Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 388: CHƯƠNG 388: CỨU TÔI! TÔI VẪN LÀ MỘT ĐỨA BÉ

Hiển nhiên là căn biệt thự này, mới là mục tiêu chân chính của đám cảnh sát quận.

Đám cảnh sát quận phía trước đã chia thành hai nhóm, đứng ở bên ngoài cửa sổ, hướng vào bên trong mà quan sát.

Luke cũng men đến phía sau bọn họ hơn 10m, dừng lại ở phía sau một con dốc nhỏ, đồng thời quan sát tình hình của đám cảnh sát quận và ở trong biệt thự.

Thị lực của hắn hơn xa người thường, mặc dù ở cách biệt thự hơn 10m, nhưng cũng có thể thấy rõ tình hình bên trong, trong lòng lập tức kinh dị thầm kêu một tiếng.

Trong phòng khách của biệt thự, mấy đứa trẻ kia đang hỏi một người đàn ông cái gì đó.

Ánh mắt của bọn chúng cáu kỉnh, biên độ động tác trên tay và thân thể đều tương đối lớn, giống như là đang kêu gào cái gì đó.

Chỉ là lúc này không chỉ thỉnh thoảng có tiếng sấm sét, còn có tiếng mưa rào ào ào, Luke cơ bản là không nghe rõ cuộc đối thoại của bọn họ.

Nhưng hắn có thể nhìn thấy người đàn ông kia đang bị trói ở trên một cái ghế, trên người còn có mấy vết thương đầm đìa máu me.

Mà bên trong khứu giác linh mẫn, Luke đã ngửi được hai loại mùi máu tươi quen thuộc.

Một loại thuộc về Steve, một loại khác thuộc về một con chó.

Hai loại mùi này hòa quyện với mùi của mấy đứa trẻ trong phòng, nói rõ đây là do bọn chúng mang tới.

Lại nhìn lại vóc dáng của mấy người này, Luke đã cơ bản xác định được, mấy người này chính là đám hùng hài tử kém chút đã giết chết Steve.

Về phần quần áo, mấy đứa hùng hài tử này đều đã thay qua, mặc cũng không phải là những bộ hắn thấy lúc ở bên hồ lúc trước.

Mà vị trung niên bị trói kia, Luke nhìn cũng rất quen mắt.

Ngay lúc hắn đang quan sát, đám cảnh sát quận đã bắt đầu hành động.

Bọn họ bắt đầu khoa tay múa chân ra hiệu với nhau, lặng yên không một tiếng động chia thành hai nhóm, phân biệt tiếp cận cửa chính và một cánh cửa thủy tinh ở mặt bên biệt thự.

Đột nhiên, Luke nhíu mày.

Bên trong khứu giác linh mẫn của hắn, ngửi được một mùi kỳ quái, giống như là mùi của thi thể.

Nhưng trong cơn mưa lớn như thế, loại mùi này rất phiêu hốt, dường như là hòa thành một thể với hơi nước.

Hắn chậm rãi quét nhìn rừng cây xung quanh, lại không phát hiện ra thứ gì khác thường.

Ngay sau đó, khóe mắt của hắn nhảy lên một cái, dời ánh mắt trở về phòng khách của biệt thự.

Trong phòng khách, một bóng người cao lớn cường tráng xuất hiện ở lối đi chỗ cửa sau.

Mà những đứa trẻ hư và người đàn ông bị trói ở trong phòng khách kia, đang bận bịu cãi lộn, đều không để ý đến trong phòng đột nhiên có thêm một người.

Vào lúc này, đám cảnh sát quận bắt đầu tấn công, bỗng nhiên phá cửa xông vào, miệng hô to: "Cảnh sát! Không được nhúc nhích!"

Động tĩnh này, lập tức làm tất cả mọi người trong phòng đều nhìn về phía đám cảnh sát quận.

Đám cảnh sát quận cũng chú ý tới bóng người khôi ngô cao lớnkia, hành động vì thế mà hơi trì trệ.

Sau đó, trong tay bóng người cường tráng lặng yên xuất hiện kia giơ cao một món vũ khí lên, bỗng nhiên chém xuống.

Một đám đứa trẻ xấu đều đang đưa lưng về phía lối đi, chỉ có người đàn ông trung niên kia đối mặt với lối đi thì trước mặt lại có hai đứa hùng hài tử ngăn cản ánh mắt, đồng thời ông ta cũng đang quay đầu nhìn về phía đám cảnh sát quận.

Đoàn người này hoàn toàn không biết sau lưng mình lại có một người xuất hiện.

Trong nháy mắt, mặt mũi một đứa hùng hài tử tràn đầy kinh ngạc cúi đầu xuống.

Một vệt tơ máu xuất hiện từ vai phải đến sườn trái của nó, trong nháy mắt có vô số máu tươi phun tung toé ra bốn phía.

Đám người bên cạnh đứa hùng hài tử này đều ngây người.

Mưa máu bắn ra bất ngờ, bao phủ tất cả những người đứng gần vào trong đó.

Bóng người khôi ngô kia lại một lần nữa giơ vũ khí lên.

Lucca - Barton quá sợ hãi, hét lớn: "Nổ súng! Bắn chết gã."

Phanh phanh phanh! Ba ba ba!

Một cơn mữa đạn bắn ra, trúng bóng người cường tráng. . . Ở trước mặt đám hùng hài tử kia.

Luke im lặng.

Lúc hắn ở Wolfkel, đã từng gặp qua một vị cảnh sát trưởng có kỹ thuật bắn vô cùng kém cỏi.

