Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 384: CHƯƠNG 384: NỮ SINH "CHẾT ĐUỐI", NHỮNG ĐỨA TRẺ HƯ GIẾT NGƯỜI

Một lát sau, hai nữ sinh này mới lấy lại tinh thần, cùng nhau cúi đầu: "Không, không có câu hỏi gì, giáo, giáo quan. Em, chúng em còn có việc. . ." Nói còn chưa dứt lời, bọn họ đã hoảng sợ mà chạy.

Tâm tình của Luke thật tốt.

Dùng thân phận áp chế những đứa hùng hài tử này, loại chuyện này thật sự là khiến người ta cảm thấy thoải mái.

Hai nữ sinh này, đương nhiên chính là kẻ xui xẻo đêm qua mò xuống hồ bơi lội, bị hắn bắt tại chỗ.

Rất rõ ràng, hai cô bé này khắc sâu ký ức đối với giọng nói của hắn, lúc này mới chạy tới xác nhận.

Vị huấn luyện viên huấn luyện an toàn như Luke, đối với những học sinh trường trung học 37 này cũng không có bao nhiêu lực ước thúc, chỉ có khi hắn lên lớp, cùng với. . . công việc liên quan đến an toàn.

Huấn luyện an toàn đã sớm chấm dứt, nhưng nửa đêm chuồn êm xuống hồ, khẳng định là Luke phải quản, thậm chí chính là một trong những chức trách chủ yếu của hắn ở khu cắm trại.

Hai nữ sinh kai sao còn có dũng khí gây chuyện nữa.

Đương nhiên, Luke rõ ràng, hai vị nữ sinh này cũng chưa hẳn là muốn kiếm cớ, đi lên nói mấy câu cũng là một trong các mục đích của bọn họ.

Hắn nhàn nhã ăn đồ linh tinh, khóe mắt nhìn thấy một đám nữ sinh bên kia đang ở nơi đó thầm thầm thì thì nói gì đó, hai nữ sinh bị dọa chạy trở về kia cũng ở trong đó, khuôn mặt đỏ bừng bị bạn học vây quanh truy hỏi.

Bên tai mơ hồ nghe thấy mấy từ lẻ tẻ "Huấn luyện viên", "Bắt được", "Thoát" này, hắn không khỏi mỉm cười.

Khuya ngày hôm trước, hiển nhiên là bọn họ cũng đang tiến hành hành vi thách thức theo lệ cũ của đám học sinh trung học ở khu cắm trại—— so sánh xem ai gan lớn hơn.

Hành vi thách thức này cũng rất đơn giản.

Người nào ở buổi đêm sau khi nghỉ ngơi, chuồn êm tiến vào trong hồ bơi một vòng nhỏ, vậy coi như là thực hiện thành công thử thách.

Trên bản chất, chuyện này cùng một đạo lý giống như học sinh tiểu học thừa dịp giáo viên viết bảng đen làm mặt quỷ.

Ở trong hoạt động cắm trại, loại hành vi tìm đường chết này, chỉ có cơ hội một lần, lần thứ hai sẽ phải liên lạc với phụ huynh.

Một đám nữ sinh bên kia, chính là đang thảo luận trải nghiệm thử thách thất bại của hai vị tuyển thủ này, cùng với thân phận của Luke.

Hắn không cố tình giữ bí mật thân phận, nhưng cũng lười treo huy hiệu cảnh sát lên trên ngực, quá hấp dẫn ánh mắt.

Lại là một đêm thanh nhàn.

Luke lại một lần nữa bắt được mấy học sinh nhận lời thách thức bơi đêm, nhưng để hắn im lặng là, có mấy nữ sinh trực tiếp chạy tới bãi cát chỗ hắn ở, sau đó nhảy vào trong nước.

Càng nhức đầu hơn chính là, động tác xuống nước của mấy vị còn không tích cực, quá trình cởi quần áo cũng rất trì hoãn thời gian.

Luke hơi suy nghĩ, đã hiểu rõ tâm tư của những nữ sinh này, dở khóc dở cười.

Sau hai lần xảy ra loại chuyện này, hắn dứt khoát dùng bộ đàm gọi giáo viên Lily tới, để cho cô ta giữ vững nơi này, hắn giúp cô ta đi lại tuần tra.

Chuyện này khiến cho giáo viên Lily cảm động không thôi.

Nhưng chờ cho Luke rời đi, giáo viên Lily níu vài nhóm nữ sinh lại xong, mới phát giác ra chuyện không thích hợp: Đây là tình huống như thế nào? Hơn nữa nếu như thật sự quan tâm, không phải là nên cùng một chỗ tuần tra với mình hay sao?

Luke vung nồi thành công, không cần đối mặt với tình cảnh lúng túng kia nữa, nhàn nhã lượn vài vòng, mới trở lại chỗ đặt lều vải của mình, cám ơn giáo viên Lily đang lộ ra vẻ tràn đầy u oán, quả đoán chui vào lều vải đi ngủ.

Ngày thứ ba, khu cắm trại tiến hành hạng mục cũng nhiều hơn một chút.

Có học tập kỹ năng tự cứu khi rơi xuống nước nơi dã ngoại, cũng có thể cho rằng là lớp bơi lội phiên bản tăng cường, buổi chiều một đống lớn học sinh giống như từng con vịt nhỏ, bị giáo viên dẫn theo, từng nhóm nhào xuống nước.

Nơi huấn luyện chuyên môn dùng phao vây ra một khu vực nước cạn, Luke cùng mấy giáo viên nam đều mặc quần đùi áo thun áo ngắn tay tuần tra ở trên bờ, lưu ý có hiện tượng học sinh chết đuối, hoặc có hùng hài tử bơi ra ngoài khu vực phao hay không.

