Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 375: CHƯƠNG 375: ĐỀU LÀ PHỤ NỮ VỪA XINH ĐẸP LẠI CÒN THIỆN LƯƠNG

Giờ phút này, từ bên ngoài phòng bệnh có một người đàn ông trung niên đi vào, ông ta còn dắt theo một bé trai khoảng hai ba tuổi.

Trong tay bé trai kia cầm một khẩu súng lục đồ chơi, miệng còn đang không ngừng phối âm cho khẩu súng, phát ra âm thanh bắn nhau giống như trong phim.

May vẫy tay: "Ben, mau tới đây."

Nói xong bà ta quay đầu sang nói với hai người bọn Luke: "Đây là Benjamin, là chồng của tôi."

Hai người bọn Luke cười bắt tay vị Benjamin này.

Benjamin là một người rất ổn, hơn nữa còn có tính tình chân thành, sau vài câu khách sáo, lập tức trịnh trọng biểu thị cảm tạ.

Luke cười nói: "Kỳ thật, tôi rất kính nể May. Cho dù bà ấy phải đối mặt với bốn tên cướp, cũng không hề sợ hãi."

Benjamin cười khổ: "Cám ơn, nhưng tôi tình nguyện người gặp phải chuyện này chính là tôi."

Luke nhìn nét mặt của ông ta, mỉm cười nói: "Không, tốt nhất là loại việc này đừng lại xảy ra là hơn, ông cũng không phải là cảnh sát, không có nghĩa vụ phải chế phục lưu manh."

Bốn người trò chuyện vài câu, hai mắt của cậu bé trai bên cạnh kia linh động, nhìn Luke đột nhiên nói: "Anh là cảnh sát à?"

Luke cười gật đầu: "Đúng vậy."

"Chính là anh đã cứu May à?" Bé trai kia tiếp tục hỏi.

Luke suy nghĩ một chút, lắc đầu: "Không, là May cứu một đứa bé, anh chỉ trợ giúp bà ấy đối phó với những tên người xấu kia mà thôi."

Bé trai nhăn lông mày: "Cho nên, May cũng có thể đánh những kẻ xấu kia?" Đối với điều này, hiển nhiên là cậu nhóc tương đối hoài nghi.

Luke mỉm cười: "Ít nhất là anh cảm thấy, bà ấy đã làm như thế."

Bé trai này gật đầu: "Vậy sau này lớn lên, em cũng muốn làm cảnh sát, giúp May đánh những kẻ xấu kia."

Mọi người liếc nhau, đều bật cười.

Luke tiện tay sờ sờ lên cái đầu nhỏ của cậu bé: "Đây là con của hai người à? Rất đáng yêu nha."

May cười khẽ một tiếng: "Nó... Là con của chúng tôi, bây giờ sinh hoạt ở cùng một chỗ với chúng tôi."

Luke nhìn biểu lộ của May và Benjamin, đã mơ hồ hiểu ra chút chuyện gì đó.

Hắn lập tức thay đổi chủ đề, hỏi: "Ừm, cậu nhóc này tên là gì?"

Benjamin: "Cháu ấy tên là Peter."

Luke: "Ha ha, cậu nhóc vô cùng lanh lợi nha."

Nói chuyện phiếm trong chốc lát, hai người bọn Luke đứng dậy cáo từ.

Nhóc Peter đi theo Benjamin, đứng cửa phòng bệnh hướng về phía bọn họ vẫy tay từ biệt.

Sau khi rời khỏi phòng bệnh, Luke đi tới quầy lễ tân của bệnh viện, móc huy hiệu cảnh sát ra, thẩm tra hoá đơn chữa bệnh của May.

Nhìn con số phía trên, hắn hỏi: "Giấy tờ của bọn họ đều gửi ở đây à?"

Quầy lễ tân lắc đầu: "Bọn họ chỉ mới chi trả phí tổn giai đoạn trước."

Luke suy nghĩ một chút, gọi điện thoại cho Ginny, bàn giao cho cô vài câu mới cúp máy.

Ra bệnh viện, ngồi lên xe, Selina tò mò: "Vì cái gì cậu lại muốn giúp bà ta trả tiền thuốc men?"

Luke suy nghĩ, đáp: "Bởi vì... Bà ấy rất xinh đẹp, lại rất hiền lành?"

Selina khịt mũi coi thường: "Xác thực là bà ấy rất xinh đẹp, nhưng bây giờ bà ấy đã ba mươi chín tuổi rồi nha ! Nhưng mà, một người phụ nữ ba mươi chín tuổi, nhìn thế mà chỉ giống như một cô gái hơn hai mươi tuổi, chuyện này sẽ làm bao nhiêu người đố kị tới chết đây."

Luke gật đầu, khẳng định thêm: "Cho nên, người vừa xinh đẹp lại vừa thiện lương ở trên thế giới này, đều nên đạt được trợ giúp."

Selina nghe thấy hắn nói linh tinh, cũng không truy hỏi nữa, chỉ lườm cho hắn một cái.

Dưới tình huống bình thường, một đàn ông nói một người phụ nữ vừa xinh đẹp lại vừa thiện lương, ý ngầm là người đó dễ dàng bị lừa gạt.

Dùng một cụm từ ngữ ở kiếp trước để hình dung, đó chính là siêu ngốc nghếch.

Luke gọi điện thoại cho Ginny, là để cô ta dùng danh nghĩa công ty Tesseract, mượn cớ làm các loại hoạt động quyên tiền từ thiện, giúp May thanh toán số tiền chữa trị còn lại.

