Ở kiếp trước Luke đã nhìn quen loại thủ đoạn gài tang vật này ở bên trong phim truyền hình, lúc phát hiện ra Ellen, hắn đã lập tức di chuyển đến phạm vi giám sát của camera.
Camera giám sát có được công năng hồng ngoại, có thể giám sát tình huống mặt hồ 24/24, tránh để cho đám học sinh chuồn êm xuống nước, xảy ra bất trắc.
Đương nhiên, camera giám sát là Luke đề nghị Juliet lắp đặt, thiết bị cũng là hắn hữu nghị cung cấp.
Hắn cũng không cần trường học thanh toán phí tổn, chỉ chờ tới lúc nhiệm vụ lần này hoàn thành, hắn và nhóm học sinh này cùng một chỗ trở về Los Angeles, thu hồi giám sát thiết bị là được.
Về phần muốn dùng đoạn băng giám sát này làm gì Ellen thì cũng không phải là dễ dàng.
Nhưng về sau gia tộc Ainsworth muốn vu hãm Luke, đoạn thu hình này chính là chứng cứ phụ trợ rất tốt.
Đuổi vì khách không mời mà đến này đi xong, buổi chiều làm huấn luyện viên an toàn của hắn vô cùng bình tĩnh.
Ngày thứ ba, những đứa trẻ kia được giáo viên dẫn đi tham gia hoạt động ở bên trên vùng núi gần đó, truyền dạy một ít thường thức về sinh tồn dã ngoại cơ bản, đồng thời còn phải tự mình nấu cơm ngoài dã ngoại.
Đương nhiên, khẳng định là tự mình phải mang nguyên liệu nấu ăn đi làm, đồ vật hoang dại thì đám giáo viên cũng không có can đảm để bọn trẻ ăn.
Đây chỉ là hình thức, nhưng dạy một chút như vậy, dù sao cũng tốt hơn so với việc hoàn toàn không có tiếp xúc.
Luke cũng đi lên núi theo.
Thể lực của hắn hơn xa những đứa trẻ và giáo viên ở đây, bởi vậy hắn một mực đi bộ xung quanh vòng ngoài, trong lúc ngắm phong cảnh thuận tiện rèn luyện năng lực tác chiến trong rừng rậm rất ít khi sử dụng, phối hợp thêm năng lực chạy hết tốc lực, cùng với năng lực dung hợp cả linh mẫn và phản ứng, một công ba việc.
Hắn ở trong núi thoải mái mà chạy nhanh, nhảy vọt, thỉnh thoảng còn mượn lực trên thân cây để chuyển hướng.
Luke chỉ sử dụng lực lượng trong phạm vi người bình thường, cũng không sợ người nào nhìn thấy, nhiều nhất chỉ cảm thấy hắn chưa hết tính trẻ con mà thôi.
Nhảy vọt một cái xuống một con đường lớn, hắn nở nụ cười.
Đây là con đường cái dẫn tới khu cắm trại nhỏ kia của Stephen, lúc này bên trong bộ đàm truyền tới tiếng của Juliet: "Được rồi, bọn nhỏ đều đã trở lại khu cắm trại, kiểm kê nhân số báo cáo nhanh cho tôi."
Một lát sau, nhóm giáo viên nhao nhao dùng bộ đàm báo cáo lại nhân số, giống hệt như người chăn cừu đếm cừu vậy.
Số lượng khớp nhau, chứng minh là không có hùng hài tử nào chạy mất.
Juliet nói: "Được rồi, giải tán, để bọn trẻ đi nghỉ ngơi."
Đúng lúc đó Luke báo cáo một câu: "Juliet, trưa nay tôi sẽ không trở lại, tôi sẽ ăn cơm dã ngoại ở trên núi."
Juliet chỉ trả lời đã biết, lập tức ngắt liên lạc.
Đây cũng là Luke báo cáo chuẩn bị một chút, chứng minh chính mình không phải là mất tích vô cớ.
Giữa trưa bọn nhỏ sẽ tiến hành nghỉ trưa, buổi chiều bọn chúng sẽ ở bên trong khu cắm trại tổng kết kinh nghiệm hoạt động, sẽ không ra ngoài, trên cơ bản thì hoạt động sẽ không tồn tại nguy hiểm.
Nói cách khác, Luke có thể quang minh chính đại trốn việc.
Ở trong doanh địa hai ngày, hắn cũng có chút nhàm chán, dứt khoát... Đi thăm Annie một chút?
Cô bé này vẫn rất không tệ, tính cách hoạt bát, hào phóng cởi mở.
Mấu chốt là, khuôn mặt không tệ.
Ví dụ như nữ giáo viên Lily bên trong khu cắm trại 37 kia, cũng có chút ý tứ đối với Luke, nhưng hắn lại xin miễn thứ cho kẻ bất tài.
Chuyện này, thật đúng là cần phải nhìn mặt.
Lily chỉ có năm phần trình độ hiển nhiên ở bên ngoài phạm vi chịu đựng của hắn.
Luke thoải mái mà chạy chậm ở trên đường lớn.
Nói là chạy chậm, nhưng với vận tốc 40 km, hắn nhảy vọt như bay ở giữa rừng núi, còn nhanh hơn cả xe hơi.
Xe hơi còn cần phải đi đường rẽ và đi chậm các thứ, Luke hứng thú nổi lên, trực tiếp một bước đã nhảy qua khoảng cách năm sáu mét, giẫm trên khe rãnh vách đá như giẫm trên đất bằng.
nNăng lực chạy hết tốc lực phối hợp với năng lực tác chiến trong rừng rậm, tăng thêm phản ứng linh mẫn cân đối, để hắn có loại cảm giác thoải mái nói không nên lời.