Nhưng mà, trong thời gian đó liên tục xảy ra sự kiện nữ sinh "Chết đuối" mấy lần.

Mặt mũi Luke tràn đầy sự bất đắc dĩ lao xuống hồ, kéo những nữ sinh với kỹ thuật diễn không qua cửa kia lên bờ.

Nhưng rất hiển nhiên, những nữ sinh này ngay cả nước hồ đều không uống mấy ngụm, ngược lại mặt mũi còn tràn đầy vẻ vui mừng nhìn chằm chằm thân thể cường tráng của hắn lộ ra sau khi bị nước thấm ướt.

Có hai đứa còn hơi quá phận, bị hắn đưa lên bờ vẫn còn ôm chặt lấy không chịu buông tay, làm hắn phải dở khóc dở cười.

Hắn có thể có biện pháp nào được?

Cuối cùng hắn chỉ có thể lên tiếng chào Juliet, trở về thay quần áo rồi không ra nữa, chỉ ở xa xa quan sát.

Nếu hắn tiếp tục ở lại, khẳng định là nữ sinh "Chết đuối" sẽ càng ngày càng nhiều.

Một ngày này, Luke đều ở trong khu cắm trại, không hề rời đi.

Đến chạng vạng tối, sau khi sắc trời đen xuống, một mảnh mây đen bao phủ tới.

Luke nhìn lên sắc trời, kỳ quái nói: "Đây là sắp mưa à?"

Giáo viên Lily đang kiểm kê số lượng học sinh thuận miệng nói: "Đúng vậy, hôm nay có gió lớn từ ngoài biển thổi tới, hiếm khi mưa được một lần. Đúng, dự báo thời tiết còn nói có khả năng sẽ có mưa bão sấm chớp."

Luke ừ một tiếng, trong lòng lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút.

Mưa bão sấm chớp thì đêm nay đám hùng hài tử sẽ yên tĩnh đi rất nhiều, ít nhất thì ngớ ngẩn đi bơi lội vào ngày sấm sét mưa bão vẫn rất ít, đám giáo viên cũng sẽ thường xuyên phổ cập loại khoa học thường thức này.

Giáo viên Lily nhớ ra chuyện gì đó, hỏi: "Cái lều vải kia của cầu có chút nguy hiểm a? Không bằng, tôi đi giúp cậu thu dọn gian phòng một chút đi?"

Luke vội vàng nhã nhặn từ chối: "Không cần đâu, Lily. Đợi chút nữa tôi sẽ đi gặp bạn, đêm nay sẽ xin Juliet nghỉ phép."

Giáo viên Lily thất vọng.

Luke nhanh chóng chạy đi.

Chuyện này, thật sự là không thể trách người ta quá tích cực.

7h hơn, Luke xin Juliet nghỉ phép, sau đó rời khỏi khu cắm trại.

Loại khí trời hôm nay, thích hợp đi tới khu cắm trại hồ Eden, tìm Annie nói chuyện phiếm.

Sắc trời đã tối dần, trong núi cũng có từng cơn gió thổi qua, thổi cho cây cối lay động.

Tâm tình của Luke cũng không tệ lắm, lẩm nhẩm hát nhỏ, nhẹ nhàng đi lên trên núi.

Mới đi ra khu cắm trại được mấy trăm mét, điện thoại di động của hắn lại vang lên.

Lấy ra nhìn một cái, hắn nở nụ cười.

Là dãy số của khu cắm trại hồ Eden, khẳng định là Annie gọi tới.

Hắn cười nhận điện thoại: "A lô, Annie à?"

Trong đầu điện thoại bên kia, giọng Annie ép tới cực thấp vang lên: "Uy, Luke, mau tới cứu bọn em. Đám trẻ kia, bọn nó điên rồi, điên rồi, bọn nó giết người, mau mau một chút. A, bọn nó đang chạy tới. . ."

Tút. . .

Trong ống nghe chỉ có tiếng tút tút thật dài vang lên.

Luke nhíu mày, bắt đầu cấp tốc chạy nhanh.

Vừa chạy, hắn vừa móc trang bị ra mặc vào.

Mặc áo chống đạn sát người vào, sau đó lại phủ lên bên ngoài một món trang phục dã chiến dầy không thấm nước, sau đó hai cái bao súng cũng được treo lên, băng đạn dự phòng cắm lên trên trang phục dã chiến.

Vừa chạy, hắn vừa ngẩng đầu nhìn sắc trời một cái.

Thời tiết này, tới lúc trời mưa cũng chẳng còn bao lâu nữa.

Tình huống này đối với hắn cũng không coi là tốt, khứu giác linh mẫn ở loại thời tiết mưa to gió lớn này sẽ chịu ảnh hưởng rất nghiêm trọng.

Nếu như đợi chút nữa hắn muốn lục soát tìm người, độ khó tất nhiên là sẽ tăng nhiều.

Nghĩ như vậy, tốc độ đi tới của hắn lại một lần nữa đề cao.

Hơn mười phút sau, hắn đã vọt tới khu cắm trại hồ Eden.

Nhìn căn nhà gỗ nhỏ đen nhánh bên hồ kia, trong lòng của hắn trầm xuống.

Trời tối, trong nhà gỗ thế mà một điểm ánh sáng đều không có, chuyện này rất không bình thường.

Hắn ở trong rừng cây cực nhanh đến gần nhà gỗ, sau khi kiểm tra một lát, trong lòng thở phào nhẹ nhõm: Không phải mùi máu của Annie.

Không ít chỗ trong, ngoài phòng đều có mùi máu tươi, nhưng thuộc về một người khác, cùng với một con chó.

Liên hệ với lời nói mới vừa rồi của Annie, trong lòng của hắn đã có suy đoán đại khái.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!