Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 389: CHƯƠNG 389: CUỘC GIẾT CHÓC TRONG RỪNG ĐÊM MƯA

Phốc phốc!

Lồng ngực của đứa con gái này bị món vũ khí kia xuyên thẳng qua, cả người bị cắm chặt ở bên trong hố nước.

Nó tuyệt vọng nhìn khuôn mặt của bóng người cường tráng đang cúi xuống kia, trong miệng thì thào: "Cầu, cầu xin ông, buông tha cho tôi đi! Tôi vẫn còn nhỏ. . ."

Phốc phốc! Phốc phốc! Phốc phốc!

Lại là ba vết thương lớn xuất hiện ở trên ngực đứa hùng hài tử này, nó trừng thật to đôi mắt, khó khăn phun ra một hơi, tĩnh lặng bất động.

Bóng người cường tráng từ trên mặt đất rút vũ khí ra, không thèm nhìn đứa con gái kia một lần nào nữa, nhanh chân đi thẳng về phía trước.

Mấy phút sau, phanh phanh phanh! Ba ba ba!

Trong rừng cây liên tục truyền ra vài tiếng súng nổ, xen lẫn tiếng hô kinh hoàng và tiếng chạy nhanh, sau đó từng tiếng kêu vô cùng thê lương thảm thiết vang lên.

Màn mưa trong rừng cây, đột nhiên có năm người chui ra.

Đây là đám cảnh sát quận kia, Lucca - Barton cũng ở trong đó.

Ở phía trước cách bọn họ hơn 10m, Luke nhẹ nhàng chạy ra mấy bước, chỉ nhìn bọn họ một chút, lại dời ánh mắt đi, cặp mắt nheo lại, nhìn về phía đằng sau bọn họ.

Răng rắc! Ầm ầm!

Tiếng sấm sét vang lên, một tia chớp xẹt qua chân trời trong nháy mắt chiếu sáng vùng rừng cây.

Khóe miệng của Luke vểnh lên: Chuyện này, thật sự là thú vị.

Trong ánh sáng của tia chớp chiếu rọi, bóng người cường tráng cao 2m kia dùng bước đi biên độ lớn đều đều tiếp cận bốn tên cảnh sát quận.

Đột nhiên, bóng người cường tráng kia dừng lại, nghiêng đầu nhìn lại.

Trong lòng Luke ồ lên một tiếng, lặng yên rút đi, ở ngay phía trước di chuyển chếch theo hướng đám cảnh sát quận chạy.

Không nói khoa trương một chút nào, trong loại hoàn cảnh lúc này, hắn lui về đều nhanh hơn đám cảnh sát quận kia nhiều.

Bóng người cường tráng kia chỉ dừng lại một chút như thế, lại một lần nữa tiến lên.

Không có cách, phương hướng Luke rời đi, cùng hướng di chuyển với đám cảnh sát quận, bóng người cường tráng cũng chỉ có thể đuổi theo phương hướng này.

Luke nhìn năm tên cảnh sát quận ở sau lưng đang đâm quàng đâm xiên, đã sợ tè ra quần, hắn thì từ đầu tới cuối vẫn duy trì vị trí ở phía trước, không nhanh không chậm tới lui tuần tra.

Hắn cũng sẽ không giúp đám cảnh sát quận lòng mang ý đồ xấu này chống đỡ.

Bóng người cường tráng kia mặc dù không chạy nhanh, nhưng thắng ở biên độ bước chân kinh người, tần suất ổn định, chưa từng trượt ngã, không khác gì người bình thường đều bước chạy chậm.

Mà bọn cảnh sát quận có thể bộc phát ra tốc độ kinh người nhất thời, nhưng loại chạy nhanh với tốc độ cao này chú định là bọn họ không thể tiếp tục quá lâu, đồng thời thỉnh thoảng bọn họ còn bị mưa to và vũng bùn quấy nhiễu g, hung hăng ngã vài lần, tốc độ từ đầu đến cuối đều không nhanh nổi.

Giờ phút này, năm tên cảnh sát quận đã vô cùng sợ hãi, thở hồng hộc, thỉnh thoảng còn nghiêng đầu nhìn về phía rừng cây đen như mực sau lưng.

