Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 374: CHƯƠNG 374: TIỆN TAY MÀ THÔI, TỰ MÌNH CẢM ƠN

Lần trước Luke đã cứu cô ta, sau đó DEA bỏ ra một ít thứ, từ trong Đồn cảnh sát khu vực phía tây xách về một tay bắn tỉa.

Cũng từ trong miệng tên bắn tỉa này, bọn Palmer đã đạt được càng nhiều tin tức liên quan tới người sáng tạo hơn.

Mặc dù vẫn không biết thân phận chân thực của người sáng tạo, nhưng một tuyến đường vận chuyển dược phẩm quan trọng lại có thể thấy được mơ hồ.

Đồng thời, Palmer cũng có càng nhiều nhận biết hơn đối với sức chiến đấu của Luke.

Tay súng bắn tỉa kia thế nhưng chính là thành viên của bộ đội đặc chủng giải nghệ, lúc đối mặt với Luke thế mà người cũng không thấy rõ lại đã bị đánh ngất xỉu.

Palmer thật sự là không dám cược với hiệu suất phá án của hai người bọn Luke.

Luke cười nói: "Vụ án này không có gì, nếu cô cần, chúng tôi có thể không điều tra. Thế nhưng Martin gần đây. . . ?"

Palmer im lặng một lát, cảm xúc hơi giảm sút: "Tình huống của Martin. . . Không tốt lắm, Roger đã liên hệ cho anh ấy một trang trại yên tĩnh ở nông thôn để an dưỡng, bác sĩ nơi đó sẽ tiến hành một lần trị liệu tương đối hoàn chỉnh cho anh ấy."

Luke ngẩn người: "Tình huống của Martin. . . Nghiêm trọng như vậy cơ à?"

Những ngày này, hắn bận rộn điều tra những vụ án từ nhóm Roger và Martin chuyển giao lại, cũng không chú ý đến tình huống này.

Nghĩ lại một chút, hắn cũng hiểu được.

Bệnh tình của Martin càng ít người biết càng tốt, có ít người chưa hẳn đã đồng ý giúp đỡ giữ kín bí mật, truyền tới truyền đi đến lúc Martin khỏi bệnh, rất có thể là sẽ không có cách nào trở lại làm việc nữa.

Palmer nói cho hắn biết tình huống này, vẫn là xem trên việc Luke vẫn luôn đối xử rất không tệ với Martin, tin tưởng vào nhân phẩm của hắn.

Luke gật đầu: "Cô biết còn rõ ràng hơn tôi, vậy món nợ nhân tình kia cũng coi như là đã trả lại. Vụ án lần này chúng tôi vẫn chưa bắt đầu tra, các cô tùy ý đi."

Palmer nhìn hắn: "Cám ơn."

Luke khoát khoát tay: "Được rồi. Không trì hoãn các cô làm việc nữa, tôi và Selina muốn leo lên trên sườn núi ăn cơm dã ngoại. Cô rảnh thì cũng có thể đi cùng ăn chút gì đó."

Palmer: "A?"

Một lát sau, ở trên đường lớn, bốn đặc vụ DEA kể cả Palmer ở bên trong bắt đầu công việc điều tra.

Một nam đặc vụ khoảng hơn ba mươi tuổi trong đó, lấy tay che ánh nắng, nhìn về phía sườn núi, chậc chậc nói: "Trẻ tuổi, quá tươi đẹp, muốn làm gì thì làm, thật sự là ao ước a."

Palmer tiện thể liếc qua, rất nhanh đã thu tầm mắt lại: "Hắn tên là Luke."

Nam đặc vụ này là cộng tác mới của cô ta, nghe vậy cũng không quá mức để ý: "Skywalker sao?"

Palmer ha ha: "Luke - Coulson, tổ trọng án khu vực phía tây."

Nam đặc vụ kia hơi sửng sốt một chút: "Chờ một chút, người này. . . Là vị Luke kia?"

Palmer tiếp tục kiểm tra hiện trường, miệng nói: "Đúng vậy, nếu như anh đã từng nghe qua vụ án cướp ở cao ốc Nakatomi, đó cũng là hắn."

Trong đầu nam đặc vụ này xoay chuyển trong chốc lát, lập tức ngậm miệng.

Vụ án ở cao ốc Nakatomi làm ra động tĩnh rất không nhỏ.

640 triệu công trái chưa ký tên, trên 50 con tin, các loại thuốc nổ lựu đạn, hơn năm mươi tên tội phạm có hỏa lực nặng, mánh lới giả mạo phần tử khủng bố để gây án, trên cơ bản thì các yếu tố kinh điển tạo ra tin tức nóng hổi đều bao hàm trong đó.

Mặc dù đồn cảnh sát vì bảo vệ nhân viên cảnh sát có liên quan tới vụ án, không công bố tài liệu cá nhân của Luke và John - McClane, nhưng cùng là bộ ngành cảnh vụ, DEA bên này vẫn biết một ít nội tình.

Ví dụ như, trong hai vị thám tử không biết tính danh kia có một vị là cảnh sát chính quy ở Los Angeles, mà lại là chủ lực trong chiến đấu.

Những tin tức ngầm này không được xác nhận chính thức, nhưng bên trong vòng tròn cảnh sát ở Los Angeles cũng mơ hồ có lưu truyền, ví dụ như trong đồn cảnh sát Los Angeles có một cảnh sát bắn cực kỳ ghê gớm … vân vân.

Đương nhiên, người nói không thèm để ý, người nghe cũng chỉ tùy ý cười cười, không có người nào quan tâm đi truy tìm nguồn gốc.

