Đợi cho Selina đi vào trong, Elizabeth mới trịnh trọng biểu thị cảm tạ đối với Luke.
Samantha đã đem chuyện xảy ra bên kia nói đại khái cho cô con gái lớn Elizabeth này của mình, đặc biệt là việc Luke cứu rất nhiều người dân trong thị trấn, kể cả người nhà của cô ta.
Không có Luke, có lẽ là toàn bộ người trong thị trấn đều sẽ biến thành đồ ăn của đám nhện.
Luke nghe hai câu, lập tức khoát tay ngắt lời cô ta: "Được rồi, tôi đã nhận được lời cảm tạ. Dù sao tôi cũng đã đồng ý giúp cô cam đoan an toàn cho người nhà cô, trong công việc cũng không thể qua loa. Mẹ cô đã nói với cô là mấy ngày nữa sẽ dẫn em trai và em gái của cô cùng tới đây hay chưa?"
Elizabeth gật đầu: "Đã nói rồi, tôi sẽ sắp xếp cho họ."
Luke suy nghĩ, mới tiếp tục nói: "Vậy còn Chris, cô còn nhớ rõ không?"
Elizabeth cười xấu hổ cười: "Nhớ rõ, ông ấy là bạn học cũ của. . . mẹ tôi."
Luke vừa nhìn biểu lộ của cô ta, đã biết cô ta cũng biết chuyện, cười gật đầu nói: "Cô biết là được rồi."
Hai người lại nói chuyện khoảng hơn mười phút nữa, Elizabeth đứng dậy đi vào phòng bếp, cũng biểu thị cảm tạ với Selina.
Mấy phút sau, Luke đưa cô ta đi ra ngoài.
Lúc tới cửa ra vào, Luke đột nhiên hỏi: "Lisa, nếu như có một ngày, cô đột nhiên có nhiều tiền, kiểu như là rất nhiều tiền ấy, cô còn muốn tiếp tục làm công việc nguy hiểm này nữa không?"
Elizabeth hơi sửng sốt một chút, suy nghĩ một lát, mỉm cười nói: "Bây giờ anh đã có nhiều tiền như vậy rồi, vì sao vẫn còn làm công việc này?" Cô ta đưa tay chỉ về phía căn nhà này.
Luke nhún nhún vai: "Yêu thích đi, có tiền cũng không thể ngồi ăn rồi chờ chết, đời người như vậy cũng quá không thú vị."
Elizabeth gật đầu: "Tôi cũng nghĩ như vậy, chờ tới lúc lớn tuổi, lại học theo sếp, thăng chức hoặc chuyển văn chức đều được, thế nhưng bây giờ. . . Tôi rất ưa thích công việc này."
Luke cười gật đầu, vỗ vỗ bờ vai của cô ta: "Nhớ kỹ lời này, trở về nghỉ ngơi cho thật tốt, ngày mai tôi sẽ phải đi làm lại."
Elizabeth cười khẽ: "Ừm, đang chờ anh trở lại đây, đi nha."
Đưa mắt nhìn cô ta lên xe, Luke đóng cửa quay người, trông thấy Selina ngồi ở trên ghế sa lon, lộ ra vẻ nghiền ngẫm: "Bây giờ cậu càng ngày càng chủ động nha?"
Luke đi tới ngồi xuống: "Chủ động cái gì?"
Selina: "Chủ động cua gái a."
Luke trợn mắt một cái: "Như tôi mà cũng có thể coi là cua gái à, vậy không phải là Dustin mỗi ngày đều đang quấy rầy nữ thuộc hạ sao?"
Selina không phản bác được, một lát sau mới hỏi: "Cậu rất xem trọng cô ta?"
Luke gật đầu: "Cũng không tệ lắm phải không. Dùng đầu óc, văn bằng và sự chăm chỉ của cô ta, chỉ cần không quá không may, thăng lên làm Cảnh sát trưởng (Sergeant) cũng chỉ cần mấy năm mà thôi. Không sớm đầu tư một chút vào loại người này, nếu thật sự trưởng thành, người ta cũng sẽ không nhớ tình cũ đâu."
Selina lộ ra vẻ không tin: "Cậu lừa gạt quỷ hả. Ít nhất là chuyện cậu hỏi cô ta xem sau khi có tiền sẽ muốn làm gì, thì tuyệt đối không phải là xuất phát từ nguyên nhân này."
Luke thừa nhận: "Chỉ là sớm xác định một chút, miễn khỏi đột nhiên thiếu người giúp đỡ đắc lực, khi đó rất nhiều chuyện sẽ dồn lên đầu cô đi làm đấy."
Selina suy nghĩ: "Ý của cậu là, cô ta sẽ giàu lên rất nhanh?"
Luke: "Không xác định, hơn nữa còn chưa chắc là cô ta sẽ có nhiều tiền hay không, nhưng hỏi một chút cũng không khó khăn. Được rồi, nghỉ ngơi một chút, đợi chút nữa đi huấn luyện."
Selina: ". . . Đây nhất định là cậu đang trả thù tôi rồi?"
Ngày hôm sau, Selina lại một lần nữa rời giường bởi đồng hồ báo thức nhãn hiệu Luke, hưởng thụ bữa sáng nhãn hiệu Luke quen thuộc nhất, mang theo điểm tâm ngọt nhãn hiệu Luke theo, hài lòng đi làm.
Hai người vốn muốn đi tìm Elsa, lại phát hiện ra Martin và Roger đang ở trong phòng làm việc.
