Elsa nhìn hai người đã lại một lần nữa ngồi xuống, nhàn nhã chơi điện thoại xem hồ sơ, đã hiểu ra là Luke đang giở trò quỷ gì.
Đây chính là đang diễn một tuồng kịch.
Không phải là có người muốn Đồn cảnh sát khu vực phía tây, mượn vụ án cô gái mặc áo ngủ gây phiền phức cho gia tộc Ainsworth sao? Luke lập tức đã bắt đích tôn đời thứ ba của gia tộc Ainsworth, đại thiếu gia Dylan trở lại.
Mà sau khi Luke trở lại, cũng không hề thẩm vấn tên kia, không thể nghi ngờ là đang chờ người của gia tộc Ainsworth tới, đưa tên đại thiếu gia ngớ ngẩn này ra.
Ngay từ đầu hắn đã không có ý định đưa tên đại thiếu gia này vào trong ngục giam.
Về phần tại sao lại chọn làm vào lúc này, vậy khẳng định không phải là bởi vì vừa rồi đại thiếu gia Dylan thối miệng! Luke cho tới bây giờ đều không phải là người nhỏ mọn như vậy.
Hắn chơi điện thoại, thuận miệng nói: "Sếp, chúng tôi ở chỗ này chờ là được, chị đi làm việc của chị đi."
Elsa hơi do dự một chút, cuối cùng vẫn đứng dậy: "Nhớ kỹ, chuyển hướng sang chỗ khác đi, như bây giờ cũng đã đầy đủ để chúng ta giao nộp rồi."
Luke: "Hiểu rõ."
Sau khi Elsa rời đi, trở lại văn phòng ngồi xuống suy nghĩ một lát, gọi điện thoại kêu Elizabeth vào: "Gần đây, có phải là trong cục nhận được lời mời hoạt động hữu nghị của trường học?"
Elizabeth gật đầu: "Có, cũng không ít."
Elsa: "Vậy có hoạt động nào kéo dài năm đến mười ngày, cách nội thành Los Angeles một giờ ngồi xe không? Đi liệt kê một danh sách những nơi thích hợp ra cho tôi đi."
Elizabeth gật đầu, quay người đi ra ngoài tra tư liệu.
Ánh mắt của Elsa lấp lóe, cuối cùng vẫn hạ quyết định: "Không thể để cho tên kia tiếp tục làm việc xấu được, gia tộc Ainsworth cũng không phải là phe biết nói đạo lý."
Cô ta biết, lúc Luke hành động sẽ bảo trì khắc chế, bảo trì phân tấc, nhưng Dylan ở trong gia tộc Ainsworth, còn có vị chú Wolf kia của Dylan, cho tới bây giờ vẫn luôn không phải là loại người biết ẩn nhẫn.
Một bên khác, đại thiếu gia Dylan lẻ loi trơ trọi ngồi bên trong phòng điều tra đã nửa giờ, gã đã hối hận: Sớm biết như thế này đã giữ hai cảnh sát kia ở lại rồi.
Một mình gã ở đây cũng không có cách nào làm chuyện gì, trong mắt trừ căn phòng cứng nhắc khô khan cũ nát ra, cái gì khác cũng không có.
Nhưng hai tay của gã lại còn đang bị còng ở trên bàn, ngay cả việc đổi lại tư thế cho thoải mái hơn một chút cũng không làm được.
Cũng may là quả nhiên gia tộc Ainsworth cường thế giống như trong truyền thuyết vậy, rất nhanh Luke đã nhận được điện thoại của Sonya: "Luke, Wolf - Ainsworth đến. Cẩn thận một chút, luật sư mà bọn họ dẫn theo kia cũng không dễ chọc."
Luke vừa quay sang Selina làm thủ thế, vừa nói: "A, là vị đại luật sư nào?"
Sonya: "Allan - Shaw. Ông ta cũng không phải là đại luật sư gì cả, người này vì đạt được mục đích luôn không từ thủ đoạn, nhưng lại để cho người ta không tìm thấy vấn đề gì quá lớn, rất khó đối phó."
Luke ừ một tiếng: "Biết rồi."
Sonya do dự một chút, vẫn nói bổ sung: "Gã ta là luật sư của viện luật sư Raise - Welfare - Bellotti."
Luke: "Có vấn đề gì à?"
Sonya: "Đây là công ty luật tay sai của gia tộc Ainsworth."
Luke đã hiểu: "Cám ơn, Sonya."
Nếu như là công ty luật tay sai, vậy bọn họ vì chuyện của gia tộc Ainsworth, khẳng định là thủ đoạn sẽ không sạch sẽ.
Hắn nhất định phải hành động cẩn thận, đừng bị tên luật sư kia bắt được điểm yếu.
Hai người đi ra cửa phòng quan sát, trông thấy ở lối đi bên kia, có bốn người đang đi tới.
Đi trước nhất là một trung niên da trắng, vẻ mặt có chút giống Tony Stark.
Không phải nói là khí thế của hai người tương tự, mà là loại diễn xuất Playboy kia quá rõ ràng.
Hiển nhiên là vị này cũng không có khả năng có tài giống như Tony, bằng không thì đã sớm lên như diều gặp gió giống như Tony, nổi tiếng khắp nước Mỹ rồi.
Bởi vậy, vị này cũng không phải là chúa cứu thế đang ẩn giấu gì cả, mà là Playboy hàng thật giá thật —— Wolf - Ainsworth.