Theo tình huống mà Luke quan sát được, hắn biết điều kiện kinh tế nhà May cũng không được tính là quá tốt, khoản tiền thuốc men này chưa hẳn là bọn họ đã không bỏ ra nổi, nhưng khẳng định là sẽ làm cho sinh hoạt tương đối túng quẫn.

Mà bảo hiểm thương nghiệp đối với việc chữa bệnh, còn có thể chơi ra rất nhiều dạng mánh lới, ví dụ như công ty bảo hiểm có thể yêu cầu người bệnh tiến hành trị liệu với bác sĩ ở trên danh sách mà mình cung cấp, sẽ phải tìm bác sĩ chuyên khoa đắt đỏ hơn, phải là những bác sĩ mà công ty bảo hiểm giới thiệu, nếu không rất có thể là công ty bảo hiểm sẽ từ chối bồi thường.

Lần này May bị thương là thuộc về chuyện ngoài ý muốn, cho dù công ty bảo hiểm không từ chối chi tiền bồi thường, vậy lúc nào mới đưa tiền, có thể cho bao nhiêu, cũng sẽ có lượng lớn phiền phức.

Luke không muốn để một người thiện lương như May, bởi vì làm việc tốt, mà rơi vào trong loại khốn cảnh vừa phải xấu hổ lại có phiền phức như thế.

Trên thực tế, sở dĩ May bị thương, đại bộ phận nguyên nhân là do tiên sinh Smith.

Mà tiên sinh Smith đã giúp Luke một món ân tình lớn, vừa giải quyết trụ cột của gia tộc Ainsworth là nghị viên thành phố Henri, còn cung cấp một loại năng lực vô cùng đặc thù cho hắn.

Bây giờ, Luke trợ giúp một chút cho May gặp phải vạ lây, cũng chỉ là cầu một chút an tâm.

Loại chuyện chỉ cần tốn một chút tiền là có thể giải quyết này, Luke chưa từng lưu lại vướng mắc cho mình.

Đại đa số thời điểm, người khó thuyết phục nhất thật ra lại là chính mình.

Hai người lái xe về nhà, sau khi về đến nhà lại nhận được điện thoại của Elizabeth, nói cho hắn biết Chris đã đến.

Luke hỏi thăm mới biết bọn họ mới tới chiều nay, thế là nói để cho bọn họ tới nhà mình ăn tối.

Elizabeth hơi do dự một chút: "Có thích hợp không?"

Luke cười khẽ: "Không có vấn đề gì, tôi cũng tiện thể nói chuyện với Chris luôn."

Elizabeth nghĩ đến đề nghị trước đó của Luke, lập tức đồng ý: "Được rồi, chúng tôi tới ngay."

40 phút sau, hai chiếc xe lái đến trước cửa nhà Luke.

Luke và Selina nghênh tiếp ở trước cổng mở cổng ra, để họ lái xe vào trong.

Người bên trên hai chiếc xe đi xuống, Luke tiến lên cho đại mỹ nữ cảnh sát trưởng có phong vận thành thục kia một cái ôm cộng thêm kề má: "Samantha, được gặp lại bà thật sự là rất cao hứng, lần này tới đây ở chơi thêm mấy ngày đi."

Elizabeth ở bên cạnh thầm cười khổ: Sợ là cậu còn không biết Elsa đã tìm công việc gì cho cậu đi? Còn chơi thêm mấy ngày gì chứ.

Đối với Ashley thì cũng chỉ ý tứ ôm một cái, lại ôm lấy Mike xoay một vòng: "Ha ha, dạo này thế nào rồi hả chuyên gia côn trùng?"

Mike giãy dụa lấy: "Còn tốt nha, đừng coi em là trẻ con."

Luke cười buông cậu nhóc xuống: "Được, vậy thì phải học tự chăm sóc chính mình, chăm sóc mẹ."

Lúc này mới tới lượt Chris, Luke duỗi một tay ra nắm chặt tay ông ta, lại tiếp tục ôm bả vai, vỗ lên phía sau lưng: "Tinh thần của ông cũng không tệ lắm nha, Chris."

Chris chỉ cười cười: "Cậu cũng thế."

Luke bất đắc dĩ cúi đầu xuống, bế một con vật nhỏ màu đen trắng đang "Hung ác" lôi kéo ống quần của hắn lên: "A ha, Địa Ngục ác khuyển của chúng ta, tiên sinh Bruce càng ngày càng lợi hại nha!"

Sau đó... Hắn đè lấy con vật nhỏ này vuốt loạn một trận, vài cái đã vuốt cho nó phải trung thực.

Lúc này Luke mới rút một tay ra, ôm lấy Gladys đang đứng bên cạnh cười: "Thật cao hứng khi nhìn thấy bà cũng có thể tới chơi, Gladys."

Gladys cười nhận lấy Bruce: "Tôi cũng rất cao hứng. Vẫn nên giao con vật nghịch ngợm này cho tôi đi."

Selina cũng hàn huyên với từng người một, sau đó mọi người mới cùng đi vào trong nhà.

Một lát sau, mọi người chuyển dời địa điểm ăn bữa tối ra sau nhà, chỗ này càng lớn hơn, mọi người cũng càng thoải mái hơn một chút.

Rất nhanh, cả đám đã chia thành hai nhóm rõ ràng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!