Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 371: CHƯƠNG 371: BẮT GIỮ Ở TRƯỚC MẶT MỌI NGƯỜI, CỐ Ý DIỄN TRÒ

Nếu như hôm nay không phải là đi cùng mấy người bạn học, Himena tuyệt đối là sẽ xoay người rời đi.

Bên kia Dylan đứng dậy, đi tới: "Ha ha, đây là bạn mà tôi gọi đến chơi, cậu cút xa một chút cho tôi, đừng quấy rầy bọn tôi, hiểu không!"

Nói xong, gã đưa tay ra định kéo lấy cánh tay của Himena.

Himena theo bản năng lập tức trốn ra sau lưng Luke.

Luke tiện tay vỗ một cái đẩy bàn tay của vị đại thiếu gia này ra, đau đến mức gã phải kêu thảm một tiếng: "FUXK! Mày làm gì thế?"

Luke nghiêng đầu nhìn về phía Himena, trừng mắt nhìn cô ta: "Em tới nơi này chơi hả?"

Himena hơi sửng sốt một chút, chợt hiểu ý, lập tức lắc đầu phủ nhận: "Không phải, học tỷ của em nói là nơi này có một bữa tiệc của các tinh anh thương nghiệp cấp cao, thảo luận hướng đi của ngành tài chính gần đây ở Los Angeles, em tới là để dự thính học tập."

Luke nghiêng đầu nhìn về phía Dylan: "Bạn chơi?"

Dylan cười nhạo: "Giả vờ giả vịt." Nói xong gã ta quay trở lại chỗ ngồi trước đó, cuộn một tờ đô la mệnh giá một trăm, xích lại gần một túm tinh thể màu trắng, hít sâu một hơi.

Thỏa mãn ngẩng đầu, thần thái của gã ta càng thêm điên cuồng: "Có gì đặc biệt hơn người chứ, một con bitch hạng ba, giả trang thanh cao cái gì? Quen một tên cảnh sát quèn cũng không dám thừa nhận? Người do con bitch thối Parimeira kia mang tới, đều là bitch! Ha ha "

Luke nhìn tên đại thiếu gia ngáo đã đang điên cuồng này, đột nhiên nở nụ cười.

Hắn tiến lên một bước, đột phá cảnh giới của hai tên bảo an bên cạnh, ấn mặt tên đại thiếu gia này vào bên trong đống tinh thể màu trắng trên bàn kia.

"Bây giờ, tôi hoài nghi anh làm việc phi pháp, hít dược phẩm vi phạm lệnh cấm, tiên sinh Dylan - Ainsworth. Anh có quyền giữ yên lặng, nhưng mỗi một câu anh nói, đều sẽ được dùng với tư cách căn cứ chính xác gây bất lợi cho anh bên trên toà án trong tương lai. Anh có thể mời luật sư, nếu như anh không mời nổi, chúng tôi sẽ chỉ định một người cho anh. . ." Luke không nhanh không chậm đọc lời kịch thiết yếu lúc bắt người.

Lúc này hắn mới móc còng tay ở bên hông ra, còng ngược vị đại thiếu gia này lại, lại dùng tay trái nắm lấy cổ gã.

Đại thiếu gia Dylan mới vừa rồi còn càn rỡ, bây giờ lại một câu đều nói không nên lời.

Tay của Luke giống như là một cái kìm sắt, bóp làm cho gã hô hấp đều trở nên khó khăn, chỉ có thể liều mạng thở.

Nhìn thấy một màn này, tất cả mọi người ở xung quanh đang chú ý tới đều kinh ngạc đến ngây người.

Một cảnh sát quèn, thế mà chạy đến nhà Dylan - Ainsworth để bắt người? Đây là đang diễn kịch sao!

Hai vị bảo an lộ ra sắc mặt âm trầm, vươn tay tới định kéo Luke ra.

Một tay Luke nắmlấy cổ Dylan, xoay người ấn gã ta thành tư thế cúi đầu hướng về phía Himena, một tay xốc ví da huy hiệu cảnh sát trước ngực lên, lung lay: "Hai vị, đừng nói là trên người hai vị không có súng đấy nhé."

Hai vị bảo an chợt dừng lại, lập tức thu tay về.

Sau khi tiến vào bãi biển này, Luke và Selina đã đeo huy hiệu cảnh sát lên trước ngực, người nào không mù thì đều có thể nhìn thấy.

Bảo an đeo súng cản trở cảnh sát chấp pháp, đợi chút nữa Luke móc súng bắn chết bọn họ đều có thể, bởi vì hắn hoàn toàn có thể nói là bảo an muốn đánh lén cảnh sát.

Ai bảo bãi biển này là nơi công cộng! Luke ở đây, thế nhưng là có quyền chấp pháp.

Ở trước mắt mấy chục người đang vây xem, đường đường đại thiếu gia Dylan lại bị Luke xách giống như xách chó, nắm cổ lôi ra ngoài bãi biển, nhét vào ghế sau xe công vụ đang đỗ ven đường, Luke cũng ngồi vào bên cạnh gã.

Himena theo sát Luke, đi ra, ngồi lên ghế lái phụ.

Hai vị bảo an đã đang lộ ra sắc mặt khó coi gọi điện thoại, nhưng không ai dám đến ngăn cản Luke.

Với biểu hiện vừa rồi của Luke, cũng không giống như là người dễ trêu.

Sau này gia tộc Ainsworth sẽ đối phó với vị cảnh sát trẻ này như thế nào, không ai biết được, nhưng bây giờ bảo an lại không có gan động vào Luke.

