Wolf ra hiệu cho hai vị bảo an sau lưng, hai người lập tức che miệng đưa đại thiếu gia Dylan đi ra ngoài.
Đợi tới lúc đại thiếu gia Dylan biến mất, tầm mắt của gã ta lập tức quăng lên trên người Luke: "Cậu là?"
Luke mỉm cười: "Một thám tử quèn, tiên sinh Ainsworth không cần phải để ý đến tôi."
Wolf nheo mắt lại, chậm rãi gật đầu: "Được rồi, có cơ hội thì chúng ta làm quen một chút." Nói xong gã ta cất bước đi ra ngoài.
Đi ra ngoài được một đoạn, gã mới nói với luật sư Allan: "Cậu đi tiếp xúc với tên thám tử kia một chút, thử xem hắn giữ những vật kia là muốn làm cái gì."
Allan âm thầm gật đầu.
Không làm công việc bẩn thỉu, sao có thể kiếm được khoản thu nhập lớn. Nghề luật sư này muốn kiếm nhiều tiền, cũng đừng nghĩ tới việc làm một người sạch sẽ.
Một bên khác, Luke nhìn Wolf đứng ở bên kia chờ đợi làm thủ tục, sau đó cho lên trên mặt Dylan một bạt tai, thấp giọng nói hai câu, sau đó Wolf lại tóm cổ tên đại thiếu gia này đẩy đi, hai chú cháu cứ như vậy đi ra ngoài đồn cảnh sát.
Híp mắt đánh giá bóng lưng của hai chú cháu nhà kia một lát, hắn đột nhiên mở miệng hỏi Selina ở bên cạnh: "Cô có cảm thấy, hai chú cháu nhà này... Rất giống nhau hay không."
Selina vô ý thức gật đầu: "Đúng vậy, khí chất, dung mạo, khuôn mặt, chiều cao, điệu bộ các loại! Không phải là cậu muốn nói..."
Hắn đưa tay ra hiệu cho cô ta đừng nói ra miệng, xoay người trở về bàn làm việc, trong miệng theo bản năng hát một bài hát nào đó ở kiếp trước: "... Không giống với bất cứ thứ gì, ngươi chính là màu lục, độc nhất vô nhị..."
Ở đại sảnh văn phòng của Dustin khẳng định là có tai mắt, hai chú cháu nhà kia mới đi, điện thoại của ông ta lập tức đã gọi tới.
Hai người bọn Luke tiến vào trong văn phòng ông ta, đóng cửa trung thực đứng đợi.
Dustin cũng không tỏ vẻ gì cả, chỉ mở miệng nói: "Như vậy là được rồi, đừng tiếp tục nhìn chằm chằm vào vụ án này nữa. Không phải là trên tay hai người còn những vụ án khác hay sao?"
Luke gật đầu: "Biết rồi, sếp."
Dustin suy nghĩ một lát, mở miệng nói: "Chú ý tên luật sư Allan - Shaw kia, tên này có chút thủ đoạn nhỏ rất làm cho người buồn nôn."
Mắt Luke lộ ra vẻ nghi hoặc.
Dustin không có gì cố kỵ đối với nội tình của vị luật sư trẻ tuổi kia, mở miệng nói: "Gã ta sẽ thường xuyên sử dụng một ít thủ đoạn không hợp pháp cho lắm để đạt được mục đích, ví dụ như vu oan hoặc loan tin đồn thất thiệt, đều là thủ đoạn mà gã quen dùng. Nhưng chỉ cần đạt được thỏa hiệp, gã ta sẽ dừng hành động, thanh lý ảnh hưởng, bởi vậy cơ bản là không có ai muốn vạch mặt với gã."
Luke đã đại khái hiểu là có chuyện gì xảy ra, gật đầu: "Hiểu. Vậy chúng tôi đi tra những vụ án khác trước."
Dustin gật đầu, cúi đầu bận rộn công việc của mình.
Hai người lại đi tới chỗ Elsa bên kia chào một tiếng, sau đó lái xe đi ra ngoài.
Thời gian đã đến buổi trưa, hai người bọn Luke dù bận vẫn ung dung đi ăn cơm trưa, sau đó mới lái xe lên con đường cái hướng về phía vùng ngoại ô.
Đây chính là vụ án mà Elsa ném đến trước đó, hai người diễn xong vở kịch nhằm vào gia tộc Ainsworth, lại tiếp tục phá án bình thường.
Selina ở trên xe liếc nhìn hồ sơ, thuận miệng nói: "Đây là chuyện xảy ra hôm trước. Theo một lái xe nói, có người có ý đồ cướp đoạt xe bồn của anh ta."
Luke ừ một tiếng.
Selina bổ sung: "Nhưng mà, chiếc xe bồn mà vị này lái cũng không có hồ sơ, hiển nhiên là đám dầu mà anh ta chở cũng không hề sạch sẽ."
Luke thuận miệng mắng một câu: "Cướp xe bồn, đây là nghèo tới phát điên rồi đi? Có thể có bao nhiêu dầu chứ?"
Selina lật một cái: "Lái xe không nói, nhưng theo báo cáo sơ bộ lúc khám nghiệm hiện trường thì đây là một chiếc xe bồn rơ móc, là một chiếc xe lớn có thể kéo được bốn năm mươi tấn."
"Thật đúng là một khoản tiền "lớn" a!" Luke bĩu môi.
So với tiền mặt, một đám dầu thành phẩm + xe bồn, loại tổ hợp này rất dễ dàng bị người truy xét được hướng đi.
