Luke và Selina trừng to mắt: "Gia tộc bọn họ. . . thành phố?"
Elsa khẽ gật đầu: "Năm đó, tổ tiên của bọn họ đào ra một mỏ vàng ở nơi đó, sau đó lập tức có thành phố Ainsworth. Bọn họ cũng bởi vậy đã trở thành một trong những gia tộc thượng tầng ở California, lưu truyền đến nay."
Selina hít sâu một hơi.
Loại gia tộc kéo dài mấy trăm năm này, chỉ cần còn không lụn bại, đều là tồn tại không dễ chọc.
Mà từ địa vị xã hội của Sheldon đến hai cha con Henri đến xem, mặc kệ là như thế nào cũng không thể nói là gia tộc bọn họ xuống dốc được.
Luke: "Cho nên. . . ?"
Elsa: "Cho nên vụ án này cũng không cần vội, hai người có thể tra những vụ án khác trước! Không có niềm tin tuyệt đối. . . Không, một khi liên quan đến người của gia tộc Ainsworth kia, nhất định phải cho tôi biết ngay lập tức, tuyệt đối không nên kinh động tới bọn họ."
Luke nhìn cô ta một lát, đột nhiên nở nụ cười: "Được rồi, Elsa."
Đó cũng không phải là Elsa chèn ép hắn, cô ta rõ ràng thế lực của những gia tộc ở bản địa này hơn, biết đâu là ranh giới cuối cùng của đối phương.
Cô ta vừa nói như vậy , chẳng khác gì là đã kéo về phía mình một bộ phận rất lớn trách nhiệm và nguy hiểm, đó cũng không phải là cách làm thông minh.
Thế nhưng, đây thật sự là một người cấp trên để Luke rất thưởng thức.
Không thể giúp đỡ cõng nồi ở thời khắc mấu chốt, vậy thời khắc mấu chốt cũng đừng trông cậy vào thủ hạ liều mạng.
Sau khi ra cửa, Luke đi tìm Sonya: "Điều tra tình báo về bọn Nick kia râu quai nón kia thế nào rồi? Tiếp đó chúng ta cần phải hẹn thời gian với vị tay to này."
Sonya dời ánh mắt từ bên trên màn hình trước mặt đi, ngẩng đầu, hạ giọng: "Nhóm người này có chút vấn đề. Tôi đã tra tư liệu trong mấy năm gần đây của bọn họ, khiếu nại liên quan tới chuyện bọn họ lạm dụng bạo lực hàng năm không dưới 30 lần."
Luke ha ha: "Nói cách khác, mỗi người bọn họ mỗi ba tháng đều bị một lần khiếu nại?"
Sonya: "Đây vẫn chỉ là khiếu nại lạm dụng bạo lực, khiếu nại loại nhỏ khác lại càng nhiều hơn, kỳ thật mỗi người mỗi tuần đều không được nhàn rỗi. Thế nhưng. . ."
"Thế nhưng, bọn họ có thể bắn." Selina nói.
Sonya bất đắc dĩ gật đầu: "Trên cơ bản thì những người này không phải từ cảnh sát đặc nhiệm chuyển qua, chính là từ bộ đội xuất ngũ đi ra, nhưng bọn họ đều không muốn đi tới bộ ngành cảnh sát đặc nhiệm, bây giờ đều đang ở bên trong tổ trọng án của đồn cảnh sát quận. Bọn họ thật sự là có thủ đoạn nhằm vào tội phạm bạo lực, có khi ngay cả tổ hành động đặc biệt của cảnh sát quận đều không thể làm việc bằng bọn họ, cho nên đồn cảnh sát quận đối với một ít động tác nhỏ của bọn họ, cũng là mở một con mắt nhắm một con mắt."
Đương nhiên là Luke hiểu rõ.
Có thể phá án có thể bắn, vậy cũng không thể lại trông mong những phương diện khác đều phải xuất sắc, ví dụ như phẩm hạnh hơn người, kỷ luật nghiêm minh gì đó.
Thực sự có loại người hoàn mỹ này, dựa vào cái gì lại ở lại đồn cảnh sát quận! Khẳng định là người ta có chỗ tốt hơn.
Giữa hai cái hại thì lấy cái nhẹ hơn, cao tầng của đồn cảnh sát quận Los Angeles cũng sẽ tha thứ cho đám người bọn Nick.
Dù sao, cảnh sát có bản lĩnh liều mạng tử chiến không lùi với băng đảng cướp chuyên nghiệp như ngày hôm qua, trong đồn cảnh sát quận thật đúng là không nhiều.
Cảnh sát bình thường đi qua một hai chục người, tuyệt đối sẽ bị đám bọn cướp hải quân lục chiến giải nghệ kia dạy cho phải làm người như thế nào.
Luke tiến sát tới bên cạnh bàn của Sonya, suy nghĩ một lát: "Nói cách khác, kỳ thật địa vị của vị Nick này ở đồn cảnh sát quận coi như cũng được? Vậy hôm qua cũng không phải là phí công bận rộn."
Sonya nhún nhún vai: "Đúng thế. Năng lực của bọn họ không nhỏ, các phương diện tin tức đều tương đối linh thông."
Luke mỉm cười: Đen trắng đều ăn sạch sao! Chuyện này cũng không khó lý giải, đám người kia nhìn đã thấy không giống như cảnh sát đứng đắn. Uhm, ví dụ như một thám tử trẻ tuổi chính phái ngời ngời như mình, nói đen trắng ăn sạch cũng không có ai tin.