Đột nhiên phát hiện ra loại đại nhân vật trong lời đồn này xuất hiện ở trước mắt, lại còn đang ở trên sườn núi tắm nắng, tâm lý của vị nam đặc vụ này hoạt động khá phức tạp.

Đố kị thì khẳng định là không có, giết nhiều người và nhiều tiền là hai chuyện khác nhau.

Nhưng mà, lời linh tinh thì không thể tiếp tục nói. Người có bản lĩnh, tuổi nhỏ hơn một chút, tùy ý làm bậy một chút cũng là chuyện có thể lý giải.

Nói linh tinh càng nhiều, càng dễ dàng bị cho rằng đang mang tâm lý ganh ghét, như vậy sợ rằng cảm nhận của Palmer đối với cộng tác mới như anh ta sẽ giảm đi nhiều.

Trên sườn núi, Selina uống đồ uống, nghiêng đầu nhìn về phía đám đặc vụ đang điều tra manh mối ở trên đường lớn dưới núi: "Chúng ta nhàn nhã như vậy, thật sự là không có vấn đề gì chứ?"

Luke hiếm có dịp đi tắm nắng, trong tay còn cầm một miếng bánh Opera nhỏ: "Nếu như chúng ta tích cực, tâm tình của đặc vụ Palmer sẽ không tốt đâu."

Selina: "Ai, cậu gặp phải đại mỹ nữ, chính là không thận trọng như thế sao?"

Luke ha ha: "Phía trên vị này là có tay to nha, vị phó cục trưởng Bill của phân cục DEA ở Los Angeles kia."

Selina ồ một tiếng: "Cậu đang có ý đồ gì?"

Luke nhún nhún vai: "Lo trước cho khỏi hoạ đi. Loại món nợ nhân tình nhỏ thế này cho thêm một chút cũng không có vấn đề gì, nếu ngày nào đó có việc tìm đến Palmer, cô ta cũng sẽ không thể từ chối."

Selina suy nghĩ một chút cảm thấy cũng đúng.

DEA thật sự là rất không đơn giản, so sánh với PD (Đồn cảnh sát) phổ thông, bọn họ càng có khuynh hướng nghiêng về đơn vị tác chiến hơn.

Đồng thời, bọn họ vì công việc, mật độ mạng lưới tình báo và nhân viên hoạt động ở khu vực Nam Bắc Mỹ và Châu Á khá cao.

Tiện tay lưu lại một chút nợ nhân tình ở bên trong DEA, lại còn là nợ nhân tình với loại đặc vụ lưng tựa núi lớn như Palmer, cuộc làm ăn này không lỗ.

Hai người ở chỗ đó nhàn nhã đến trưa, lúc bọn Palmer kết thúc công việc, còn hướng lên triền núi phất phất tay, mới lên xe rời đi.

Vị đại mỹ nữ đặc vụ này rất bận rộn, cũng không có thời gian leo lên núi để tạm biệt.

Luke vốn định kéo dài thời gian nhàn nhã này đến năm giờ chiều, sau đó hai người lại tiếp tục về nhà ăn bữa tối, như thế sẽ có thể để hắn từ bên trong những vụ án liên tiếp kia bình tĩnh lại.

Nhưng mới hơn bốn giờ, điện thoại di động của hắn lại vang lên.

Lấy ra nói vài câu, Luke suy nghĩ một chút, vẫn gọi Selina: "Đi thôi, đi tới bệnh viện."

Selina: "Làm gì?" Vừa nói, cô ta vừa bắt đầu thu dọn.

Luke: "Người phụ nữ bị súng bắn lúc xảy ra vụ cướp đoạt đứa bé, cô còn nhớ chứ. Chính là bà ta gọi điện thoại cho tôi, nói là chồng bà ta đến, muốn tự mình nói lời cảm ơn với chúng ta."

Selina vừa mặc quần áo, vừa kỳ quái hỏi: "Tại sao phải cảm ơn chúng ta?"

Ngày đó sau vụ bắn nhau ở công viên, nếu như là một ít người kỳ hoa, hoặc tên nghèo điên nào đó, khẳng định là sẽ khiếu nại hành vi của Luke làm cho bà ta bị trúng đạn, chuyện này tuyệt đối là rất bình thường.

Luke nhún nhún vai: "Cảm ơn chúng ta đã cứu bà ta, chủ yếu là chồng của bà ta tới, kiên trì muốn đích thân gặp mặt chúng ta."

Đến bệnh viện, ở trong phòng bệnh bình thường nhìn thấy người phụ nữ trúng đạn kia, Luke cười tiến lên ôm bà ta một cái: "Thế nào? May, chân của bà đã khá hơn chút nào chưa?"

Người phụ nữ tên May này nhe răng cười một tiếng, khoe hết hàm răng trắng nõn: "Đã đỡ rất nhiều, bác sĩ nói chân của tôi không có vấn đề gì lớn, chỉ cần an tâm tĩnh dưỡng, lại tiếp tục luyện tập hồi phục, sẽ không ảnh hưởng tới năng lực hoạt động."

Luke gật đầu: "Vậy là tốt rồi. Có vấn đề gì khác nữa không? Ví dụ như tiền thuốc men các thứ."

May vội vàng lắc đầu: "Không có vấn đề gì, tôi có mua bảo hiểm."

Luke cười nói: "Nếu có khó khăn, cứ nói cho tôi, tôi cũng có thể đứng ra quyên một ít tiền giúp bà."

May gật đầu: "Nếu cần thiết, ta sẽ nói."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!