Luke gật đầu tán đồng.
Mức độ nghe lời của chó, đại bộ phận là thiên phú, nhưng vẫn có một bộ phận tương đối quyết định bởi huấn luyện.
Thói quen tốt xấu của chó, có nhân tố rất lớn phụ thuộc vào chủ nhân dạy bảo thoả đáng.
Con chó ở bờ hồ bên kia sủa một hồi lâu, rốt cục bên trong đám hùng hài tử mới có đứa hô một tiếng, gọi con chó trở về.
Luke lại chỉ lắc đầu.
Chỉ nhìn động tác của con chó kia, là hắn biết nó đã làm một bãi ở cách đôi tình lữ kia không xa.
Chuyện này thật sự là quá làm người buồn nôn.
Người đàn ông cao lớn bên trong cặp tình lữ kia rõ ràng là rất khó chịu, đứng dậy đi qua nói vài câu gì đó với đám trẻ kia.
Giống như là hai bên ở nơi đó nói với nhau trong chốc lát, người đàn ông này bất đắc dĩ đi trở về.
Chỉ là từ bên trên động tác thân thể đã có thể nhìn ra, rõ ràng là đám hùng hài tử kia chiếm thế thắng.
Luke cũng chỉ có thể đáng tiếc thay người đàn ông kia.
Không trở lại thì có thể làm thế nào, động thủ sao? Đám hùng hài tử đối diện kia nhìn đã biết chính là trẻ vị thành niên, một khi động tay, cam đoan là người đàn ông này sẽ phải vào ngục giam.
Mà không ra tay, người đàn ông này chỉ có thể dùng miệng, như thế nào có thể thắng được sáu đứa hùng hài tử tràn đầy tinh lực, tính cách ác liệt kia.
Sau đó, đôi tình lữ kia di chuyển ra xa cách chỗ cũ hơn 100m, rời xa đám hùng hài tử kia, cuối cùng thì hai phe cũng không tiếp tục nổi lên xung đột nữa.
Luke bên này cũng không tiếp tục chú ý tới bọn họ nữa, dù sao loại chuyện này cũng có nhiều lắm, hắn làm cảnh sát gặp phải vụ án cùng loại, một năm ít cũng có mấy chục vụ, cơ bản thì chỉ có thể kết thúc như vậy.
Nhưng mà, chờ đám hùng hài tử này mười tám tuổi, thế giới này sẽ không tiếp tục nuông chiều bọn chúng nữa.
Rất nhiều người có tính cách ác liệt hơn bọn chúng, tuyệt không để ý miệng lưỡi bọn chúng ác độc tới đâu, sẽ dứt khoát đấm bọn chúng thì cũng là chuyện thường ngày.
Khi đó, bọn chúng không ngoan ngoãn thuận theo xã hội, trở thành một người thành thật, cũng chỉ có thể trở thành cặn bã của xã hội.
Trong lúc thầm nghĩ, Annie đã đưa khuôn mặt tiến đến trước mắt hắn: "Đang suy nghĩ gì thế?"
Cô nàng cao một mét sáu có lẻ, ở bên cạnh Luke lộ ra rất nhỏ nhắn xinh xắn, nhưng mà cô ta cũng không gầy.
Luke buông lỏng tâm tình, khẽ nói cười với cô ta.
Sáu giờ chiều, Luke từ biệt Annie, hắn còn phải trở về khu cắm trại số 37, buổi chiều đám học sinh trung học đều bị quản thúc tập trung, hắn có thể lười biếng, nhưng lúc trực đêm lại không được.
Annie có chút không nỡ, hắn cười nói: "Không phải là em đã có số di động của anh rồi sao? Nếu rảnh thì có thể liên lạc, anh sẽ còn ở khu cắm trại bên dưới thêm mấy ngày nữa."
Khu cắm trại hồ Eden ở trên núi, trạm phát không bao trùm đến nơi đây.
Khu cắm trại 37 kia ở gần chân núi, còn là khu cắm trại hoạt động đã lâu, điện thoại nơi đó đương nhiên là có tín hiệu.
Annie có thể dùng điện thoại bàn liên lạc với hắn.
Luke lại một lần nữa vẫy tay từ biệt Annie đang đứng bên trên cửa hiên căn nhà gỗ nhỏ, xoay người dọc theo bên hồ rời đi.
Buổi chiều, hắn hoàn toàn có cơ hội đưa Annie về căn nhà gỗ nhỏ của cô.
Nhưng mà, Luke cũng không hề nôn nóng.
Hắn cũng không phải là chỉ ở nơi này một ngày, càng không phải là thanh niên chưa từng kết giao với bạn gái.
Một ít trái cây, cần phải chờ chín muồi mới càng thêm mỹ vị.
Ở bên hồ nhẹ nhàng đi qua, Luke rất nhanh đã đi tới bờ hồ bên kia.
Đôi tình lữ kia đốt một đống lửa ở trên một bãi đất trống bên hồ, Luke cũng không phí chút khí lực nào cả, tìm đến chỗ bọn họ.
Hắn đi tới, từ xa xa đã lên tiếng chào hỏi.
Trông thấy hai người chú ý tới, cô gái kia đã khoác một bộ y phục lên trên người, hắn mới cất bước đi qua.
Người đàn ông đứng dậy, trên mặt lộ ra nụ cười: "Là cậu a, thật đúng là tình cờ nha."
