Mặc dù Samantha đã gần 40 tuổi, nhưng lại đang ở thời điểm rực rỡ, bên trong những người Luke từng thấy, cũng chỉ có May mới gặp buổi chiều mới có thể sánh vai với bà ta.
Ashley thanh xuân trẻ trung, chính là Samantha phiên bản thiếu nữ, hơn nữa bộ ngực đã mơ hồ có phong phạm của mẹ mình.
Nếu như Luke góp vào, sẽ rất dễ dàng gây ra hiểu lầm, nên hai mẹ con nhà này để cho Selina phụ trách chiêu đãi.
Gladys người già thành tinh, chính mình sẽ chiếu cố chính mình.
Elizabeth là "Người một nhà" của cả hai bên, là nhân tuyển tốt nhất để hòa hợp bầu không khí, còn có thể thuận tiện quan tâm tới em trai em gái.
Luke thì lôi kéo Chris, sang một chỗ bên cạnh đơn độc nói chuyện.
Những người khác không có ý định tới đây, chỉ thỉnh thoảng dời lực chú ý lên trên người hai người đàn ông đang uống rượu nói chuyện trời đất bên cạnh.
Mike cũng định đi sang tham gia náo nhiệt, lại bị bà chị cả Elizabeth mà cậu nhóc kính sợ nhất giữ chặt lại.
Luke và Chris cũng không trò chuyện lâu, chỉ khoảng nửa giờ.
Cuối cùng hắn vỗ vỗ bả vai của Chris: "Nếu như ông đồng ý thì gọi một cú điện thoại, đây là phương thức liên lạc của thư ký của tôi là Ginny. Gần đây tôi khá bận việc, có khả năng là không có nhiều thời gian để tỉ mỉ nói chuyện này, thế nhưng nếu gặp phải khó khăn thì cũng có thể tìm tôi."
Chris yên lặng thu hồi tấm danh thiếp kia, hai người trở lại bàn ăn chung, nhưng rõ ràng là Chris có chút thất thần.
Hơn một giờ sau, hai người bọn Luke đưa tiễn đoàn người này tới cửa, Bobby đã lái xe chờ đợi ở chỗ này này.
Luke cười nói: "Tôi đã nói, mọi người tới chơi thì tôi sẽ phụ trách việc ăn ngủ, để cho vị quản lý Bobby - Max này dẫn mọi người tới khách sạn đi, phòng đã đặt sẵn rồi."
Elizabeth muốn nói lại thôi, nhưng nhìn thấy Luke cười tủm tỉm nhìn cô ta, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn ngậm miệng lại.
Thái độ của Luke ôn hòa mà kiên quyết, cuối cùng Elizabeth cũng hỗ trợ nói vài câu, người nhà này cuối cùng vẫn theo chân Bobby đi tới khách sạn.
Đưa mắt nhìn hai chiếc xe kia rời đi, Selina mở miệng nói: "Cậu cũng không phải là người ưa thích mạo hiểm, vì cái gìlại nhiệt tình như vậy?"
Luke ha ha, ôm lấy bả vai cô ta đi vào trong nhà: "Đi vào trước, tôi sẽ từ từ nói cho cô biết."
Sau khi trở vào trong phòng, hắn mới giải thích chân tướng sự việc cho Selina, cô ta nghe xong mặt mũi tràn đầy vẻ giật mình: "Cậu nói đùa à?"
Luke nhún nhún vai: "Không hề. Trên thực tế, tôi đã mang chứng cứ về, còn tự mình nghiệm chứng qua."
Selina: "... Tôi biết mà, nếu như không có chỗ tốt, cậu sẽ không tích cực như vậy."
Luke cười hắc hắc không lên tiếng, cầm điện thoại lên bàn giao việc của Chris cho Ginny.
Sau đó hai người riêng phần mình đi huấn luyện, sau đó nữa thì Selina đi ngủ, Luke tiếp tục thức đêm làm việc.
Sau khi chiến đấu ở trong chung cư Smith ẩn thân, Luke cũng đã phát hiện ra một vài vấn đề.
Hắn cần cân nhắc tới các loại vũ khí ứng dụng trong các loại hoàn cảnh khác nữa, ví dụ như Subsonic ammunition (Đạn cận âm) chính là một trong số đó.
Cái gọi là đạn cận âm, chính là chỉ vận tốc lúc đạn ra khỏi nòng thấp hơn vận tốc âm thanh.
Tốc độ ra khỏi nòng thấp hơn vận tốc âm thanh, tiếng súng tự nhiên là sẽ giảm xuống một phạm vi rất lớn.
Vì đạt được loại hiệu quả này, đạn cận âm cũng sẽ áp dụng phương pháp giảm bớt lượng thuốc chứa.
Nhưng làm như vậy, lại sẽ khiến cho độ chính xác của súng giảm xuống, hơn nữa nòng súng bị bẩn rất nhanh.
Để giải quyết vấn đề này, nhất định phải cải biến hình dạng và sức nặng của đầu đạn.
Cứ như vậy, từ súng đến viên đạn của Luke, đều là chế phẩm đặc thù.
Đương nhiên là hắn sẽ không quang minh chính đại đi mua, con đường mua sắm loại viên đạn đặc chế này là một vấn đề, hiệu quả của loại mua được cũng không bằng chính hắn cải tiến ra dùng.
Đạn cận âm lại phối hợp thêm ống giảm thanh đặc chế, súng lục sẽ có thể biến thành một loại súng lục gần như là không phát ra tiếng động.
Không sai, đây chính là công cụ mà Luke chuyên môn dùng để bắn lén.
