Còn may là không có cần và tinh thể! Luke cảm thấy may mắn, tập thể cảnh sát dính tới hai loại đồ vật này, như vậy vấn đề đã lớn rồi.
Mặt khác, hắn không cần nhìn, đã có thể trông thấy trong cửa phòng của hai căn phòng đang rộng mở, bóng người trắng loá hoặc là đen sì áp sát ở cùng một chỗ.
Còn may là những người này không làm động tác vận động gì, chỉ là đang ngủ.
Luke còn ngửi được mùi máu tanh, thứ này thuộc về hai vị cảnh sát quận bắn nhau bị thương hôm qua.
Đối với loại hành vi giải trí đến chết này, hắn cũng chỉ có thể bội phục.
Nhưng phụ nữ, cồn cũng không phải là những thứ cấm kỵ với cảnh sát.
Ngược lại, chính Luke bây giờ cũng muốn nhờ Ginny và Himena để ổn định trạng thái tâm lý của mình, đại ca cũng đừng ghét bỏ nhị ca.
Không cần Nick cất lời, Luke tìm tới sofa ngồi xuống, hắn lựa chọn là một chỗ sạch sẽ nhất.
Alexandria lại chỉ đứng ở bên cạnh hắn mà không ngồi xuống.
Nick ngồi xuống, châm lửa điếu thuốc lá ở trong tay, lại với lấy một chai rượu ở trên bàn trà, tự rót cho mình một chén, uống một ngụm, ra hiệu cho Luke: "Muốn một chút không?"
Luke cười lắc đầu: "Tôi không uống rượu."
Trên mặt Nick lộ ra vẻ khinh bỉ, nhưng lập tức lại thu liễm.
Thám tử đối diện trông giốn như một chàng trai trẻ này, hôm qua thế nhưng là lông tóc không hao tổn đánh ngã bốn tên cướp lợi hại.
Mà bọn họ mười hai chọi tám, cũng chỉ có thể lưỡng bại câu thương với đối phương, ông ta thật sự là không có tư cách khinh bỉ người trẻ tuổi kia.
"Texas Ranger Division Mark - Owen, là người này đúng không?" Nick lại một lần nữa hút một hơi thuốc, nhìn Luke hỏi.
Luke gật đầu.
Nick im lặng một lát, thưởng thức chén rượu trong tay một lát, mới mở miệng nói: "Cậu khẳng định là muốn điều tra chuyện này?"
Alexandria đứng ở phía sau Luke không tự chủ được nín hơi, lời này có vẻ như là không thích hợp cho lắm.
Luke lại một lần nữa gật đầu: "Anh ta là một cảnh sát, hi sinh vì nhiệm vụ ở Los Angeles, mà tôi cũng là một cảnh sát."
Nick lại một lần nữa im lặng trong chốc lát, mở miệng nói: "Cho cậu một lời khuyên, nếu như cậu không có cấp trên có năng lực làm chỗ dựa, vậy thì nên từ bỏ đi."
Luke mỉm cười: "Vừa vặn, tôi có."
Nick yên lặng nhìn hắn, đột nhiên nở nụ cười, bên trong ánh mắt toát ra vẻ châm chọc, nhưng rõ ràng là không phải hướng về phía Luke.
Dựa vào ghế sô pha, Nick lại uống thêm một ngụm rượu: "Lucca - Barton, Phó chấp pháp quan cấp hai (Deputy-sheriff-II), mặc dù gã ta kém tôi một chút, nhưng bọn tôi cũng vẫn luôn không can thiệp vào chuyện của nhau. Nhưng mà lần này, việc của Wade - Davis chính là gã ta chuyển cho tôi, rõ chưa?"
Luke gật đầu.
Nick là Cảnh sát trưởng chấp pháp (Sergeant), ở bên trong hệ thống cảnh sát quận cao hơn Lucca - Barton một cấp bậc.
Nếu như lời Nick nói là sự thật, vậy hiển nhiên Lucca - Barton đã coi Nick là một tấm mộc, chuyện này cũng không thể trách tại sao Nick lại dứt khoát phun tên của gã kia ra như vậy.
Hôm qua Luke mới giúp Nick một lần ân huệ lớn, lại một chút công lao cũng không đòi, Lucca - Barton thân là đồng sự lại bẫy ông ta như vậy, Nick bán đồng sự cũng không có một chút do dự nào.
Luke đạt được cái tên này, cũng lập tức đứng dậy: "Vô cùng cảm ơn ông, Nick. Tôi cũng sẽ không trì hoãn thời gian của ông nữa, gặp lại."
Nick cũng không có ý tứ giữ lại.
Luke đã giúp ông ta như vậy, nhưng chỉ trong mấy lần tiếp xúc ngắn ngủi, Nick râu quai nón đã mơ hồ cảm thấy vị thám tử trẻ tuổi này cũng không phải là người cùng một đường với mình.
Về sau mọi người đều là đường ai nấy đi, đừng trực tiếp đối đầu, đó chính là kết quả tốt nhất.
Nhìn thấy Luke sắp biến mất ở cửa ra vào, Nick rốt cuộc cất tiếng nói: "Hey! Cho cậu một lời khuyên."
Luke nghiêng đầu: "Ừm?"
"Lucca - Barton cũng không phải là chỉ có một mình." Nick nói: "Đừng làm quá."
Luke cười khẽ, gật gật đầu, không lên tiếng lập tức cất bước rời đi.
