Có chuyên gia tác chiến trong rừng rậm như Luke, chuyên môn chọn con đường thuận tiện nhất để tiến lên, không tới mười phút, bốn người đã trở lại phía trước căn nhà gỗ của Stephen.
Giờ phút này, bốn người đều đã bị ướt.
Luke đặt Steve lên trên ghế trên cửa hiên, vào phòng tìm được chìa khóa xe.
Mấy phút sau, hai người bọn Luke ngồi vào hàng trước, Steve nằm thẳng ở ghế sau xe, Jenny chỉ có thể ngồi xổm trong khe hở ở chỗ ngồi phía sau chăm sóc bạn trai.
Xe bán tải Ford khởi động, lái xuống dưới núi.
Luke cũng không nóng nảy, mặc dù tình hình của Steve không tốt lắm, nhưng cũng không tới thời khắc nguy cơ.
Nếu như lái xe xuống rãnh ven đường ở dưới vách đá dựng đứng, vậy mới là nguy cơ.
Có được năng lực điều khiển xe cộ sơ cấp, để Luke ở trên đường núi mưa rào tầm tã, cũng chỉ dùng hơn ba mươi phút, đã chạy về khu cắm trại 37.
Luke dừng xe ở bên ngoài gian phòng của Juliet, mở cửa xuống gõ cửa.
Juliet mở cửa, sắc mặt kinh dị nhìn một thân trang bị tề chỉnh của hắn: "Sao thế?"
Luke: "Khu cắm trại trên núi có một vị du khách bị trọng thương, cần mau chóng đưa đi cấp cứu, bệnh viện gần nơi này nhất ở đâu."
Juliet: "Tôi biết bệnh viện ở đâu, tôi sẽ lập tức lái xe, dẫn các cậu đi qua."
Luke ngăn bà ta lại: "Juliet, chức trách của bà là chăm sóc học sinh nơi này, hơn nữa bây giờ lái xe đi cũng không an toàn, bà chỉ cần nói cho tôi biết bệnh viện ở đâu là được."
Juliet vốn có ý tốt, nhưng với kỹ thuật lái xe của bà ta ở buổi đêm mưa rào tầm tã này, nếu lái quá nhanh nói không chừng sẽ xảy ra tai nạn.
Juliet nghĩ cũng phải, bà ta đối với kỹ thuật lái xe của mình cũng không có lòng tin lớn như vậy.
Bà ta vội vàng từ trong phòng tìm một tấm bản đồ, chỉ lên một điểm đỏ ở phía trên: "Bệnh viện Hatch Mobis này là bệnh viện có liên hệ với khu cắm trại, trước kia nếu có học sinh và giáo viên cần cấp cứu, chúng tôi đều đưa đến nơi này. Trình độ chữa bệnh ở nơi đó cũng không tệ lắm, bình thường từ bên này lái xe đi, đại khái chỉ cần 30 phút. Cậu cầm tấm bản đồ này theo đi, chỗ tôi vẫn còn có tấm khác."
Luke nói lời cảm tạ, sau khi nhận lấy bản đồ, vừa nhìn, vừa lấy điện thoại nhãn hiệu giả ra chụp hình, xoay người rời đi: "Cảm ơn, Juliet. Tối nay có khả năng là tôi sẽ không trở lại."
Juliet đi theo tới cửa, hô một câu: "Lái xe cẩn thận, có việc gì có thể gọi điện thoại cho tôi."
Luke giơ tay ra hiệu ok, sau đó lên xe nhanh chóng rời khỏi khu cắm trại, xông lên đường cái.
Lên đường bình an.
Bản đồ của Juliet không có vấn đề gì, bệnh viện cũng rất dễ thấy.
40 phút sau, Steve đã được đưa vào phòng cấp cứu.
Nhìn hai cô gái đang run lẩy bẩy, người ướt sũng, Luke nói với Jenny: "Cô ở chỗ này chờ Steve, không nên rời đi. Tôi dẫn Annie đi mua một ít thứ, được chứ?"
Jenny run rẩy gật đầu, ánh mắt vẫn đảo quanh ở trên cánh cửa phòng cấp cứu.
Luke nhìn tình hình này, biết là cô ta lo lắng cho bạn trai nên sẽ không tùy ý rời đi, ôm Annie cũng đang run rẩy đi ra ngoài.
Hỏi thăm y tá ở quầy tiếp tân, hai người lên xe, Luke tìm được một siêu thị 24h.
Sau khi tiến vào, Luke tìm tới khu quần áo, để Annie chọn quần áo cho chính mình và Jenny.
Chuyện này, vẫn là phụ nữ am hiểu hơn, Luke cao lắm cũng chỉ có thể đại khái phán đoán kích thước lớn nhỏ các vòng, những thứ khác thật sự là không chuyên nghiệp.
Luke ở bên cạnh chọn một ít khăn mặt và vật dụng hàng ngày, đồ ăn bình đựng nước, lại mua thêm một cái túi đeo lưng lớn, đưa đồ vật ra tính tiền.
Lúc trở về bệnh viện, ở cách bệnh viện hơn 100m, hắn tìm được một chỗ nhà nghỉ thuê một gian phòng, để Annie đi vào tắm rửa thay quần áo.
Chính Luke cũng bắt đầu cởi trang bị trên người xuống, đồng thời thu sạch súng ống, bao súng, áo chống đạn trên người.
