Elsa ở bên kia không chần chờ một chút nào: "Biết rồi, cẩn thận một chút."
Luke vẫn cực nhanh bổ sung một câu: "Tay bắn súng tỉa này có thể là bộ đội chính quy đi ra, để đồng nghiệp đi tới không nên khinh thường."
Elsa ừ một tiếng, hai người chấm dứt trò chuyện.
Nói xong chuyện này, Luke cũng xuống đến dưới lầu, đi ra ngoài lập tức dùng bước chân nhanh chóng mà không gấp gáp tiếp cận con đường cái ở bên ngoài cửa vào bãi đỗ xe.
Một chiếc Toyota xe đang dừng ở nơi đó.
Luke: "Selina, Palmer có thể đi ra, nhắc nhở cô ta chú ý xe Toyota."
"Nhận được." Selina trả lời một câu, lập tức liên hệ với Palmer, một lát sau cô ta mới nói: "Palmer sẽ lập tức đi ra. Vừa rồi cô ta nói với tôi, xe của cô ta là loại đặc chế, cửa xe phía trước và kính đều có thể ngăn cản được súng trường phổ thông xạ kích."
"Vậy tôi cũng yên tâm hơn rồi." Luke tiếp tục di động, từ ven đường tiếp cận chiếc xe Toyota kia.
"Cô ta ở cửa ra, tôi đã nhìn thấy cô ta." Selina mở miệng.
Luke cũng trông thấy ở lối ra B2 có một chiếc Chevrolet SUV màu đen mới nhô ra, là loại màu sắc và xe mà rất nhiều đặc vụ đều ưa thích sử dụng.
Chiếc SUV dùng một loại tốc độ bình thường lái ra đoạn đường nhỏ bên ngoài bãi đỗ xe, rẽ phải tiến lên trên đường cái.
Chiếc xe Toyota lại không có phản ứng gì cả.
"Chuyện gì xảy ra?" Selina hỏi một câu.
Luke: "Đừng nóng vội, nếu như bọn chúng không ra tay, đợi chút nữa cũng có thể trực tiếp bắt lấy bọn chúng." Dù sao trên lầu vẫn còn tay bắn tỉa kia đã rơi vào trong tay hắn, tình huống mà người kia biết có khả năng còn nhiều hơn cả hai người này.
Xe của Palmer không nhìn ra bất cứ chuyện gì khác thường, giống như lựa chọn của đại đa số người, sau khi lên đường cái, lập tức bắt đầu chậm rãi tăng tốc, tiến vào bên trong làn xe.
Lúc này, rốt cuộc chiếc xe Toyota kia đã khởi động, trực tiếp quay đầu xe trái quy tắc, cực nhanh tiếp cận bên trái chiếc SUV, đột ngột đâm vào.
Chiếc SUV giống như là vội vàng không kịp chuẩn bị, cả chiếc xe cong vẹo vọt sang ven đường dừng lại.
Xe Toyota lung lay, cũng tới gần theo.
Xe còn chưa dừng hẳn, tay súng ở bên trên tay lái phụ đã đẩy cửa đi ra ngoài, giơ một khẩu súng tiểu liên UZI trong tay lên, ngắm thẳng vào cửa xe chỗ ghế lái mãnh liệt nổ súng.
Lái xe chiếc Toyota cũng đi xuống, cũng cầm súng tiểu liên UZI muốn tiếp tục nổ súng.
Trong nháy mắt trông thấy UZI, Luke không còn chút lo lắng nào nữa, súng này trong thời gian ngắn cũng không thể đánh tan được cửa chống đạn của xe đặc chế.
Trong lúc xe Toyota quay đầu, hắn đã bắt đầu chạy nhanh, đợi đến lúc tay súng thứ nhất bắt đầu nổ súng, hắn đã vọt tới phạm vi 20m gần tay súng kia.
Lái xe mới vừa xuống xe giơ tay lên, khẩu Glock trong tay Luke cũng gần như là đồng thời nổ súng.
Ba ba! Ba ba!
Hai tay súng đồng thời kêu thảm một tiếng ngã xuống đất.
Luke cũng không hô lên bất kỳ lời cảnh cáo nào cả, loại tình huống này hắn cũng sẽ không nói trình tự chính nghĩa gì cả, đây chính là tập kích với ý đồ giết cảnh sát, hắn trực tiếp đánh chết đối phương cũng không có vấn đề gì.
Trong lúc trên hai chân của hai tay súng xuất hiện mấy lỗ máu, súng trong tay Luke đã cắm trở về bao súng dưới nách, chạy chậm bước lên, vừa vặn một cước đạp lên trên tay phải tên lái xe vẫn chưa thả khẩu UZI ra dùng lực giẫm xuống.
Răng rắc!
Tên lái xe điên cuồng hét thảm.
Luke tiện thể dùng chân đá sang bên cạnh một cái, khẩu UZI lập tức bị đá bay khỏi tay tên lái xe này, mấy ngón tay của tên lái xe này bị thân súng và mặt đất ma sát làm cho máu thịt be bét còn không nói, còn bị vặn thành một đoàn.
Cái chân còn lại đạp lên trên mặt đất, Luke phát lực mà lên, tung người một cái từ trên mui chiếc xe Toyota chếch trượt tới, lúc rơi xuống một cước đá lên trên tay của người ở trên tay lái phụ kia, phát ra một tiếng răng rắc, khẩu UZI cũng rời tay rơi xuống.