Hắn ở trong thành thị kiểu gì cũng sẽ bị người và các loại giám sát trói buộc, mãi đến lúc tới nơi sơn dã không người này, loại cảm giác đè nén do không thể thỏa thích chạy nhanh kia mới hoàn toàn biến mất.
Cứ như vậy, Luke thoải mái lâm ly chạy 20 phút, đã xuất hiện ở trên đường bên ngoài khu cắm trại nơi Annie ở kia.
Hắn đứng ở cửa ra vào, nhìn bảng hiệu, nở nụ cười: Cuối cùng thì Stephen cũng đã sửa xong bảng hiệu.
Bên trên một tấm bảng gỗ mới tinh, một cái tên màu lam nhạt thình lình xuất hiện trên đó ——khu cắm trại hồ Eden.
Lấy tên là Eden, hẳn là có ý tứ để cho người ta lưu luyến quên về.
Đột nhiên, sau lưng của hắn truyền tới tiếng động cơ.
Luke nghiêng đầu nhìn lại, không khỏi phải né tránh sang ven đường.
Một chiếc Cherokee màu xanh đen lái tới, lúc đến bên cạnh hắn dừng lại, một người đàn ông tương đối anh tuấn trên ghế lái hướng về phía hắn cười hỏi: "Xin hỏi, kề bên này có phải là có một cái hồ?"
Luke cười tránh ra một chút, ra hiệu cho anh ta về phía cái bảng hiệu mới của khu cắm trại kia.
Người đàn ông kia trông thấy, nở nụ cười: "Hồ Eden? Cái tên thật là đẹp. Thật sự là rất đa tạ cậu, chúc cậu có một buổi chiều tốt lành."
Luke cười gật đầu: "Hai người cũng thế."
Bên trên tay lái phụ, một đại mỹ nữ có mái tóc quăn màu vàng dài ngang vai cũng cười nhẹ nhàng gật đầu với hắn, trong nụ cười tràn ngập vẻ hiền lành và hương vị dịu dàng.
Đưa mắt nhìn hai người lái xe tiếp tục đi tới, cũng không tiến vào khu cắm trại, Luke cười lắc đầu.
Hai vị này khẳng định là tình lữ đến tìm kiếm không gian riêng tư, bởi vậy mới chuyên môn lách qua khu cắm trại, hẳn là muốn đi tới bên hồ đối diện khu cắm trại để chơi.
Hắn xoay người tiến vào khu cắm trại, rất nhanh đã đến phía trước căn nhà gỗ nhỏ kia.
Mở miệng gọi một tiếng, giọng nói vui sướng của Annie lập tức vang lên: "A, Luke?"
Mái tóc dài màu nâu đậm lập tức từ trong cửa sổ phòng bếp ló ra: "Thật sự là anh à, làm sao anh lại tới rồi? Buổi chiều không cần lên lớp cho những đứa hùng hài tử kia sao?"
Luke cười phất tay: "Buổi chiều thì đám hùng hài tử kia sẽ nghỉ ngơi, cho nên bên kia sẽ rất ồn ào, nên tôi né qua nơi này."
Annie nở nụ cười, hai con mắt híp lại thành hình trăng khuyết biểu thị là cô ta rất vui vẻ: "Chờ em một chút, em rửa xong bộ đồ ăn sẽ ra. Đúng rồi, anh có muốn uống chút gì không?"
Luke vỗ vỗ lên ba lô phía sau mình: "Anh có mang bia và rượu đỏ, cùng uống một chút chứ?"
Annie cười khanh khách: "Vậy đồ ăn thì sao, hay là anh đã ăn cơm trưa rồi?"
Luke nhún nhún vai: "Còn chưa, chuyên môn đến tìm siêu đầu bếp tốt bụng Annie để cung cấp cho anh một bữa cơm trưa."
Annie cười ha hả: "Vậy anh chờ đó, mười phút là xong."
Không tới mười phút, Luke từ bên trên cửa hiên đứng dậy, nhận khay đồ ăn trong tay Annie, hai người cùng đi tới bãi cát bên hồ.
Hắn thuận miệng hỏi một câu: "Stephen đâu?"
Annie ở trước mặt hắn nhảy nhảy nhót nhót đi, thuận miệng đáp: "Bác ấy đi kiểm tra đường dây điện rồi, có đường dây hình như bị đám hùng hài tử dưới núi thị trấn làm hỏng rồi."
Luke thuận miệng hỏi: "Thị trấn nào? Chỗ chúng ta đi qua khi đi tới kia á?"
Annie lắc đầu: "Không, là thị trấn ở mặt đông bắc bên kia, bên kia không có đường cái nối thẳng tới nơi này, đám hài tử này đi đường nhỏ tới."
Luke ồ một tiếng, hỏi: "Bọn chúng thường xuyên tới quấy rối à?"
Annie bất đắc dĩ thở dài một tiếng: "Stephen từng nói vài câu. Mặc dù loại tình huống này không phải là đặc biệt nhiều, nhưng một tháng cũng bị phá hỏng ống nước một lần, phá hỏng hàng rào một lần, lần này lại là dây điện..."
Luke nhíu mày: "Stephen không đi tìm phụ huynh bọn chúng sao?"
Annie lắc đầu: "Em cũng chưa bao giờ đi qua đó, chỉ mới nghe Stephen nói, cha mẹ của đám trẻ kia... Cũng không hề thân mật."
Luke cũng không nói thêm gì nữa.