như phụ nữ bình thường, như vậy thì tốt nhất là đừng làm, chuyển qua làm văn chức càng tốt hơn.
Lúc Luke cơm cũng không nói đến tình hình ở thị trấn Prosperity.
Tất cả người nhà Elizabeth đều bình an, không cần thiết phải nói những sự việc làm lòng người nặng nề kia.
Ba người đồng tâm hiệp lực, rất nhanh đã giải quyết xong bữa tối.
Lần này Selina ăn xong lập tức thu dọn bát đĩa đưa vào phòng bếp tẩy rửa, để phòng khách lại cho hai thầy trò.
Elizabeth còn nói một câu nịnh bợ: " Selina, chị làm bữa tối thật sự là quá tuyệt, về sau phải dạy tôi đấy."
Luke: Ha ha!
Selina: ----_ ----!