Lúc ấy hắn cảm thấy, kỹ thuật bắn đó đã là kém cỏi không hợp thói thường.

Bây giờ mới phát hiện, thì ra cảnh sát trưởng có kỹ thuật bắn không hợp thói thường như vậy không phải là điển hình.

Sáu vị cảnh sát quận đồng thời nổ súng, đại bộ phận viên đạn đều trực tiếp bay đi đâu mất, bắn cho các loại đồ dùng trong nhà, mặt tường bị vỡ nát văng ra khắp nơi, vết đạn chi chít, chỉ có mấy phát bắn lên trên người đám hùng hài tử đang ngẩn người, lập tức có ba đứa hùng hài tử ngã xuống đất không dậy nổi nữa.

Hai đứa trong đó vẫn còn có thể ôm vết thương kêu thảm, một đứa hùng hài tử đen đủi bị bắn trúng đầu, trong nháy mắt đã mất mạng.

Chỉ nói riêng về kỹ thuật bắn, Lucca - Barton và thủ hạ của gã, có thể xưng là đám "gà mờ".

Lần nổ súng mãnh liệt này cũng không đưa đến tác dụng vốn có, bóng người khôi ngô không chút do dự giơ vũ khí trong tay lên, quét ngang ra.

Người đàn ông trung niên bị trói trên ghế lộ ra sắc mặt hoảng sợ, chỉ kịp há miệng hô lên một câu: "Không. . ."

Đầu của ông ta lập tức bay lên, như một quả bóng da lăn xuống mặt đất bên cạnh.

Máu tươi giống như suối phun lại bắn ra tung tóe, dọa cho hai đứa hùng hài tử còn lại phải hét to lên, tè ra quần chạy về phía cửa phòng.

Sau khi bọn Lucca - Barton vọt vào cửa phòng, bọn chúng đã chú ý tới mấy người này.

Mặc dù không biết bọn họ, nhưng bọn chúng cũng quá quen thuộc với đồng phục cảnh sát màu vàng đất trên người mấy người, há miệng hô lớn: "Cứu mạng, cứu mạng!"

Ngay lúc hai đứa hùng hài tử này chạy nhanh đi, bóng người khôi ngô kia cũng sải bước đuổi theo.

Tay chân của bọn Lucca - Barton luống cuống đổi băng đạn mới.

Vừa rồi lúc nhóm người này tập trung nổ súng, gần như là đồng thời bắn hết băng đạn, ngay cả tính duy trì liên tục của hỏa lực đều không bảo chứng được.

Trình độ chiến đấu của đám cảnh sát quận này so với bọn Nick râu quai nón, ít nhất cũng kém hơn hai ba bậc, nói là tam lưu thì vẫn còn coi trọng bọn họ.

Mà bóng người khôi ngô kia đã đến cửa lớn, vũ khí trong tay lại một lần nữa vung lên.

Một đứa hùng hài tử đang hướng về phía đám cảnh sát quận cầu cứu, giống như quả bóng chày bị nện, cả người đằng không bay lên, từ trong cửa lớn đang mở rộng bay ra ngoài, vạch ra một đường vòng cung thật dài, bỗng nhiên nện ở trên một thân cây lớn cách đó hơn 10m.

Đám cảnh sát quận trợn mắt há hốc miệng nhìn tất cả những chuyện này, động tác thay băng đạn của mấy người đều dừng lại.

Bỗng nhiên, có một tên cảnh sát quận hô lên: "Tôi không làm nữa, tôi không làm nữa, đây là một con quái vật! Quái vật a a a a!"

Vừa hô hào, gã ta vừa co cẳng chạy, ngay cả súng trong tay đều ném đi.

Người này chạy trốn, lập tức gây ra phản ứng dây chuyền, bên trong đám cảnh sát quận còn lại cũng có ba người chạy trốn theo.

Chỉ có Lucca - Barton và một người bên cạnh gã là còn do dự trong chốc lát, cuối cùng vẫn co cẳng chạy.

Bây giờ chỉ có hai người bọn họ, thật sự là không có dũng khí đi đối mặt với quái vật kinh khủng.

Tồn tại có thể đập người bay ra xa mười mấy mét như đánh bóng chày, bọn họ thật sự là không thể trêu vào.

Mấy tên cảnh sát quận chạy trốn, để lại đứa hùng hài tử cuối cùng la thất thanh: "Đừng, đừng chạy a! Cứu chúng tôi, chúng tôi đều là trẻ con a!"

Đứa con gái này hô hoán, không nhận lại bất kỳ lời đáp lại nào của đám cảnh sát quận, sáu tên cảnh sát quận cứ như vậy cong cong thân thể, cũng không quay đầu lại chạy như điên, đều không nhìn nó một cái nào.

Trong lòng Lucca - Barton còn thoáng qua một ý nghĩ: Bọn mày? Trẻ con? Trói người lên trên ghế cắt cho họ thương tích khắp người cũng có thể coi là trẻ con?

Nếu như tính là đúng, Vậy. . . Đám trẻ chúng mày đi chết chết đi càng sớm càng tốt.

Một đứa hùng hài tử cuối cùng này, cũng là một đứa con gái duy nhất kinh hoàng chạy trốn, mới chạy được mấy bước, dưới chân trượt một cái, lảo đảo té nhào vào trong vũng nước đục ngầu ở trên mặt đất.

Nó giãy dụa định đứng lên, nhịn không được ngoái nhìn ra sau lưng, lập tức hai mắt trợn to.

Bóng người cường tráng kia đang đứng ở sau lưng nó, vũ khí trong tay lại một lần nữa giơ lên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!