Nhưng mà, quê của Martin là El Paso vẫn còn ở về phía nam của Shackelford, đến gần biên cảnh Mexico, nơi đó có tiếng là hỗn loạn.
Bởi vậy, mặc dù Martin không có hệ thống ba ba bảo kê giống như Luke, nhưng cũng luyện thành một thân kỹ xảo giết người thuần thục.
Palmer cũng chỉ nói câu này, cũng không thể trách Luke quá quan tâm đối với đồng sự được.
Palmer dẫn hai người tới gian phòng cách vách phòng thẩm vấn, hai đặc vụ DEA bên cạnh chỉ là liếc bọn họ một cái, không hề lên tiếng.
Người đều là hai người bọn Luke đưa tới, chuyện ngày hôm nay, hai người bọn Luke chính là ở trên cùng một chiến tuyến.
Thẩm vấn kéo dài một giờ.
Luke ở trong phòng bên cạnh quan sát, sắc mặt bình tĩnh, Selina cũng vẫn như thường.
Từ gia tộc Carlos mà bắt đầu, hai người đối với đám con buôn dược phẩm một chút đồng tình cũng không có.
Hai tay súng này vừa vặn chính là phần tử trung kiên trong băng đảng buôn dược phẩm nào đó.
Không phải là để nghiền ép ra tin tức tình báo mà bọn họ biết, Luke đã tại chỗ bắn nổ đầu hai tên này rồi.
Mặt mũi Palmer tràn đầy vẻ mệt mỏi đi ra, nhìn hai người bọn Luke, áy náy cười cười: "Vừa rồi, tôi không hù dọa hai người đấy chứ?"
Luke nhếch miệng cười một tiếng, giơ một ngón tay cái lên: "Tôi thích hiệu suất làm việc của cô."
Palmer cười khẽ gật đầu: "Người chủ mưu hẳn là giấu ở công ty tư vấn Webern."
Vừa nói, cô ta vừa lấy ra một phần hồ sơ, lật đến một tờ: "Stafford - White, tổng giám đốc và đại diện pháp nhân của công ty."
Luke nhìn cô ta: "Các cô tới, hay là để chúng tôi?"
Palmer suy nghĩ: "Nếu như có thể, có thể để cho bên chúng tôi. . ." Trên mặt cô ta hiện lên một chút xấu hổ.
Luke đưa tay: "Không có vấn đề. Nhớ rõ, cô thiếu tôi một món nhân tình."
Palmer hơi sửng sốt một chút, cười khổ: "Được."
Nhân tình, đối với loại người như cô ta mà nói, là thứ không muốn nợ nhất.
Tương tự, bây giờ Luke cũng rất không muốn nợ ai cả.
Bởi vì, loại nhân tình này mang ý nghĩa là về sau dù phải làm trái quy tắc, đều phải trả lại, nếu không nhân phẩm rất nhanh sẽ không còn.
Luke nở nụ cười: "Yên tâm, tôi sẽ không giữ nó lại quá lâu đâu."
Palmer im lặng gật đầu.
Luke: "Nhưng mà, vẫn là câu nói kia, chúng tôi muốn đi theo. Vấn đề khác chúng tôi cũng sẽ không nhúng tay, cho tới khi tìm ra tên chủ mưu sau màn sai sử ra tay với cô."
Palmer trợn mắt một cái: "Vậy món nhân tình này của cậu sẽ phải giảm giá."
Luke quả đoán gật đầu: "Không có vấn đề." Dù sao món nhân tình này cũng không phải là dùng cho bản thân, hắn cũng không quan tâm.
Mọi người lái xe, đi ra ngoài, đi tới trụ sở Stafford - White.
Hơn hai mươi phút sau, ba chiếc xe năm người trước sau đến một chung cư cấp cao.
Sau khu tiến vào, Palmer bày ra chứng nhận cảnh sát cho nhân viên quản lý kiêm bảo an, mọi người ở nơi đó chờ đợi thang máy.
Ban đêm, nhân viên bên trong chung cư cao tới mười tám tầng rất thưa thớt.
Tới lúc thang máy sắp xuống, chóp mũi Luke giật giật, không một tiếng động ở trên cánh tay của Selina đứng bên cạnh dùng tiết tấu ngắn gọn có quy luật, điểm vài cái.
Selina lập tức hiểu ra, trong miệng kêu lên: "Ai nha, vừa rồi tôi quên đi vệ sinh. Mọi người đi lên trước đi, không cần chờ tôi."
Nói xong, mặt mũi cô ta tràn đầy vẻ lúng túng đi đến chỗ nhân viên quản lý: "Quấy rầy một chút, xin hỏi nơi này có phòng vệ sinh không?"
Nhân viên quản lý ngẩn người, do dự một chút: "Thật xin lỗi, nơi này cũng không có phòng vệ sinh công cộng."
Sắc mặt của Selina lúng túng hơn: "Vậy có thể mượn phòng vệ sinh của anh dùng một chút không?"
Nhân viên quản lý a một tiếng, cảm thấy vô cùng ngoài ý muốn, nhưng cũng không lập tức đồng ý.
Anh ta không có chú ý tới, trong lúc Selina nói chuyện với anh ta, Luke đã tiến lên một bước, miệng nói: "Palmer, đợi chút nữa xong việc cùng đi ăn tối chứ, thế nào? Chỗ tôi có một chai Lafite năm 1982."
Palmer ngẩn người, chợt sắc mặt như thường: "Không có khả năng. Sao cậu có thể mua nổi thứ đó!"
