Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 337: CHƯƠNG 337: TÊN QUAN SÁT? TAY BẮN SÚNG TỈA

Luke: . . . Không phải là mình bị trêu chọc ngược lại đấy chứ? Nhưng thời cơ này không đúng nha.

Hắn bất đắc dĩ dùng khóe mắt, quan sát chiếc xe Toyota ở chỗ ngoặt của con hẻm nhỏ cách khoảng hơn 30m kia.

Selina: "Luke, cậu im đi! Thế mà đem niềm yêu thích trong lòng quang minh chính đại hát cho tôi nghe."

Trong lòng Luke thầm nhủ: kỹ thuật diễn! Đây là kỹ thuật diễn, hiểu không?

Selina cũng chỉ lầm bầm câu này, không tiếp tục nói móc hắn.

Bây giờ là thời gian câu cá, thật sự dùng hệ thống truyền tin làm phần mềm chat thì cũng hơi quá mức.

Mấy phút sau, Selina bên kia nhắc nhở: "Xe của Palmer đã ra, lối ra B2."

Luke đứng dậy, không nhanh không chậm đi về phía lối ra bãi đỗ xe bên kia.

Gần như là đồng thời, hắn phát hiện ra chiếc xe Toyota kia cũng động.

Luke nheo mắt lại.

Nơi này vốn không nhìn thấy lối ra của bãi đỗ xe, cho nên hai vị này. . . Cũng có nội tuyến cung cấp tin tức tình báo? Hay là xung quanh còn có người giúp bọn họ canh chừng báo cáo tình huống ở lối ra?

Vấn đề nội tuyến cũng không lớn, đó là việc nội bộ của bên DEA, DEA mà không có nội tuyến của các băng đảng buôn bán dược phẩm vậy thì không phải là DEA.

Nhưng nếu như có ten quan sát nào đó, hắn sẽ phải cẩn thận một chút.

Không cần nói tới chuyện gặp phải loại biến thái như Bullseye, chỉ cần là một binh sĩ giải nghệ hoặc đặc công rời đội làm tay bắn tỉa, tình huống đều sẽ rất nguy hiểm.

"Selina, chỉnh hai chiếc camera giám sát trên nóc xe kiểm tra phía trên kiến trúc bốn phía, lục soát xem có khả năng có tên quan sát nào tồn tại hay không." Hắn chấn động cổ họng nói ra.

"Đã hiểu, đã điều chỉnh xong, ngoài ra tôi còn điều động giám sát hai bên, kiểm tra vị trí xung quanh đầu phố." Selina đáp.

Luke ừ một tiếng, tiếp tục đi tới chỗ lối ra.

Hắn trực tiếp đi tới, men theo hàng cây của một con đường nhỏ cạnh quảng trường.

Chiếc xe Toyota kia lại muốn vòng qua một chỗ góc đường, chuyển hướng lái tới chỗ lối ra của bãi đỗ xe.

Hắn đi ở cạnh xéo của hình tam giác, đối phương lại đi theo lộ tuyến chữ L, hành động của cả hai có một loại cảm giác cân đối kỳ dị.

Lúc chiếc xe kia đến gần lối ra B2, hắn cũng vừa lúc đến gần bên cạnh lối ra.

"Phía Đông Bắc, chung cư mười hai tầng màu xám, cửa sổ thứ ba bên trái trên tầng 10 có gì đó khác thường." Tiếng Selina vang lên.

Luke gật gù đắc ý, nhảy nhảy nhót nhót ở trên con đường nhỏ tiến lên, ánh mắt quét qua nơi đó.

Thị lực nhạy bén để hắn mơ hồ nhìn thấy một điểm phản quang.

Thấu kính? Kính viễn vọng hay là ống ngắm? Trong lòng của hắn lẩm bẩm nói.

"Selina, gọi điện thoại cho Palmer, nói cô ta đợi thêm năm phút nữa rồi đi, tôi đi xem tên trên tầng 10 kia một chút." Luke nói.