Hắn nhìn đồng hồ, đã mười một giờ, lập tức gọi cho Nick râu quai nón một cú điện thoại.
Sau khi nói đơn giản vài câu, Luke đứng dậy: "Đi thôi, nhưng tiếp đó chỉ có thể để tôi và Alexandria đến hỏi vài lời."
Mặt của Selina và Sonya đều lộ ra vẻ nghi hoặc, nhưng đều không nói gì, đi ra bãi đỗ xe lái xe xuất phát.
Trên xe, Selina hỏi: "Elsa có ý tứ gì?" Cô ta có chút kỳ quái đối với lời nói mới rồi của Elsa.
Bọn họ cũng còn chưa bắt đầu tra vụ án cô gái mặc áo ngủ bị đâm chết.
Nếu như có phiền phức, đều có thể không tra, tại sao phải nhắc nhở bọn họ, lại không nói là không thể đụng vào.
Luke suy nghĩ một lát, than nhẹ một tiếng: "Có quyền thế, đương nhiên cũng sẽ có kẻ thù. Có lẽ chúng ta chính là một thứ công cụ thử nghiệm đi."
Selina a một tiếng, không nghĩ tới sẽ nghe thấy loại đáp án này: "Vậy, chúng ta vẫn tiếp tục theo vụ án này à?"
Luke gật đầu: "Phá án là chức trách của chúng ta mà, nên đi vẫn cần phải đi."
Nhưng bắt đầu như thế nào, thậm chí chấm dứt như thế nào, việc đó tôi sẽ tự mình làm chủ. Hắn cũng sẽ không đần độn làm vũ khí cho một ít người sử dụng.
Biểu hiện vừa rồi của Elsa, cũng đã ám chỉ cho hắn tình huống này.
Nhưng người có thể đối đầu với gia tộc Ainsworth, hiển nhiên là cô ta cũng không thể trêu vào, càng không thể nói rõ, chỉ có thể làm thêm một tầng bảo hiểm, để trước khi Luke dính vào, hỏi ý kiến của cô trước.
Đây chính là nội tình của thám tử có kinh nghiệm!
So với Dustin và Elsa, căn cơ của hắn ở đây vẫn còn quá nhỏ bé, hắn cũng không có nhạy cảm đối với rất nhiều việc liên quan đến đấu tranh quyền lực như họ.
Nhưng mà, nhiều nhất là một hai năm nữa, hẳn là hắn sẽ có thể trải ra quan hệ giao thiệp của mình, khi đó cũng không phải là ai cũng có thể lợi dụng hắn.
Hai chiếc xe rất nhanh đã lái đến mục tiêu cần đến, Selina nhìn bảng hiệu kia, trợn to hai mắt: "Tối hôm qua cậu còn chưa đủ? Sáng sớm lại tiếp tục tới đây?"
Luke: "Đây là địa điểm gặp mặt do Nick chọn, OK? Hơn nữa, thân thể tôi rất cường tráng, một buổi tối thì tính là gì?"
Selina không phản bác được.
Người nào đó thật sự là không đói khát như thế, sáng sớm tới chỗ như thế này.
Sau mỗi lần hắn đi gặp Ginny hoặc là Himena, tinh thần sảng khoái ngược lại là thật.
Luke vừa xuống xe, vừa nói: "Cô và Sonya ở đây, tôi sẽ mở liên tuyến âm thanh, cô cũng cần phải chú ý động tĩnh bốn phía."
Selina ừ một tiếng, bò sang bên, tiếp quản ghế lái.
Luke gọi Alexandria theo, hai người ở cửa ra vào an ninh báo ra tên của Nick, trước sau bước vào câu lạc bộ tên là Rừng Rậm Nam Mĩ này.
Sau khi tiến vào, khung cảnh bên trong rất yên tĩnh.
Bây giờ mới hơn mười giờ, là loại thời gian nghỉ ngơi ở nơi này.
An ninh ở cửa ra vào hô một tiếng đối với hai người, chỉ chỉ vào một góc bên cạnh.
Hai người theo phương hướng kia đi đến, vượt qua một lối đi, đến một chỗ cùng loại với bao sương.
"1024, chính là chỗ này." Luke nhìn dãy số trên cửa phòng, gõ cửa.
Một lát sau, cửa ra vào két một tiếng mở ra.
Nick mặc quần jean và áo ngắn tay, mở cửa phòng ra.
Luke chỉ có thể giảm khứu giác linh mẫn xuống, đồng thời cố gắng không hướng mũi về phía vị râu quai nón phía trước.
Nhưng để hắn câm lặng hơn là, mùi bên trong còn ác liệt hơn.
Vì lý do an toàn, hắn lại không thể đóng kín khứu giác linh mẫn, chỉ có thể tận lực khống chế mức độ linh mẫn.
Nick mở cửa trông thấy hai người, nhìn Alexandria: "Đồng nghiệp của cậu?"
Luke liếc Alexandria ở bên cạnh một chút, gật đầu: "Đúng thế."
Nick nhường đường: "Vào đi."
Lúc này hai người mới vào phòng.
Đây là một căn Suite, một phòng khách hơn ba mươi mét vuông kết nối với bốn năm phòng khác.
Trong phòng cũng không tính là đặc biệt xa hoa, nhưng đẳng cấp lại không thấp.
Trên bàn và các nơi còn bày biện một ít rượu và đồ ăn còn sót lại, đã đầy đủ nói rõ trình độ tiêu phí cấp cao nhất ở nơi này.