Đi tụt lại non nửa bước là một luật sư trẻ tuổi da trắng hơi mập mạp, không cao hơn ba mươi tuổi, nhìn mặt có chút non nớt, sau đó là hai bảo an mặc áo đen.
Luke chỉ nhìn mấy vị này một chút, lập tức mở cửa, tiến vào trong phòng điều tra.
Dylan ở bên trong đã nhàm chán đến mức sắp muốn đập đầu vào tường, lập tức từ trên bàn ngẩng đầu lên: "Đến cùng là mày muốn làm gì? Tao muốn khiếu nại mày..."
Con mắt của Luke đều chẳng muốn nhìn gã.
Vị này chính là một món đạo cụ dùng để diễn kịch, dùng gã một lần, bây giờ đã vô dụng.
Cái gọi là đích tôn đời thứ ba, không nên thân vậy thì cái gì cũng không phải.
Dylan vẫn tiếp tục ở nơi đó lải nhải, lúc này cửa phòng điều tra mở ra, nhóm Wolf đi vào.
"Thẩm vấn đã chấm dứt, thám tử." Vị luật sư trẻ tuổi Ellen kia nhìn hai người bọn Luke, mở miệng lập tức nói.
Luke nhún nhún vai, đưa tay ra hiệu về phía đại thiếu gia Dylan.
Thần trí của Dylan dường như đã tỉnh táo hơn một chút: "Mau dẫn tôi rời khỏi nơi này, hai đứa này đưa tôi về đây, lại để một mình tôi lại chỗ này, vừa nhỏ lại vừa nát, tràn ngập mùi hôi thối."
Ellen: "..."
Im lặng một lát, gã chỉ có thể thay một góc độ khác: "Theo tôi được biết, các cậu cũng không có lệnh bắt giữ, đã xâm nhập vào nhà Dylan..."
Luke lại một lần nữa đưa tay ngăn cản, nhìn về phía Dylan.
Dylan lúng túng cúi đầu xuống: "... Chúng tôi mở tiệc trên bãi biển."
Mặt mũi luật sư Ellen tràn đầy vẻ không hiểu, Wolf đứng bên cạnh gã dường như đã hiểu ra, lúng túng đưa đầu đến bên tai luật sư, nói vài câu.
Sắc mặt của Ellen xoắn xuýt, bộ dạng giống như là rất muốn đánh người: Móa nó chứ, gia tộc Ainsworth các người có tiền như vậy, đều xây biệt thự cạnh bờ biển, lại không thể mua cả bãi cát hay sao!
Luke cười thầm trong lòng, hiển nhiên là vị luật sư này là bị gọi tới trong lúc vội vàng, đối với chi tiết sự việc đều chưa từng kiểm chứng qua, lại gặp phải một tên đồng đội heo chuyên bẫy người, mới để xảy ra loại sơ suất chịu chút lúng túng này.
Wolf - Ainsworth nói: "Thật xin lỗi. Thám tử, thái độ của luật sư của tôi mới vừa rồi hơi vội vàng xao động một chút. Theo tôi thấy, hành vi của Dylan có thiếu sót, chúng ta cũng không cần thiết phải truy cứu là trách nhiệm của ai. Nhưng cân nhắc tới tình huống cụ thể, đây là công việc của gia tộc chúng tôi..."
Lúc này, cửa phòng điều tra đang khép hờ lại một lần nữa bị đẩy ra, Dustin đi vào.
Vừa đi và, ông ta đã lộ ra vẻ mặt tươi cười, vươn tay: "Tiên sinh Ainsworth, thật là có lỗi, phải để ngài đặc biệt đi một chuyến."
Luke ở nơi đó yên tĩnh nhìn hai người khách sáo, cũng không lên tiếng.
Một lát sau, hai người khách sáo xong, lại nói thêm vài câu, Wolf lại một lần nữa vươn tay nắm chặt tay của Dustin: "Vô cùng cảm tạ sự phối hợp của ngài, Captain(cảnh giam)."
Sắc mặt của Dustin khẽ động, duy trì nụ cười: "Được rồi, đợi chút nữa đi ra ngoài làm thủ tục, tiên sinh Dylan sẽ có thể rời đi."
Tin tức ông ta lên chức Cảnh giam chỉ mới có tin đồn ở cao tầng trong đồn cảnh sát, lúc này Wolf lại xưng hô như thế, trong đó có hàm nghĩa ý vị sâu xa.
Có lẽ, Wolf muốn tỏ rõ rằng, nếu như Dustin không thức thời, việc lên chức cảnh giam kia sẽ có nguy hiểm?
Bên kia, Dylan vui mừng quá đỗi, sau khi Luke mở còng tay cho gã xong, cười nói: "Thế nào? Bây giờ còn không phải là mày đã phải ngoan ngoãn nghe lời thả tao ra hay sao?"
Luke ừ một tiếng: "Cho nên buổi sáng lúc tôi bắt giữ anh, đã đặc biệt bật ghi biên bản chấp pháp. Có hài lòng hay không?"
Mọi người ở đây đều sững sờ.
Dylan trong chốc lát vẫn không hiểu được: "Vậy thì thế nào?"
Luke ha ha: "Chẳng sao cả. Lúc anh đi vào, còn bị bộ phận pháp y lấy mẫu xét nghiệm đúng không? Tôi đã thuận tiện gửi đi một phần, đi tới trung tâm pháp y Las Vegas, khẩn cấp."
Mọi người: ...