Tòa chung cư ở phía đông bắc hư hư thực thực có người phục kích kia ở đằng trước bên trái lối ra B2, nhưng tầm bắn ở đoạn cửa ra sẽ bị một loạt cây trồng làm phong cảnh che chắn.

Chỉ khi Palmer lái tới một đoạn đường chuyển hướng ngắn ở gần lối ra, mới có thể bại lộ ra ở bên trong tầm bắn tốt nhất của người phục kích.

Không có ai biết phụ nữ tan tầm sẽ trì hoãn bao nhiêu thời gian mới rời đi, huống hồ là loại đại mỹ nữ như Palmer.

Cô ta nán ở bãi đỗ xe trang điểm lại một chút, cũng là chuyện rất bình thường, trì hoãn năm phút hẳn cũng sẽ không khiến cho đám tay súng phục kích cảnh giác.

Đương nhiên, đợi chút nữa khẳng định là phải để cho đại mỹ nữ Palmer tham dự vào bên trong việc thẩm vấn.

Dùng người ta làm mồi dụ, cho dù là muốn tốt cho họ, cũng không thể để cho họ mạo hiểm, công lao này cuối cùng vẫn cần phải chia ra một chút.

Luke trực tiếp vượt qua lối ra B2, hướng về phía đông bắc tiến lên.

Nhưng mà, lộ tuyến hành động của hắn đều được tán cây che đậy lại, món áo chống đạn sát người bằng hợp kim kia đã được mặc vào lúc làm nhiệm vụ liền.

Hai phút đã tiếp cận căn chung cư cách đó hơn hai trăm mét, hắn không chờ thang máy, trực tiếp ở trong thang bộ cực nhanh tiến lên, tay lấy điện thoại nhãn hiệu giả mở công năng giám sát điện tử ra.

Nếu như đối phương là một tay chơi bắn tỉa, vậy trình độ kỹ chiến thuật sẽ không thể khinh thường được, nói không chừng người ta cũng chơi công nghệ cao.

Đây là một tòa chung cư kiểu cũ, trong cầu thang bộ đương nhiên là không có giám sát, Luke bộc phát ra lực lượng và nhanh nhẹn vượt xa người thường, chỉ dùng 30 giây đã leo lên tầng 10, còn nhanh hơn cả đi thang máy.

Đó là hắn vẫn còn kiêng kỵ sàn của chung cư kiểu cũ này, không có khả năng phát ra quá nhiều tiếng vang, bằng không thì chỉ cần mười giây đã có thể xông lên.

Đến tầng 10, Luke hít vào một hơi thật sâu.

Một loại mùi hỗn tạp giữa dầu lau súng và thuốc súng đã nhanh chóng bị hắn bắt giữ.

Dù người này đã tắm rửa qua, nhưng lại không thể hoàn toàn làm mất đi loại mùi này.

Hắn lặng yên không một tiếng động đến gần cánh cửa căn phòng kia, ở bên cạnh lại một lần nữa dừng vài giây, cực nhanh xác định cửa phòng không có cơ quan, và vị trí của người trong phòng kia.

Một tay của Luke chợt vỗ một cái lên trên khóa cửa.

Bịch một tiếng, khóa cửa giống như bị chùy đập cửa đánh trúng, bay thẳng đi vào, cửa gỗ cũng bật tung mở ra.

Trong tay hắn đột nhiên xuất hiện một quả bóng chày, vèo một tiếng hóa thành một vệt trắng, nện lên trên đầu một người mới vừa vặn xoay người quay đầu lại ở cách đó khoảng ba mét.

Phanh!

Thân thể và đầu của người này mới xoay được phân nửa vòng, đầu đã lệch ra, co quắp ở bên trên bàn ăn dài.