Sau khi lên xe, Selina ngồi trên ghế lái hơi nghiêng đầu nhìn đại thiếu gia Dylan ở hàng ghế sau, bất đắc dĩ thở dài: "Bữa trưa dã ngoại trên bãi biển tràn đầy ánh nắng của tôi, lại bị loại người này phá hỏng a."

Himena cúi đầu xuống: "Thật xin lỗi, Selina, là lỗi của tôi."

Selina liếc cô ta một cái: "Thôi đi, về sau cô phải thông minh lên một chút mới được. Hôm nay may mắn là gặp được chúng tôi, bằng không thì. . . Ha ha."

Cô ta nghĩ đến cô gái mặc áo ngủ bị đâm chết ở ven đường kia, cảm thấy vẫn còn may mắn.

Nói thế nào đi nữa, Himena cũng là đồng hương, tính nết cũng không xấu, còn có quan hệ "mật thiết" với Luke.

Đương nhiên là cô ta không muốn nhìn thấy Himena xảy ra chuyện gì xấu.

Luke ngồi ở đằng sau cũng nói một câu: "Không có việc gì, chúng ta vốn chính là đến điều tra án."

Himena ừ một tiếng, không lên tiếng nữa.

Đến cùng thì Selina và Luke có quan hệ như thế nào, cô ta cũng từng hoài nghi, nhưng về sau đã từ bỏ việc miệt mài tìm hiểu.

Cô ta cũng không phải là bạn gái của Luke, mới mười tám tuổi nên cô ta cũng không nghĩ tới chuyện kết hôn, chuyện này còn chưa tới phiên cô ta phải nhọc lòng.

Nửa giờ sau, khi đi ngang qua một trạm xe buýt, Himena chủ động yêu cầu dừng xe, biểu thị chính mình ngồi xe buýt trở về là được.

Luke cũng không ngăn cản, để cho cô ta xuống xe, làm một thủ thế gọi điện thoại với cô ta.

Lúc này hai người mới quay về Đồn cảnh sát khu vực phía tây, lôi cổ đại thiếu gia Dylan vào trong phòng điều tra, còng hai tay lên trên mặt bàn.

Tác dụng của dược phẩm đối với đại thiếu gia Dylan đã nhạt đi, rõ ràng là đã tỉnh táo hơn không ít, nhìn hai người, vẻ mặt hoài nghi: "Bọn mày. . . Không biết tao là ai sao?"

Luke và Selina nhìn nhau cười một tiếng, một người lấy điện thoại cầm tay ra, một người khác lấy hồ sơ trong bọc ra xem.

Cứ như thế trôi qua hai phút, rốt cuộc Dylan không thể chịu đựng được khung cảnh yên tĩnh kỳ quái này nữa: "Này, bọn mày bắt tao về, không muốn hỏi chuyện gì sao?"

Ánh mắt của Luke từ bên trên điện thoại di động hướng lên: "Thật xin lỗi, chúng tôi không cần. Anh chỉ cần an tĩnh đợi ở đây là được, đừng quấy rầy chúng tôi đọc tư liệu, OK?"

Dylan há to miệng: "FUXK! Bọn mày muốn làm gì. . ."

Luke bất đắc dĩ, đứng dậy gọi Selina: "Đi thôi, để một mình gã lảm nhảm ở đây là được rồi."

Dylan: . . . Móa nó chứ, bọn mày đang chơi tao à?

Kết quả, sau khi hai người bọn Luke rời đi, thật sự là không còn đi vào nữa.

Bên trong phòng quan sát bên cạnh, Elsa đã đến, nhìn thấy hai người bọn Luke đi vào đóng cửa lại, cô ta lập tức hỏi: "Vì sao lại bắt Dylan?"

Luke cười hắc hắc, kéo một cái ghế tới rồi ngồi xuống: "Gã ta sử dụng dược phẩm vi phạm lệnh cấm ở ngay trước mặt chúng tôi, loại hành động trái pháp luật rõ ràng như thế, tôi lại là một thám tử chính trực như vậy, đương nhiên là không thể đứng xem không để ý tới rồi."

Elsa nhìn thần thái của hắn, hơi sửng sốt một chút, cũng kéo ghế ngồi xuống, ngón tay gõ nhẹ g ở trên mặt bàn.

Suy nghĩ một lát, cô ta nhìn về phía hắn: "Cậu cố ý à?"

Luke nhún nhún vai: "Hành động nhằm vào này của tôi, đủ rõ ràng, đủ huênh hoang rồi chứ?"

Elsa lại nhìn lại vị đại thiếu gia Dylan ở phòng bên cạnh kia.

Không chỉ riêng sắc mặt của gã có chút không bình thường, trên mặt gã còn dính không ít tinh thể màu trắng, tùy tiện tìm một người của bộ phận pháp y đến, mấy tiếng là có thể viết ra một phần báo cáo xác nhận việc gã sử dụng dược phẩm vi phạm lệnh cấm rồi.

Tội danh này đương nhiên là không có gì to tát cả, trên nước Mỹ có hơn phân nửa người đều đã từng hít cần, tỉ lệ sử dụng tinh thể màu trắng sẽ hơi thấp hơn một chút, nhưng ai dám nói bên trong số những người mình quen biết lại không có ai dùng dược phẩm vi phạm lệnh cấm, chuyện đó mới là kỳ văn.

Nhưng Luke lại bắt được tận tay, chứng cứ ngay ở trên mặt đại thiếu gia Dylan, đưa gã ta vào ngục giam chơi mấy tháng cũng không thành vấn đề.

Theo tác phong được nuông chiều từ bé của vị đại thiếu gia này, đừng nói là vào ở mấy tháng, sợ là chỉ cần mấy ngày đã hỏng mất rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!