Giờ phút này Selina cũng đã lái xe chạy tới, trực tiếp đẩy xe Toyota ra, che chắn ở bên cạnh Luke.
Luke nhận lấy hai bộ còng tay được Selina ném tới, trước tiên còng tên tay súng trên tay lái phụ lại, mới đi sang một bên khác cũng còng tên tay súng lái xe lại.
Về phần lúc hai người bị trói, quỷ khóc sói gào nói mình bị gãy tay, hai người đều làm như là không nghe thấy.
Bên cạnh, Palmer từ trên ghế lái chiếc SUV ngồi dậy, muốn mở cửa xuống xe.
Luke đưa tay ra hiệu ngăn cản: "Đừng xuống xe. Hai người này trực tiếp mang vào trong cục của các cô để thẩm vấn, tôi nghĩ, chỗ các cô cũng có người hiểu có thể cấp cứu lâm thời chứ?"
Palmer lạnh lùng cười: "Đương nhiên, chỗ chúng tôi có tiến sĩ y học nha."
Cô ta ra hiệu với Luke, sau đó quay đầu xe, chờ Luke nhét hai người kia vào phía sau xe mình, dẫn xe của hai người bọn Luke trở về văn phòng tòa nhà DEA.
Mặt của hai tên tay súng xui xẻo này đều đã trắng bệch, đây cũng không chỉ là bởi vì vết đạn trên đùi bọn chúng đang chảy máu.
Bọn họ ở gần văn phòng DEA nổ súng bắn đặc vụ quan trọng, còn bị bắt tại trận.
DEA cũng không phải cảnh sát trị an phổ thông, thủ đoạn hỏi thăm của bọn họ còn thô bạo trực tiếp hơn nhiều lắm.
Tay súng tới chấp hành loại nhiệm vụ này dĩ nhiên không phải là loại người nhát gan, nhưng sức chịu đựng của con người cũng chỉ hữu hạn, mà chủng loại bức cung lại là vô hạn.
Huống hồ nhiều khi, đối với một ít người chọc giận thành viên trong đội của bọn họ, DEA sẽ không định tội, mà sau khi thẩm vấn xong sẽ thả cho bọn họ thoát đi.
Sau đó lần tiếp theo nếu bắt được, những con buôn không phối hợp này tính cả đám người bên trong trụ sở của bọn chúng, đều sẽ biến thành con buôn dược phẩm, đều bị bắn chết.
Sự khét tiếng của DEA, xưa nay không chỉ dựa vào miệng nói ra.
Sau khi xe của hai người bọn Luke tiến vào, từ bãi đỗ xe rất nhanh có năm người đi tới.
Bốn người trong đó vừa nhìn đã biết chính là đặc vụ, chỉ có một người mặc áo khoác màu trắng, trong miệng bất mãn lải nhải: "Hey! Tôi là doctor (bác sĩ) dược lý và sinh vật học, không phải là doctor (y sinh) khoa cấp cứu, được chứ?"
Đại mỹ nữ Palmer vô cùng bình tĩnh, đứng ở trước mặt người kia: "Maurice, tôi muốn hai tên này có thể nhảy nhót tưng bừng sống qua hai giờ mà sẽ không chết, anh có thể làm được chứ!"
Vị mặc áo khoác trắng tên là Maurice này trông thấy Palmer, lập tức lộ ra vẻ mặt câu thúc, bộ dạng giống như là không được tự nhiên: "Nhưng, chuyện cứu người này. . . Tôi cũng không chuyên nghiệp a."
Palmer đột nhiên lộ ra một nụ cười mê người, giơ tay lên phủi phủi tro bụi ở trên vai anh ta: "Vừa rồi, hai tên này nhằm về phía tôi bắn mấy chục phát đạn, anh có thể trải nghiệm cảm giác ngay lúc đó của tôi không? Maurice."
Maurice rùng mình một cái, chợt lui ra phía sau một bước: "OK! OK! Tôi hiểu. Đưa bọn họ tới phòng thí nghiệm của tôi đi, nơi này không có cách nào làm phẫu thuật cho bọn họ."
Luke và Selina nhìn hai tên tay súng kia bị khiêng đi, sắc mặt bình tĩnh, giống như là vừa rồi chuyện gì cũng chưa từng xảy ra vậy.
Palmer nhìn năm người nhấc hai tên tay súng kia đi vào trong thang máy, mới nghiêng đầu sang bên cạnh nhìn về phía hai người: "Cám ơn."
Luke nhún nhún vai: "Không có việc gì, chỉ cần cô đừng trách chúng tôi dùng cô làm mồi dụ là được."
Palmer ha ha cười khẽ, đưa tay khẽ vuốt sợi tóc trên trán: "Đó là tôi đồng ý, không phải sao?"
Luke: "Lúc thẩm vấn chúng tôi cũng muốn có mặt. Chuyện khác thì chúng tôi cũng sẽ không quản, thế nhưng chúng tôi muốn biết, đến cùng là ai muốn động vào cô."
Palmer im lặng nhìn trời, một lát sau mới thở dài một tiếng: "Người Texas các cậu đều cố chấp như thế sao?"
Luke nhún vai, biểu thị chính mình cũng rất bất đắc dĩ, hắn và Selina vốn là người sinh trưởng ở tiểu bang Texas.
Mà Martin cũng là người sinh trưởng ở Texas, lúc còn trẻ đã đi ra ngoài tham gia quân ngũ, sau khi xuất ngũ lại tiến vào cảnh sát đặc chủng.