Luke nhanh chóng tiến lên, móc còng tay ra, bắt chéo hai tay người này ra sau lưng, còng lại, lại tiếp tục kiểm tra đồ vật ở trên người hắn, phát hiện ra một cái bộ đàm.

Hắn móc điện thoại nhãn hiệu giả ra cho chụp cận cảnh bộ mặt tên này, gửi cho Selina: "Đã giải quyết tên bắn tỉa bên trên tầng mười, cô điều tra thêm thân phận của tên này xem, hắn có thể là từ quân đội đi ra."

Đều không cần phân biệt cẩn thận, Luke đã có thể suy đoán ra lai lịch của người này.

Nguyên bộ trang bị kiểu Mỹ, một loại cảm giác quen thuộc của binh sĩ chính quy kiểu Mỹ nồng đậm, trừ việc không có tiêu chí, cách ăn mặc của tên này không khác chút nào so với quân đội tinh nhuệ.

Luke lại nhìn lại bố trí trong căn hộ người này, rõ ràng không phải là xuất thân nghiệp dư.

Bàn ăn dài bị kéo đến phía trước cửa sổ, chân bàn phía sau kê cao, tự nhiên nghiêng về phía cửa sổ.

Màn cửa chỉ mở ra một cái khe không lớn không nhỏ đã bị cố định thẳng băng, sẽ không bị gió lay động, ảnh hưởng đến tầm bắn, lại chừa lại đầy đủ tầm mắt cho việc ngắm bắn.

So với những thần xạ thủ tùy tiện đặt súng ngắm lên trên bệ cửa sổ, sau đó lập tức bách phát bách trúng như ở trên TV, vị này mới thật sự là chuyên nghiệp.

Tay bắn tỉa đương nhiên là không có khả năng lúc nào cũng có thể ở vào hoàn cảnh nổ súng thoải mái nhất, nhưng dùng hết khả năng điều chỉnh chính mình tới trạng thái thích hợp xạ kích nhất, rất có ích lợi đối với việc đề cao tỉ lệ ngắm bắn chính xác.

Luke lại nhìn xuống cây bắn súng tỉa kia.

Đây là một khẩu M24, rõ ràng là có vết tích cải tiến, tuyệt đối không phải là súng mới.

Nhưng để hắn cảm thấy ngoài ý muốn chính là, thứ vừa rồi phát ra phản quang cũng không phải là ống ngắm, tiêu chuẩn chuyên nghiệp của vị này cũng không thấp như vậy, bên trên ống ngắm đều có trang bị che nắng che phủ.

Đồ vật phản quang là một loại chế phẩm thủy tinh để đó không dùng trong một ngăn tủ trong phòng, ánh nắng buổi chiều chiếu lên bên trên chế phẩm thủy tinh này, vừa vặn phản xạ ra một chút ánh nắng.

Tay bắn tỉa không mời mà tới này, hiển nhiên là không nghĩ tới chủ nhân của căn phòng này sẽ dùng ngăn tủ trên cùng làm nơi chứa đồ.

Luke kéo người này vào trong phòng ngủ, từ trong không gian trữ vật móc dây thừng ra, dùng loại nghệ thuật dây thừng tương tự như loại của Nhật Bản trói người này thành tư thế Shrimp tie, kỹ thuật dây cơ sở để hắn sử dụng loại công cụ dây thừng này, vô cùng thành thạo điêu luyện.

Cuối cùng hắn lại dùng băng keo dán kín miệng người này vài vòng, mới coi như giải quyết xong.

Đóng cửa phòng ngủ lại, sau khi đóng cửa phòng lại, hắn vừa nhanh chóng xuống lầu vừa bấm điện thoại: "Elsa, tôi mới bắt được một tay bắn tỉa chuẩn bị phục kích Palmer, để tôi gửi địa chỉ cho chị, chị mau chóng phái người tới bắt giữ. Tôi còn phải đi xử lý hai tay súng đang mai phục dưới lầu nữa, không có thời gian quản người này."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!