Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 380: CHƯƠNG 380: ĐÙA ÁC, NGƯỜI NÀO ĐANG BẪY NGƯỜI NÀO

Hai cô nhóc mang dép, rón rén chạy đến bên hồ, sau khi nhìn khắp bốn phía, xoát xoát xoát vài tiếng đã cởi quần đùi và áo thun trên người ra.

Hai người nhìn nhau, hạ giọng cười nhẹ, đang định nhảy vào trong hồ.

Luke bật đèn pin ở trong tay lên, nhưng không chiếu lên trên người hai đứa, mà lại chiếu vào một chỗ nước cạn phía trước bọn chúng: "Được rồi, cảnh cáo lần một. Nếu như lại bị tôi bắt được, tôi sẽ dẫn các em đi gặp Juliet."

Hai cô bé kia bị làm cho giật nảy mình.

Giọng Luke không nhanh không chậm, giọng điệu bình thản lạnh nhạt, tăng thêm cây đèn pin dành riêng cho giáo viên tuần tra ban đêm này, hai cô bé cũng biết hành động chuồn êm đi ra bơi lội đã thất bại.

Nghe thấy lời của Luke, hai cô nhóc giống như được đại xá, nhanh chóng đi về bờ mặc quần vào, sau đó tiếp tục vừa chạy vừa mặc áo thun.

Đợi chi hai cô nhóc kia chạy xa, Luke mới ở nơi đó hắc hắc hắc cười.

Vừa rồi, chính là hắn cố ý.

Thời trung học, hắn cũng đã từng thấy không ít cảnh tượng thê thảm lúc thầy chủ nhiệm (Trường trung học ở nước Mỹ đều gọi là Dean) bắt được những đứa học sinh nghịch ngợm thích gây sự.

Trong lòng hắn vẫn muốn làm thử một lần như vậy, nhưng hắn lại không muốn làm giáo viên, còn tưởng rằng mình sẽ không có cơ hội này.

Ai biết, thế mà đồn cảnh sát lại có loại hành động cử người đi ra quản lý học sinh việc này.

Với tư cách từng là đảng vây xem học sinh trung học hợp cách nhất, Luke tổng kết ra thời cơ bắt thích hợp nhất.

Nhất định phải chọn lúc học sinh vừa mới bắt đầu phạm sai lầm, lại còn chưa kịp càn rỡ, sau đó nửa đường giết ra, loại bộ dạng tiến thối lưỡng nan kia của học sinh mới là đặc sắc nhất.

Danh chính ngôn thuận làm một lần đùa ác, hắn cũng không cảm thấy buồn ngủ, dứt khoát kéo khóa lều vải lại, đứng dậy đi tuần tra.

Bên trong khu cắm trại thì hắn không cần đi, nơi đó vào mỗi đêm ít nhất đều có hai giáo viên trực đêm qua lại tuần tra.

Địa điểm mà hắn cần trọng điểm chú ý là bên hồ, đây mới là chỗ dễ dàng xảy ra chuyện.

Cho dù nước hồ này cũng chỉ sâu hơn một mét, nhưng đừng tưởng rằng không đủ để dìm chết người.

Học sinh lớp chín lúc tâm hoảng ý loạn, chiều cao thấp một chút, vẫn có khả năng xảy ra chuyện.

Đi được mấy trăm mét, hắn bất đắc dĩ bật đèn pin lên, chiếu về phía một gốc cây lớn: "Cho các em mười giây, mặc lại y phục, lặng yên quay về ký túc xá, lại tiếp tục bắt được các em một lần nữa, tôi sẽ đưa các em đi gặp Juliet."

Thính lực của hắn nhạy bén, thậm chí có thể nghe thấy hai người ở phía sau gốc cây đang luống cuống tay chân mặc quần áo lại.

Trên thực tế, Luke cũng chỉ có thể dùng những lời này để hù dọa những đứa trẻ này.

Thật sự để cho hắn đi cáo trạng, hắn cũng cảm thấy là không cần thiết.

Học sinh trung học làm ẩu ở nước Mỹ có nhiều lắm, hắn cũng mới tốt nghiệp trung học không tới một năm, không cần thiết để những đứa trẻ tràn đầy hormone này bị mắng không đáng, bởi vì căn bản là bọn chúng không khống chế nổi.

Luke nói xong, tắt đèn pin đi: "Còn đứng ngây ra đó làm gì? Muốn để tôi nhìn các em cởi truồng à?"

Phía sau cây có tiếng động sột sột soạt soạt vang lên, một lát sau hai học sinh một nam một nữ rụt đầu rụt cổ nhìn về phía bên này.

"Nhìn cái gì nữa? Quay về khu cắm trại đi, tôi sẽ nhìn chằm chằm xem các em tiến vào trong túc xá." Luke tiếp tục hù dọa hai đứa.

Hai đứa nhóc cúi đầu, cầm tay nhau chạy về khu cắm trại.

Luke đi theo phía sau hai đứa, ở cách hơn trăm mét, nhìn thấy bọn chúng chui vào trong ký túc xá, mới tiếp tục tuần tra.

Quả nhiên là tuổi dậy thì dồi dào tinh lực, nhu cầu phát tiết cấp bách a. Hắn cảm thán.

Hắn cứ như vậy tuần tra hai vòng, bắt lấy bảy đứa nhóc nửa đêm không ngủ được, nghĩ ra ngoài kiếm chuyện, đám cởi truồng đều bắt được năm đôi.