Hơn nữa, dầu trên chiếc xe lớn kia cũng khoảng hơn 10.000 ga lông (gallon- đơn vị đo thể tích của Mỹ), dùng giá cả một gallon dầu ăn khoảng 2 đôla ở nước Mỹ, cao lắm cũng chỉ đáng giá hai ba chục ngàn.
Nếu như là của trộm cướp, còn sẽ bị ép giá, thu hoạch sẽ càng ít hơn.
Lúc nói chuyện, hai người đến địa điểm cần đến, bên trên một sườn dốc cao cao.
Dừng xe, hai người xuống xe, nhìn chiếc xe bồn bị lật nghiêng ở trên đường cái, đã bị cháy đến tàn tạ kia.
"Xem ra quá trình xảy ra vụ cướp đoạt này rất kịch liệt a." Selina than thở một tiếng.
Luke gật đầu, hai người cất bước đi xuống.
Trên đường, thi thoảng còn có linh kiện từ trên xe bồn bay ra nằm rải rác, còn có một số chỗ rõ ràng có vết tích bị thiêu đốt.
Còn may nơi này là núi hoang, bên cạnh hầu như đều là bùn đất và nham thạch, không có rừng cây, bằng không thì sợ là đã xảy ra một trận cháy rừng rồi.
Đi đến bên cạnh xe bồn, hai người vòng quanh quan sát một vòng.
Luke mới mở miệng nói: "Đây là xe bồn 40 tấn, giờ cũng đã bị nổ rồi, đám cướp kia phải toi công bận rộn một hồi rồi."
Selina thuận miệng đáp: "Nói không chừng người ta chính là tới để kiếm cảm giác kích thích? Bằng không thì tùy tiện trộm mấy chiếc xe sang trọng, bán đi cũng không chỉ là một chút tiền còm này."
Luke nhìn một chút, nói: "Kỳ thật thì cảnh sắc nơi này cũng không tệ, nếu không chờ chút nữa chúng ta lên đỉnh núi tắm nắng đi? Hôm qua tắm nắng ở bờ biển không thành công, hôm nay lên đỉnh núi để tắm nắng thay thế, thế nào?"
Selina ngẩn người, nở nụ cười.
Hôm qua đến cùng là Luke vì diễn trò, hay là bởi vì Himena mới ra tay, cô ta cũng có phán đoán của mình.
Nhưng nếu hôm nay hắn đã muốn bồi thường lại, vậy tha thứ cho hắn là được.
Cô ta lại tiếp tục xoay người, nhìn về phía ngọn núi sau lưng, nơi đó xác thực là có ánh mặt trời rất tốt.
Hai người cũng quan tâm lắm tới vụ án cướp xe bồn này, không người nào bị chết, chỉ đốt một chiếc xe bồn, chuyện này thật sự không được tính là đại sự ở Los Angeles.
Hai người vừa đi trở về, Selina vừa tìm kiếm địa điểm thích hợp để tắm nắng.
Đột nhiên, hai chiếc SUV màu đen theo đường cũ lái tới.
Luke sững sờ, chợt cười lên: "A ha, nơi hoang vu dã ngoại này, đều có thể gặp được người quen biết cũ?"
Chiếc SUV màu đen lái tới, dừng ở bên cạnh hai người, cửa bên tay lái phụ bị đẩy ra, một đại mỹ nữ cao gầy buộc tóc đuôi ngựa đi xuống: "Này, Luke, Selina."
Hai người bọn Luke cũng cười gật đầu: "Chào, Palmer." Người tới lại là đại mỹ nữ đặc vụ Palmer của DEA (Drug Enforcement Administration-Cục phòng chống ma. túy).
Cô ta hơi ra hiệu, ba người đi tới một chỗ thoáng mát bên cạnh, lúc này mới hạ giọng mở miệng nói: "Hai người... đến tra vụ án cướp xe bồn này à?"
Luke gật đầu: "Đây là án cướp đoạt, vừa nổ tung lại còn thiêu đốt, động tĩnh lớn như vậy nên chúng ta cũng cần phải đến xem một chút."
Palmer hơi do dự một chút: "Vậy, hai người có manh mối gì không?"
Luke lắc đầu: "Không, chúng tôi mới đến, còn chưa xem kỹ hiện trường."
Hắn nhìn vẻ mặt của Palmer, nở nụ cười: "Có việc gì thì nói đi, dù thế nào thì chúng ta cũng coi như là người quen."
Palmer cười khổ, hơi xấu hổ: "Vụ án này, có liên luỵ tới một đường dây mà chúng ta đang điều tra."
Nói đến đây, cô ta nhìn biểu lộ của hai người bọn Luke, bất đắc dĩ gật đầu: "Được rồi, kỳ thật chính là người sáng tạo tuyến đường kia. Chúng tôi hoài nghi tên này đang tìm người, giúp gã lén lút vận chuyển hàng hóa từ Mexico đi vào. Cho nên..."
Luke suy nghĩ: "Cô sợ chúng tôi tra được manh mốigì, kinh động tới người sáng tạo kia?"
Palmer gượng cười không trả lời, nhưng hiển nhiên là đã ngầm thừa nhận.
Trong lòng cô ta lại lẩm bẩm: Với tài nghệ của hai người, đám người kia gặp phải hai người, chỉ vài phút sẽ chết sạch, người sáng tạo đường dây này còn không phải là sẽ rũ sạch sẽ sao.