Luke cười gật đầu, chỉ chỉ sang bờ bên kia: "Tôi có một người bạn, làm việc ở khu cắm trại bên kia, tôi đến thăm cô ấy. Đúng rồi, tôi tên là Luke." Nói xong hắn vươn tay ra.
Người đàn ông cũng đưa tay ra: "Tôi là Steve, đó là bạn gái của tôi, Jenny."
Luke hướng về phía đại mỹ nữ tóc vàng bên kia cười gật đầu, đạt được sự trả lời tương tự, hắn mới mở miệng nói: "Đám trẻ buổi chiều kia, ở thị trấn nhỏ dưới núi. Tính cách của bọn chúng dường như không hề tốt đẹp gì, hai người cần phải chú ý một chút về vấn đề an toàn."
Steve sững sờ, chợt gật đầu: "Cám ơn cậu đã nhắc nhở."
Luke nhìn vẻ mặt của anh ta, biết anh ta cũng không quá mức để ở trong lòng, chỉ có thể nhắc nhở: "Bọn chúng thường xuyên phá hỏng một vài thứ, ví dụ như đường dây và hàng rào của khu cắm trại bên kia, tốt nhất là cẩn thận với xe cộ và vật phẩm tùy thân của hai người. Chủ khu cắm trại bên hồ đối diện tên là Stephen, nếu như gặp phải phiền phức, nơi đó cũng có điện thoại cố định."
Steve nghe vậy, ngẩn người, vẻ mặt chân thành hơn không ít: "Cám ơn, Luke."
Luke cười gật đầu: "Tôi phải xuống núi, chúc hai người có một ngày nghỉ vui vẻ. Gặp lại."
Nhìn bóng lưng của hắn rời đi, Steve trở về.
Đại mỹ nữ tóc vàng Jenny nhỏ giọng hỏi: "Cậu ta tới làm gì thế?"
Steve cười cười, không nói lại những lời kia của Luke: "Chính là xem qua chúng ta cắm trại nơi dã ngoại, bảo chúng ta chú ý an toàn. Đúng, cậu ta còn nói cho anh biết, chủ khu cắm trại đối diện bên kia tên là Stephen, có việc gì thì có thể đi sang tìm kiếm trợ giúp."
Jenny cũng không đần như vậy, suy nghĩ một chút nói: "Anh không có chú ý tới sao, dưới nách cậu ta có bao súng?"
Steve ngẩn người: "Cái gì cơ?"
Jenny lại suy nghĩ, lắc đầu: "Không giống như là một người hư hỏng, khí chất của cậu ta rất đứng đắn, cũng có chút giống như. . . Cảnh sát?"
Stephen im lặng một lát: "Jenny, nhìn qua thì cậu ta cũng chỉ mười tám mười chín tuổi, làm sao có cảnh sát nào nhỏ tuổi như vậy?"
Jenny nở nụ cười: "Chẳng may mặt người ta trẻ thì sao? Không giống anh, nhìn đầy nếp nhăn. . ."
Steve tức giận ôm lấy cô ta, đặt cô ta lên trên thảm điên cuồng hôn một trận mumumu, sau đó chỉ còn tiếng cười khẽ và thấp giọng thì thầm thuộc về tình lữ phiêu đãng ở bên hồ an tĩnh.
Luke trở về khu cắm trại 37, bày ra lò nướng nhỏ chuyên dụng cho cá nhân, nhàn nhã nhóm lửa, chậm rãi làm một ít đồ nướng, bắt đầu ăn.
Nữ giáo viên Lily lại tới, trò chuyện một hồi lâu với Luke.
Biểu hiện của hắn rất bình thường, thái độ giống như đối với bất cứ người bình thường nào mới quen.
Mặc dù Lily không bị từ chối mất mặt, nhưng cũng không có tiến triển gì.
Luận đến trình độ nói chuyện, nữ giáo viên như cô ta còn kém xa vị thám tử nào đó, cuối cùng sau khi nghe giáo viên khác gọi về, chỉ có thể thoáng mất mát đi làm việc.
Nhờ phúc của giáo viên Lily, học sinh xung quanh không có mấy đứa dám đến quấy rối hắn.
Nhưng cũng có hai nữ sinh nghi ngờ tới lui ở xung quanh rất lâu, rốt cuộc lấy hết dũng cảm đi tới: "Xin hỏi, anh là giáo viên à?"
Luke nhìn hai nữ sinh này, trên mặt cũng không nhịn được lộ ra nụ cười: "Không phải."
Hai nữ sinh liếc nhau, có một cô bé lớn gan hơn một chút, miễn cưỡng bình tĩnh hỏi thăm: "Vậy, vậy hôm trước, khuya ngày hôm trước có phải là anh hay không, là anh hù dọa chúng tôi?"
Luke sáng sủa cười một tiếng, vẫy tay với hai nữ sinh: "Tới, cho bọn em xem một thứ."
Hai nữ sinh cũng không sợ hãi, nơi này chính là bãi cỏ khoáng đạt bên hồ, xung quanh có hơn mười đôi ánh mắt đang nhìn.
Bọn họ tiến gần hơn một chút, Luke từ trước ngực móc ví da huy hiệu cảnh sát ra: "LAPD, bây giờ anh là huấn luyện viên huấn luyện an toàn cho các em, các em còn chuyện gì muốn hỏi nữa không?"
Hai nữ sinh nhìn huy hiệu cảnh sát kia, lại nhìn lại khuôn mặt của Luke, hai cái miệng nhỏ há ra thành hình chữ O.