Mãi đến bốn giờ, hắn mới hài lòng trở lại lều vải của mình, bắt đầu nghỉ ngơi.

Ngày hôm sau, rốt cuộc Luke đã được trông thấy một ngày thường hoàn chỉnh ở khu cắm trại.

Cảm giác khác đều không rõ ràng, cảm giác lớn nhất chính là ồn ào náo loạn.

Học sinh lớp chín còn giữ lại một bộ phận rất lớn tính trẻ con, lại ở cùng một chỗ làm các loại âm thanh.

Đùa giỡn, kêu khóc, cười to, chửi rủa, tìm thầy cô, kêu anh em thiên kỳ bách quái.

Luke quả đoán nhận sợ, lẩn ra xa xa, trong lòng thầm may mắn là hệ thống ba ba quá có lương tâm, không bắt mình đi làm giáo viên, bằng không thì khẳng định là hắn sẽ lần lượt bắn đám hùng hài tử này một lần.

Buổi sáng hôm này, Luke trải qua vô cùng ồn ào náo động, nhưng cũng vô cùng bình tĩnh.

Ồn ào náo động chính là lỗ tai, bình tĩnh chính là sinh hoạt.

Mãi đến lúc buổi chiều, một người đến đánh vỡ phần bình tĩnh này.

Nhìn một người đàn ông trẻ tuổi mặc âu phục phẳng phiu từ trên xe Benz đi xuống, Luke nhíu nhíu mày: Tin tức của người này rất linh thông nha.

Người đàn ông trẻ tuổi này chỉ đảo mắt ra xung quanh một vòng, đã nhìn thấy Luke đang ngồi phơi nắng bên hồ.

Cất bước đi đến bên cạnh Luke, gã cười vươn tay ra: "Cậu tốt chứ, thám tử Luke."

Luke nghiêng đầu, gật đầu ra hiệu: "Không cần khách sáo, chúng ta đều không thích gặp mặt nhau mà, không phải sao? Đại luật sư Ellen."

Người này chính là luật sư tay sai của gia tộc Ainsworth, Ellen - Shaw.

Nghe thấy Luke nói, sắc mặt Ellen bình tĩnh thu tay về: "OK, thám tử Luke quả nhiên là một người ngay thẳng, tôi nói thẳng đi. Có một phần báo cáo, tôi hi vọng là cậu có thể huỷ bỏ nó đi."

"Ellen, tôi vẫn có chút hiểu biết về phong độ của đại thiếu gia Dylan. Nửa năm trước, có một vị tuần cảnh viết một tờ hóa đơn phạt quá tốc độ cho anh ta. Hai tháng sau, bị tuần cảnh kia đã bị một chiếc xe mất khống chế đụng gãy một chân." Luke cười khẽ.

Nhìn sắc mặt bình tĩnh của Ellen, Luke tiếp tục nói: "Một năm trước, một vị tuần cảnh khác bắt giữ một cô gái trẻ tuổi điều khiển xe trong lúc say rượu, ba tháng sau, trên đường ông ta về nhà, bị một tên ma men cường tráng cầm gậy đập cho chấn động não. Mà lúc đàu, vị tuần cảnh này từng công bố, ông ta trông thấy ngồi trên chỗ điều khiển chính là một nam tính. Mà lúc đó bên trong chiếc xe thể thao kia, trừ ba cô gái trẻ tuổi ra, chỉ có đại thiếu gia Dylan là giới tính nam."

Sắc mặt của Ellen bình tĩnh: "Thám tử Luke, loại tin đồn này có rất nhiều, bất cứ người nổi tiếng nào ở Los Angeles bị người nhằm vào đều không thiếu khuyết loại tin tức ngầm này. Cho nên, chúng ta vẫn nên trực tiếp bàn điều kiện đi."

Luke mỉm cười: "Ellen, tôi không phải là hai vị kia tuần cảnh, hiểu không? Mặc kệ là xe hơi mất khống chế, hay là ma men cầm gậy, đều không uy hiếp được tôi. Các anh có bản lĩnh, đều có thể đi Las Vegas động não, Ainsworth lợi hại như vậy, tôi tin tưởng vào năng lực của mấy người."

Ellen im lặng một lát, lấy ra một phong bì từ trong ngực, ném về phía Luke.

Luke giơ laptop trong tay lên, tùy ý cản phong bì này bắn ra xa mấy mét.

Phong bì rơi xuống mặt đất, nghiêng nghiêng xổ ra một chồng giấy xanh thăm thẳm, tất cả đều là giấy mệnh giá một trăm đô la.

Ellen ngẩn người.

Luke lại đứng dậy, trước khi đi hai bước, cười lạnh: "Đại luật sư, thanh danh của anh cũng không hề tốt. Bây giờ, cầm lấy số tiền mà anh có ý đồ hối lộ tôi lên, rời khỏi khu cắm trại này. Lập tức! Lập tức!"

Nói xong, hắn hướng về phía giáo viên Lily đang quan sát nơi này ở cách đó không xa vẫy vẫy tay.

Sắc mặt của Ellen khó coi thối lui, nhặt một xếp tiền lớn ở trên mặt đất kia lên, không nói tiếng nào rời khỏi khu cắm trại.

Luke nhìn theo tên này rời đi, nhìn nhìn camera giám sát giấu ở trên một thân cây nào đó cách đó không xa.

Vị luật sư Ellen chuyên bẫy người này sẽ không nghĩ tới, mỗi một lời nói hành động của gã vừa rồi, đặc biệt là màn bỏ tiền đút lót kia đã bị chụp lại.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!