Nếu như bắn lén, vậy rất nhiều vấn đề của đạn cận âm đã trở nên không quá quan trọng nữa.
Theo lẽ thường, lúc hắn dùng tới loại đạn này, cơ bản đều đã ở bên trong phạm vi 50m.
Giống như là ở trong trận chiến trong chung cư mà Smith ẩn thân kia, Luke cách những tay súng kia vẫn chưa tới 20m.
Độ chính xác kém một chút, uy lực kém một chút, đều có thể tiếp nhận.
Về sau luyện tập nhiều hơn mấy lần, quen thuộc với đặc tính của loại vật dụng chuyên môn dùng để bắn lén này là được.
Hơn nữa, chỗ tinh túy của bắn lén, chính là ở chỗ che giấu tự thân.
Muốn không bại lộ vị trí của mình, vậy thì tần suất công kích sẽ không thể quá cao, bởi vậy loại vũ khí viên đạn đặc chế này cũng chỉ cần tồn trữ một chút, mấy trăm phát cũng đã đầy đủ rồi.
Luke cảm thấy, hẳn là không có chỗ nào, có thể để cho mình dùng hết nhiều đạn cận âm như vậy.
Lượng công việc này cũng không lớn, trong mấy ngày tới hắn sẽ làm ra nhóm viên đạn này.
Lại cầm lấy khẩu P226 sau khi cải tiến vào trong tay thử một chút, cảm giác cũng không tệ lắm, lúc này hắn mới hài lòng đi ngủ.
Ngày hôm sau, hai người đến đồn cảnh sát, mới ngồi xuống ghế, Luke đã bị Elsa vẫy tay gọi vào trong văn phòng.
Lúc hắn vào cửa, Elsa đã cầm một tập giấy tới, ba một tiếng, đập lên bên trên ngực hắn.
Luke nhận lấy: "Đây là cái gì?"
Elsa: "Vụ án mới của cậu!"
Luke mở tập giấy dày cục kia ra, phát hiện đó là một tờ áp phích hoạt động.
Hắn hoài nghi: "Cắm trại mùa xuân? Chuyện này đâu có liên quan gì tới tôi đâu?"
Elsa giải thích nói: "Trường trung học công lập Los Angeles 37 (Trường trung học này thuần túy là bịa đặt) là trường học hữu nghị của Đồn cảnh sát khu vực phía tây chúng ta, hàng năm nó đều sẽ tiến hành hoạt động tương tác với đồn cảnh sát chúng ta. Ví dụ như, đồn cảnh sát chúng ta sẽ phái ra thám tử tinh anh, tổ chức các loại hoạt động cắm trại cho trường học bọn họ, cung cấp một ít huấn luyện thường ngày và dạy bảo an toàn, thuận tiện coi chừng đám trẻ con tinh lực quá tràn đầy này. Cậu cũng biết, hàng năm luôn có mấy đứa nhóc nghịch ngợm xảy ra vấn đề ở xung quanh khu cắm trại, lạc đường rơi xuống nước rơi vào trong hố, đều là tình huống thường thấy."
Luke im lặng một lát, mới nói: "Không cần phải khoa trương như vậy chứ? Sếp thế mà lại muốn đuổi tôi đi tới công viên tiểu bang Cristol? Chỗ đó cách Los Angeles tới tận 80 km, chẳng lẽ là sau khi tôi tan việc, lại phải tiếp tục lái xe một hai giờ để trở về về nhà?"
Sắc mặt của Elsa vẫn thản nhiên: "Đúng thế. Vì để tránh cho cậu khỏi bôn ba, chỗ quản lý cắm trại bên kia sẽ cung cấp một phòng ký túc xá miễn phí, cục cũng sẽ chi trả tiền ăn cho cậu."
Luke: "... Chị đã sắp xếp xong tất cả rồi đúng không?"
Elsa nhìn hắn, khẽ gật đầu: "Cậu đã làm rất không tệ, tôi và sếp đều cảm thấy tốt nhất là cậu nên rời đi mấy ngày."
Luke bất đắc dĩ: "Thời gian thì sao?"
Elsa: "Hôm nay lập tức xuất phát. Nhân viên cảnh sát bên kia sẽ chờ chuyển giao xong mới trở về, tốt nhất là cậu nên tới đó trước bốn giờ chiều, hoàn thành nhiệm vụ chuyển giao."
Luke còn có thể nói cái gì nữa, chỉ có thể gật đầu, đang định đi ra ngoài.
"Để Selina lại cho tôi, thám tử quan hệ hữu nghị với bên kia chỉ có một người." Elsa nói bổ sung.
Luke nghiêng đầu: "... Chị không đi quản lý nhân lực tài nguyên thì quả thực là lãng phí tài năng."
Elsa: "Tôi học chính là chuyên ngành đó ở đại học, cậu có ý kiến gì không?"
Luke: "... Không có."
Ra ngoài, hắn nói chuyện này cho Selina, đổi lấy khuôn mặt tràn đầy tuyệt vọng của cô: "Không muốn, cậu đi rồi thì tôi sẽ làm cái gì đây?"
Luke bất đắc dĩ: "Yên tâm, tôi sẽ về nhà thu dọn đồ đạc trước, thuận tiện chuẩn bị kỹ càng điểm tâm và đồ ăn cho cô trong mấy ngày tới, cô sẽ không bị đói đâu."
Selina lộ ra vẻ mặt cầu xin: "Thế nhưng, cậu được đi nghỉ phép nha, tôi thì lại phải ở chỗ này làm cu li."
Luke ha ha: "Được rồi, việc có thể lười biếng thì cũng đừng tích cực như vậy nha, tôi đã sớm dạy cô rồi mà."