Hai người đương nhiên là sẽ không trực tiếp đến gần, Luke quả đoán quay người, dẫn Selina trở về bàn làm việc của mình, từ xa nhìn cửa phòng làm việc của Elsa.
Tên Roger kia, lần trước kéo hắn đi chia sẻ nguy hiểm, kết quả là gặp phải Bullseye đánh lén.
Luke cảm thấy là nhất định phải cẩn thận khi tiếp xúc với loại hiệp sĩ phi nồi này, bằng không thì một ngày nào đó lại không hiểu thấu bay tới một cái nồi khác.
Làm một trận với Bullseye kỳ thật cũng không tính là gì to tát, loại chuyện đó sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra, nhưng Luke hoài nghi Roger tự mang thuộc tính phi tù, bằng không thì vì sao cộng tác của ông ta là Martin lại luôn gặp đen đủi?
Rất nhanh, Roger và Martin đi ra ngoài rời đi, cũng không chú ý tới hai người đang núp ở phía xa.
Lúc này hai người bọn Luke mới tiến vào văn phòng, tiện tay đóng cửa lại.
"Sếp, tại sao Roger và Martin lại tới đây thế?" Luke thuận miệng hỏi.
Elsa thở dài một tiếng: "Gần đây. . . trạng thái tinh thần của Martin không được tốt lắm, cần nghỉ ngơi nhiều, cho nên bọn họ chạy tới nói chuyện, giao vụ án trong tay lại cho chúng ta."
Luke nghe xong, nhíu mày: "Tình huống của Martin. . . ?"
Elsa lắc đầu: "Đừng hỏi, cũng đừng nói ra ngoài, nhưng trong thời gian ngắn ông ấy sẽ không nhận vụ án mới."
Luke đương nhiên là hiểu rõ.
Nếu như chỉ là nghỉ ngơi điều chỉnh trong thời gian ngắn, trong tổ thám tử nhiều nhất chỉ chuyển giao mấy vụ án tương đối khẩn cấp, tránh khỏi chậm trễ phá án mà thôi.
Nhưng nghe giọng điệu kia của Elsa, rõ ràng là hai người này đã chuyển giao lại đại bộ phận vụ án, hơn nữa tình huống khôi phục của Martin cũng không lạc quan, làm không cẩn thận thì không làm cảnh sát nữa cũng là chuyện có thể.
Loại chuyện này là có tiền lệ.
Ví dụ như gia đình xảy ra vấn đề, gặp phải tập kích, mắc bệnh nghiêm trọng, đều có thể để trạng thái của cảnh sát sụt giảm, không thể tiếp tục công việc, chỉ có thể nghỉ ngơi, sau một thời gian ngắn nghỉ ngơi sẽ có thể biến thành từ chức.
Elsa hiển nhiên là cũng không hề vui vẻ.
Martin mới được điều vào tổ trọng án mấy tháng gần đây, cô ta cũng không thân quen cho lắm, nhưng Roger lại là thám tử lâu năm của tổ trọng án.
Martin gây ra một màn này, nói là không có ảnh hưởng gì tới Roger mới có quỷ.
Với cảnh sát thì cộng tác giống như là vợ hoặc chồng, gặp phải việc gì phiền lòng, trong công việc sẽ lập tức biến thành một cơn ác mộng.
Cô ta dừng không nói tới chủ đề không thoải mái này nữa, ngược lại nói đến vấn đề chính: "Bây giờ, hai người nhận một ít vụ án quan trọng trong tay bọn Roger trước đã."
Luke ồ một tiếng: "Hồ sơ đâu?"
Elsa hơi bĩu môi, ra hiệu sang bên cạnh.
Hai người bọn Luke nhìn sang, trông thấy một chồng hồ sơ cao trên 30cm ở nơi đó.
"Chị đang nói đùa đây à." Luke nghi ngờ nghiêng đầu sang chỗ khác, nhìn về phía Elsa.
Elsa bất đắc dĩ thở dài: "Đáng tiếc, đây là mệnh lệnh của sếp, chỗ này vẫn chỉ là những vụ quan trọng, còn có một bộ phận rất lớn khác, tôi đã gửi cho bọn Elizabeth đi làm rồi, chính tôi cũng phải nhận một bộ phận."
Luke ha ha: "Vậy thì thật sự là vất vả cho chị rồi, sếp."
Đã nói đến mức này rồi, hắn cũng không có gì để nói nữa, Elsa đều bị phân công nhiệm vụ, vậy chuyện này khẳng định là trốn không xong rồi.
Luke ôm lấy chồng hồ sơ kia, Selina theo thường lệ phát điểm tâm một lượt, hai người trở về bàn làm việc.
Elizabeth và Billy ở bên cạnh ngẩng đầu lên tiếng chào: "Tới rồi a."
Luke ném hồ sơ lên trên bàn: "Lần này có việc làm rồi."
Elizabeth cười nói: "Cho nên tối hôm qua tôi mới nói với anh là đang đợi hai người trở lại đó."
Selina: "Vậy thật sự là phải vô cùng đa tạ cô, Lisa, ít nhất đã để cho chúng tôi được ngủ một giấc ngon lành."
Elizabeth: "Không cần khách khí, chuyện tôi phải làm."
Hai người đương nhiên là sẽ không trách cứ Elizabeth không thông báo sớm, dù có nhắc tới những vụ án này sớm thì cuối cùng bọn họ vẫn phải nhận.
Hồ sơ trên bàn Elizabeth và Billy còn nhiều hơn, hồ sơ chồng lên bên cạnh hai người, có độ dày còn trên 50cm.
*phi tù: tù trưởng người phi