Cái gì là quá mức?
Loại cảnh sát vừa nhìn đã thấy rất không "Sạch sẽ" như Nick đều muốn nhắc nhở, vậy hiển nhiên không phải chỉ là vấn đề dirty-cop, càng có thể hơn chính là ám chỉ sau lưng Lucca - Barton có người.
Trong lòng chuyển động những ý nghĩ này, Luke dẫn Alexandria đi ra bên ngoài câu lạc bộ.
Lên xe, Luke lên tiếng đối với Sonya ở bên kia: "Hai người về đồn cảnh sát trước đi, điều tra thêm tư liệu về Lucca - Barton, gã ta là Phó chấp pháp quan cấp hai của đồn cảnh sát quận, tư liệu về nhân viên tương quan với gã cũng tra một lần."
Sonya im lặng gật đầu.
Không cần hỏi, vị Lucca - Barton này mới là nghi phạm chân chính trong vụ án giết cảnh sát này.
Ngược lại là nhóm người Nick râu quai nón, làm việc "đen tối" có chút quang minh chính đại, khả năng đi giết cảnh sát cũng rất nhỏ.
Tình báo cho thấy, bọn Nick cũng không phải là bây giờ mới tay chân xa xỉ như vậy, mà đã có một đoạn thời gian.
Hiển nhiên, bọn họ có con đường kiếm tiền của riêng mình, không cần thiết vì tiền mà phải đi cướp tù giết cảnh sát.
Hơn nữa, bọn họ ở trong đồn cảnh sát quận vốn đã có chút rêu rao, thực sự có can đảm phạm phải loại việc giết cảnh sát kiêng kỵ nhất này, khẳng định là sẽ có phe đối đầu mượn cơ hội ra tay làm thịt bọn họ.
Đây đều là ý nghĩ trong lòng Sonya, nhưng cũng không khác so với ý nghĩ của Luke là mấy.
Hai chiếc xe ở giữa đường chia tay mỗi người đi một ngả, Selina mới hỏi: "Bây giờ làm gì?"
Luke: "Dẫn cô đi hóng mát."
Selina: "Ha ha." Cô ta cũng không tin.
Luke chính là một tên cổ hủ không có tình thú, làm vài món thức ăn ngon đặc sản ở trong phòng ăn thì còn có thể.
Dẫn cô ta đi hóng mát? Loại chuyện này, chỉ xuất hiện ở trong giấc mơ mà thôi.
Không bao lâu sau, cô ta giật mình: "Cậu thật đúng là dẫn tôi đi hóng mát?"
Luke cười dừng xe ở chỗ đậu xe bên ngoài công viên, xuống xe đi ra ghế sau từ trong tủ lạnh lấy ra điểm tâm thường ngày của Selina: "Đi thôi, buổi trưa ăn cơm dã ngoại ở đây chứ?"
Selina: "Đồ uống đâu?"
Luke vỗ vỗ trán, lấy theo hai cái ly, đều giao cho Selina.
Hắn lại đi lấy thêm hai cái chăn mỏng ra: "Lần này đã trang bị đầy đủ."
Selina hoan hô một tiếng, lôi kéo hắn đi vào trong công viên: "Ha ha, vừa rồi tôi đã phát hiện ra một vị trí rất tốt, có thể phơi nắng, chúng ta phải nhanh lên một chút, bằng không sẽ bị người khác chiếm mất."
Mười phút sau, mặt mũi Selina tràn đầy hạnh phúc nằm ở trên thảm, trong tay bưng đĩa nhỏ, bên trong là một miếng bánh Opera, gần đây cô ta tương đối mê thứ này.
Nguồn gốc của cảm giác hạnh phúc này là trong hộp chuyên môn chứa đồ ăn bên cạnh kia, còn có mấy miếng bánh Opera thật to, đầy đủ để cô ta ăn no bụng.
Luke cũng không vội vã ăn đồ ăn, uống một ngụm, than thở một câu: "Ánh nắng này, thật sự là quá tươi đẹp."
Selina cũng không nhìn hắn, trong lỗ mũi hừ hừ hai tiếng: "Vị trí mà tôi tìm thì đương nhiên là tốt rồi, cậu hài lòng chứ."
Luke cười híp mắt nhìn ba em gái chừng hai mươi ở cách đó bảy tám mét.
Bọn họ mặc bikini, nằm ở trên thảm lớn tiến hành tắm nắng.
Trong miệng hắn tự nhiên không tiếc lời khen ngợi: "Đương nhiên, cô thế nhưng chính là chuyên gia."
Selina cũng tương đối ưa thích tắm nắng, đáng tiếc bây giờ các loại trang bị ở trên người cô ta có không ít, còn đang trong giờ làm việc, không có cách nào làm giống như ba cô gái kia.
Selina cũng nhìn về phía ba cô gái trẻ tuổi kia, bĩu môi: "Loại dáng người giống như cây gậy thế, mà cậu cũng có thể tiếp thu?"
"Miễn phí nha." Luke thuận miệng đáp.
So với Selina, chỗ đó của ba nàng hot girl này xác thực là cũng không lớn bằng, xác thực không phải là tuyển thủ ở cùng một cấp bậc.
Selina thuận miệng hỏi một câu: "Đúng, nơi này là nơi nào? Hình như hoàn cảnh không tệ nha."
Luke: "Công viên Ainsworth."