Chờ tới lúc Annie bọc khăn tắm lớn đi ra, hắn cũng tiến vào phòng tắm, nhanh chóng tắm rửa.
Sau khi đi ra hắn hướng về phía Annie cười nói: "Còn có thể chịu đựng được chứ? Nếu như có thể, đi bệnh viện gặp Jenny một chút, ít nhất cũng để cho cô ấy thay y phục, anh cũng không tiện dẫn cô ấy đi làm chuyện này."
Cho dù Annie vẫn chưa tỉnh hồn, cũng không nhịn được nở nụ cười, phi hắn một tiếng: "Anh nghĩ thì hay lắm."
Hôm nay bị mưa to gió lớn xối mấy lần, quần áo sát người của cô ta đều ướt đẫm, đương nhiên là Jenny cũng sẽ không ngoại lệ, làm sao có thể để hắn nhìn thấy người ta thay.
Hai người nhẹ nhàng khoan khoái quay về bệnh viện, Luke khuyên Jenny tìm một chỗ, thay quần áo khô ráo rồi lại tới.
Nhìn hai cô gái rời đi, hắn móc điện thoại di động ra, gọi điện thoại báo cảnh sát.
Trên thực tế, khẳng định là bệnh viện đã báo cảnh sát, chẳng qua là hắn lưu lại lập hồ sơ mà thôi.
Hơn mười phút sau, cảnh sát trưởng ở nơi này đã đến.
Luke đưa chứng nhận của mình ra trước, đồng thời đem chuyện đã xảy ra mà mình biết nói lại một lần.
Lúc đang nói chuyện, Annie và Jenny cũng trở lại.
Trong tay Annie cầm một đống túi nhựa trong suốt, bên trong là áo khoác và quần của hai người thay ra, không bao gồm quần áo sát người.
Luke chuyển tay giao một đống túi nhựa này cho cảnh sát trưởng: "Đây là vật chứng."
Cảnh sát trưởng hơi sửng sốt một chút, nở nụ cười hơi đắng: "Ừm, cám ơn cậu đã phối hợp, thám tử Luke."
Luke không để bụng: "Có thể giảm bớt lượng công việc cho các ông một chút, đó cũng là chuyện tốt."
Cảnh sát trưởng đương nhiên là đồng ý.
Có một người phối hợp, rất nhiều chuyện cũng sẽ thuận tiện hơn nhiều.
Sau đó, lại có thêm một vị cảnh sát trưởng nữa tới, hai người bắt đầu phân biệt hỏi thăm Annie và Jenny.
Hỏi một hồi lâu, sắc mặt của hai vị cảnh sát trưởng đều khó coi.
Một vị cảnh sát trưởng tuổi lớn hơn một chút ở trong đó đi tới, ra hiệu cho Luke qua một bên nói chuyện.
Hai người nói một trận, Luke cũng biết chuyện này hơi phiền toái.
Đám trẻ kia ở thị trấn bên kia núi, hai vị cảnh sát trưởng này thuộc về thị trấn bên này.
Bọn họ muốn bắt người, một lựa chọn là lên núi ngay bây giờ.
Một lựa chọn khác, chính là trước liên lạc trước với cảnh sát trưởng ở thị trấn bên kia, rồi lại đi qua bắt người.
Luke nhìn mưa to gió lớn bên ngoài cửa sổ, không cho rằng hai vị cảnh sát trưởng này có dũng khí ban đêm dấn thân vào trong sấm chớp mưa bão để lên núi.
Mà đi sang thị trấn bên kia núi bắt người, chính là một việc khác hẳn.
Luke cũng không có ý định chỉ đạo cảnh sát trưởng nhà người ta làm án, minh xác biểu thị chính mình chỉ đứng bên ngoài, vụ án vẫn để cho chính bọn họ xử lý là được.
Cho tới bây giờ hắn vẫn luôn không phải là loại người thích xen vào chuyện của người khác, dù đã trở thành một cảnh sát, cũng vẫn như vậy.
Cứu được ba người bọn Annie, Steve, Jenny ra, hắn cũng coi như là đã đạt thành mục đích.
Theo vết thương của Steve, nếu đâm đơn kiện đám hùng hài tử kia đến cùng, có tỷ lệ rất lớn có thể đưa bọn chúng vào trại giáo dưỡng, thuận tiện để cha mẹ của đám trẻ này bồi thường tiền tới mức phải phá sản.
Loại vụ án tổn thương nhân thân nghiêm trọng này, thế nhưng mà có rất nhiều luật sư "Chuyên nghiệp" muốn nhận.
Đương nhiên, Luke sẽ tiếp tục chú ý tới vụ án này.
Hắn sẽ không ra tay linh tinh, nhưng một khi xác định được một ít chuyện, hắn cũng sẽ không để ý bỏ ra một khoảng thời gian ngắn, lại tới nơi này vào cuối tuần.
Hai vị cảnh sát trưởng cũng thở phào nhẹ nhõm, ít nhất thì bọn họ cũng không cần bốc lên nguy hiểm tới tính mạng lên núi trong đêm.
Thân phận của đám trẻ kia cũng không phải là bí mật gì cả, càng không có khả năng chạy mất.
Công việc cảnh vụ ở thị trấn bên kia núi, đều ủy thác cho đồn cảnh sát quận Los Angeles, vụ án này liên lạc trao đổi một chút với cảnh sát quận cũng dễ dàng hơn.
Hơn hai giờ sau, Steve từ trong phòng giải phẫu được đẩy ra ngoài.