Mùi máu thuộc về người đàn ông tên là Steve bên trong đôi tình lữ kia.
Mùi máu chó, không ngoài dự liệu, hẳn là con chó của đám hùng hài tử trong thị trấn dưới núi kia.
Luke không đi vào phòng, mà lại cực nhanh từ trong rừng cây vượt qua, đuổi theo mùi máu tươi của Steve.
Hỗn tạp cùng một chỗ với mùi máu tươi của Steve, còn có mùi của bạn gái Jenny của anh ta, cùng với mùi của Annie.
Sở dĩ Annie gọi điện thoại cho Luke, rất có thể là nhận được sự cầu cứu của đôi tình lữ này.
Trong lúc nói chuyện trời đất với cô, Luke từng nói qua nghề nghiệp của mình là cảnh sát, làm huấn luyện viên an toàn ở bên trong khu cắm trại 37.
Mà nếu như cô ta trực tiếp gọi điện thoại báo cảnh sát, lúc nào cảnh sát đến, cũng là một ẩn số.
Nơi này cũng không phải là thành trấn, mà là rừng sâu núi thẳm vào buổi đêm, cảnh sát cũng là người, cũng biết sợ hãi ban đêm lái xe đi đường núi sẽ có thể xảy ra tai nạn.
Luke hành động vô cùng nhanh chóng, rất nhanh đã chạy được mấy trăm mét, cuối cùng ngừng lại ở phía trước một căn nhà gỗ cũ nát gần đầm nước.
Hắn đến gần nhà gỗ, thấp giọng nói: "Annie, chớ lên tiếng, anh là Luke."
Annie ở bên trong vẫn đất a lên một tiếng nho nhỏ, nhưng kêu được một nửa lại cưỡng ép nuốt xuống.
Lúc này Luke mới đẩy cửa căn nhà gỗ cũ nát này ra, đi vào.
Tình hình bên trong tương đối thảm liệt.
Steve máu me khắp người, nằm ở trên mặt đất, trong hai mắt chỉ có hoảng sợ và tuyệt vọng.
Nhìn thấy bóng Luke vào cửa, một lát sau toàn thân anh ta run rẩy, lộ ra vẻ cực kì sợ hãi.
Jenny vội vàng ghé vào lỗ tai anh ta nhỏ giọng an ủi nói: "Là Luke, là cảnh sát."
Ánh mắt của Steve nhiều hơn một tia hi vọng, nhìn lại.
Nhưng miệng anh ta đã nói không ra lời, bờ môi trắng bệch run nhè nhẹ, rõ ràng là đã mất quá nhiều máu.
Annie và Jenny cũng máu me khắp người, nhưng bọn họ không bị tổn thương, chỉ là dính phải máu của Steve.
Luke ra hiệu cho hai người im lặng, sau đó cực nhanh bật chiếc đèn pin nhỏ lên, kiểm tra thương thế của Steve.
Một lát sau, hắn đưa chiếc đèn pin nhỏ này cho Annie, để cho cô ta hỗ trợ chiếu sáng, nhíu mày hỏi: "Ai làm?"
Jenny run giọng nói: "Là đám trẻ kia."
Luke: "Là đám trong thị trấn nhỏ dưới núi kia? Sáu đứa, đều mười sáu mười bảy tuổi, còn có một đứa con gái? Dẫn theo một con chó?"
Jenny liên tục gật đầu: "Chính là bọn nó."
Luke đã gỡ ba lô sau lưng xuống, móc một ít vật dụng chữa bệnh ra, lại tự mình đeo một đôi găng tay cao su lên, bắt đầu cắt quần áo chỗ miệng vết thương của Steve.
Miệng hắn vẫn tiếp tục hỏi: "Vì sao bọn chúng lại làm như vậy?"
Vết thương trên người Steve cũng không nhẹ, nhưng cũng không phải là loại trọng thương đột nhiên do ra tay độc ác một đao tạo thành.
Đấm hùng hài tử nóng đầu lên, rất dễ dàng ra tay độc ác, tục xưng là ra tay không biết nặng nhẹ, đây cũng là nguyên nhân mà rất nhiều hùng hài tử gây ra án mạng.
Nhưng vết thương trên người Steve tới hơn mười chỗ, hơn nữa vết thương không hề vuông vức, có tình huống vặn vẹo trùng điệp.
Loại vết cắt này đã nói rõ, lúc đối phương ra tay cũng không phải là trực tiếp một nhát, mà là cắt chém tương đối chậm tốc độ, nửa đường rất có thể còn dừng lại, còn lặp lại xuống đao nhiều lần.
Nói trắng ra, loại vết thương này càng giống như là hành hình hoặc hành hạ thi thể, mà không phải chỉ đơn thuần là giết người.
Tình hình này có chút doạ người.
Jenny nhìn hành động cấp cứu của hắn, trong lòng dấy lên hi vọng, miệng cũng bắt đầu nói rõ chuyện xảy ra trước đó: "Bọn, bọn nó trộm xe của chúng tôi, chúng tôi đi tìm... Steve tìm được chỗ bọn nó trồng cần, muốn cướp xe về. Bọn chúng lại thả chó, Steve đâm tổn thương con chó... Bọn nó lập tức xông lên bắt anh ấy lại... Về sau, bọn chúng trói Steve lại, dùng dao nhỏ thay phiên cắt anh ấy..."