Luke có chút cười đùa tí tửng ngang nhiên xông tới: "Đó có lẽ là lẻ hai năm đi, tôi luôn luôn không quá nhạy cảm đối với những con số."
Hai người phía sau, hai đặc vụ DEA khác nhìn lẫn nhau: Mấy người đang làm gì vậy? Trên đường chấp hành nhiệm vụ lại lấy việc công làm việc tư như vậy, có phải là không tốt lắm hay không?
Giờ phút này, thang máy đinh một tiếng, từ từ mở ra.
Luke cũng đã mượn cơ hội nói chuyện vừa rồi, tiến đến sau lưng Palmer, đột nhiên ôm lấy đại mỹ nữ này, xoay người lăn ra ngoài.
Phốc phốc phốc phốc phốc!
Ngay lúc cửa thang máy mở ra, tay súng bên trong hai tay cầm UZI lập tức nổ súng.
Đồng thời, mặt của tên nhân viên quản lý ở bàn tiếp đãi vào cửa biến đổi, mặt lộ ra vẻ hung hãn, lập tức móc súng lục dưới nách ra, nâng lên ngắm thẳng. . . vào Selina ở trước mặt.
Selina giống như là bị tiếng cửa thang máy mở ra bên kia hấp dẫn, vừa vặn nghiêng đầu sang nhìn lại, ra vẻ không có chút phòng bị nào.
Nhưng ngay lúc nhân viên quản lý bắt đầu rút súng, hai tay của Selina đặt ở trên quầy chợt khẽ chống, cả người bay lên, nằm lên trên bục tiếp đãi, hai chân nghiêng nghiêng hướng lên, từ dưới nách tên nhân viên quản lý này xuyên ra, chợt kẹp lấy cổ gã ta.
Hai tay của cô kéo lấy cánh tay phải cầm súng của tên nhân viên quản lý, phối hợp với lực dưới hai chân, kéo một phát rồi vặn một cái.
Răng rắc!
Nhân viên quản lý kêu rên.
Selina lại không có bất cứ sự thương hại nào, hung mãnh lắc cổ tay một cái.
Răng rắc! Lần này tên nhân viên quản lý này đã đau đến mức tiếng kêu thảm đều không thể phát ra được, ở nơi đó há to miệng bất lực nín hơi.
Khẩu súng trong tay hắn cũng rơi lên trên người Selina, bị cô ta tiện tay ném đi, bay vào nơi hẻo lánh.
Lúc này Selina mới rút tay móc súng, một phát báng súng nện lên trán tên nhân viên quản lý, đánh đối phương ngất xỉu, lại tiếp tục lăn mình một cái trốn vào trong quầy.
Bên kia, Luke ôm lấy đại mỹ nữ Palmer lăn lộn ra ngoài, bộ dáng lăn lộn liên tục rất chật vật, nhưng động tác lại vô cùng nhanh chóng trốn vào chỗ rẽ bên ngoài cầu thang ở cách đo bảy tám mét.
Động tác của hắn vừa quái dị lại vừa nhanh chóng, tay súng cầm súng tiểu liên UZI trong hai tay đều không thể đuổi kịp, viên đạn chỉ có thể phốc phốc phốc đuổi theo, một đường bắn lên trên đất trống sau lưng bọn họ.
Trốn vào trong góc tường, Luke đẩy Palmer lui về phía sau, rút khẩu Glock dưới nách ra, đưa tay chờ đợi mấy giây.
Ba ba! Ba ba!
Hai tay súng mới từ lầu hai ngoi đầu ra lập tức kêu thảm lăn xuống dưới.
Luke cũng chẳng muốn nhìn nhiều, chờ bọn họ rơi đập đến vị trí chiếu nghỉ chỗ rẽ nửa tầng, lại một lần nữa bóp cò.
Ba! Ba!
Hai tên tay súng lập tức tắt tiếng.
Lúc này Luke mới nhìn về phía Palmer, đưa tay làm mấy thủ thế, để cô ta cảnh giới phương hướng trên lầu.
Vị đại mỹ nữ này cũng không phải là bình hoa thuần túy, mặc dù bề ngoài của cô ta đầy đủ để làm một cái bình hoa lớn siêu cấp xinh đẹp.
Lúc Luke đánh chết hai tay súng từ trên lầu chạy xuống, cô ta đã móc súng lục bên hông ra.
Đó là một khẩu Beretta 92FS, một món đã đắt lại cực kỳ xinh đẹp.
Trông thấy vị đại mỹ nữ đặc vụ này bình tĩnh như thế, Luke rất hài lòng, giả vờ sờ vào trong ngực bên trái một cái, một tấm gương nhỏ xuất hiện ở trong tay.
Đương nhiên là hắn có thứ càng tốt hơn, nhưng Palmer đang ở ngay sau lưng, bại lộ ra con bài chưa lật dùng khoa học kỹ thuật quá cao cũng không tốt lắm.
Trên thực tế, ngay cả tấm gương đều là thứ hắn dùng để che giấu.
Trong nháy mắt tấm gương mới duỗi ra về phía bên trái, họng súng Glock trong tay phải hắn cũng nhô ra.
Ba ba!
"A!" Một tiếng hét thảm, một tên tay súng đang tới gần trúng hai phát đạn, ngã xuống.
Sắc mặt của Luke vẫn như thường, thoáng điều chỉnh họng súng.
Ba!
Đầu của tên tay súng này nở hoa, tiếng kêu thảm im bặt mà dừng.