Luke chỉ lẳng lặng lắng nghe, không ngắt lời cô ta.
Jenny nói, chưa hẳn đã đại biểu cho sự thật, hoặc cũng không phải là toàn bộ sự thật.
Nhưng bên trong khứu giác linh mẫn của hắn, trên người Steve và Jenny quả thật có lượng rất nhỏ mùi "Weed" tươi.
Annie ở bên cạnh cũng bổ sung vài câu, ví dụ như Jenny đỡ Steve bị thương đến cầu cứu, mà ngay lúc cô gọi điện thoại cho Luke, đám trẻ kia cũng chạy tới tìm bọn họ.
Jenny được Annie nhắc nhở, dùng quần áo tạm thời ngăn cản người Steve chảy máu, đồng thời vứt bỏ một mảnh quần áo dính máu ở bên trên một con đường khác.
Hai cô gái đỡ Steve trốn vào trong nhà căn gỗ nhỏ cũ nát này, lúc này mới tránh thoát khỏi sự truy sát của đám trẻ kia.
Hai nữ, tăng thêm các loại tình huống trước đó, Luke cũng đã có thể phán đoán được đại khái.
Có lẽ là Steve và Jenny đã xảy ra xung đột kịch liệt với những đứa trẻ kia, nhưng một đám trẻ ra tay ác độc đối với Steve như thế, mặc kệ là như thế nào cũng không thể nói là bình thường.
Dù sao, đứa trẻ bình thường dù bị thua thiệt, cũng hẳn nên tìm cha mẹ hoặc đi báo cảnh sát, mà không phải là bắt đối phương lại, thay phiên dùng dao nhỏ hành hạ.
Những đứa trẻ bình thường cũng không hung tàn như vậy.
Vừa nghĩ, động tác trong tay Luke vừa nhanh hơn.
Sau khi tiêm thuốc mê cho Steve xong, nhanh chóng rửa sạch hết miệng vết thương của anh ta, sau đó đặt băng gạc lên bên trên băng bó lại.
Đây chỉ là biện pháp tạm thời, có thể để cho tình huống mất máu của Steve được làm dịu.
Tin tức tốt là, Steve chịu nhiều vết dao như vậy, nhưng cũng không bị thương tới động mạch chủ, đợi sau khi đưa anh ta xuống núi, còn có thể cấp cứu một chút.
Đợi đến lúc Jenny giải thích xong việc đã xảy ra, lúc này Luke mới hỏi Annie: "Chú Stephen của em đâu?"
Đám hùng hài tử kia đều đuổi giết tới nhà gỗ trên khu cắm trại, vị chủ nhân Stephen này thế mà vẫn không đi ra ngăn cản, chuyện này rất không bình thường.
Đừng nói là Stephen chỉ có lẻ loi một mình, trong nhà gỗ thế nhưng mà có một khẩu súng săn hai nòng kiểu cũ, chỉ dùng để làm kinh sợ mấy đứa hùng hài tử thì cũng không có vấn đề.
Annie lắc đầu: "Xế chiều hôm nay ông ấy đi kiểm tra dây điện, hình như đám trẻ kia lại làm hỏng một đường dây, buổi chiều sau khi rời đi, vẫn chưa thấy trở lại."
Luke im lặng.
Đám hùng hài tử này thật sự là quá làm cho người ta phiền lòng, chưa từng làm được một chút chuyện tốt gì.
"Chiếc xe bán tải bên trong khu cắm trại vẫn còn chứ? Còn có chìa khoá xe." Hắn hỏi.
Annie: "Còn, chìa khóa xe đang treo ở trên vách tường cạnh cửa phòng khách."
Động tác trong tay Luke nhanh hơn, xử lý hoàn tất thương thế của Steve, nói với anh ta: "Chịu đau một chút, toi đỡ anh tới đó."
Steve chỉ có thể khẽ gật đầu, tỏ ra là đã hiểu rõ.
Luke chỉ dùng tay trái, đỡ anh ta lên: "Đi, cùng tôi trở về lấy xe xuống dưới núi, đưa Steve đi bệnh viện."
Jenny: "Thế nhưng đám trẻ kia..."
Tay phải Luke hơi móc, rút khẩu Glock từ trong bao súng ra: "Nếu có người dám cầm dao lao về phía tôi, vậy tôi sẽ rất tình nguyện bắn chết mấy tên nghi phạm đánh lén cảnh sát."
Lúc này Jenny mới kịp phản ứng lại: "Cậu..."
Annie vội vàng giải thích: "Anh ấy là cảnh sát."
Luke cũng lười lấy huy hiệu cảnh sát từ trong áo ra.
Nếu như Jenny ngay cả người hỗ trợ cứu tính mạng bạn trai đều hoài nghi, vậy hắn cũng lười phản ứng cô ta.
Jenny phản ứng lại rất nhanh: "Cám ơn cậu, Luke."
Luke chỉ gật đầu, nói với Annie một câu: "Anh sẽ bảo vệ em, không cần sợ, đi theo anh là được."
"Ừm." Annie dùng sức gật đầu.
Bốn người đẩy cửa đi ra ngoài.
Sắc trời giờ phút này âm u, một tiếng sấm ầm vang, tiếng rì rào vang lên, nước mưa đã bắt đầu rơi xuống.
Hắn không do dự, chỉ nói một tiếng: "Đi."