Đột nhiên, một tên cảnh sát quận thê lương kêu lên: "Nó, nó đang đuổi theo. Nó đang ở ngay sau lưng chúng ta."

Vèo!

Một vệt sáng màu đen từ trong rừng cây bắn ra, bắn trúng ngực tên cảnh sát quận này, dính theo cả người gã ta bay lên.

Đông!

Một tiếng vang trầm đục do va chạm với gỗ, tên này bị bóng đen kia đóng đinh lên trên thân cây lớn ở cách đó mấy mét.

Tên cảnh sát quận này trợn to hai mắt, nhìn xuống chỗ ngực mình bị cắm vào, trong miệng tuôn ra bọt máu.

"Cứu, cứu. . ." Lời nói đến đây, đầu gã ta gục xuống, không còn động tĩnh.

Bốn tên cảnh sát quận khác dùng Lucca - Barton cầm đầu, chỉ nhìn bên này một cái, lập tức chạy càng nhanh hơn.

Với tư cách là thành viên kiệt xuất của phe cảnh sát bẩn ngụy trang, đám cảnh sát quận này đều biết rõ một đạo lý: Gặp phải địch thủ không thể kháng cự, biện pháp tốt nhất chính là —— nhất định phải chạy nhanh hơn đồng bạn.

Đồng bọn chết còn hơn là chính mình chết.

Bóng người cường tráng vẫn nhanh chân đuổi theo, lúc đi ngang qua thi thể tên cảnh sát quận đang cắm trên thân cây, tiện tay rút vũ khí đang cắm ở trong ngực thi thể kia ra, lại đuổi theo bốn người còn lại.

Luke thờ ơ lạnh nhạt, trong lòng âm thầm cảm thấy may mắn, chính mình cũng không lỗ mãng đi lên.

Tên kia thế mà còn biết ném vũ khí trong tay ra, hơn nữa lực lượng và tốc độ bên trên vũ khí đều cực kì khủng bố.

Giờ phút này, rốt cuộc bọn Lucca - Barton đã chạy đến nơi đỗ xe, bốn người lóng ngóng tay chân loạn sờ chìa khoá.

Bây giờ Luke đang ở bên phía tay lái phụ của chiếc xe của bọn họ, cách bốn tên cảnh sát quận này, nhìn về phía rừng cây trong đêm mưa.

Răng rắc! Ầm ầm! Tia sét, tiếng sấm lại vang lên.

Rốt cuộc Lucca - Barton đã run rẩy lấy chìa khoá điện tử trên người ra, đưa tay nhấn một cái.

Xe kêu hai tiếng, cửa xe mở khoá.

Giờ phút này tia chớp, tiếng sấm vang lên, gã ta đột nhiên cảm giác được có đồ vật gì đó từ bên cạnh gã bay ra ngoài.

Gã nghiêng đầu nhìn một cái, phát hiện ra đã không thấy tên hủ hạ đáng tin cậy đang cảnh giới bên cạnh mình đâu nữa.

Theo bản năng nhìn về phía trước, lập tức trông thấy trên cổ tên thủ hạ này có thêm một món vũ khí đen nhánh, cả người bị đóng đinh ở trên mặt đất.

Một tia chớp lóe lên, gã ta có thể trông thấy trong hai mắt của tên thủ hạ này chỉ có sự tuyệt vọng, bờ môi cố gắng đóng mở, lại chỉ có thể phun ra từng dòng chất lỏng màu đỏ sậm.

Lỗ chân lông trên người Barton co lại, động tác trong tay nhanh hơn, mở cửa lên xe, tay run run cắm chìa khoá xe vào ổ.

Nhưng lúc bình thường tuỳ tiện là có thể cắm chìa khoá vào, giờ phút này lại liên tục mấy lần đều không thành công.

Bên cạnh, một tên thủ hạ khác đã chui lên bên trên một chiếc xe khác, tiếng xe cộ khởi động vang lên, thậm chí là Lucca - Barton có thể nghe thấy tiếng tên thủ hạ kia đang hoan hô.

Gã ta cắn răng, cố gắng bình tĩnh lại, cúi đầu xuống, thấy rõ vị trí cắm chìa khoá, tay trái dựa vào tay phanh, tay phải thông qua khe hở do tay trái chừa lại, dùng sức cắm chìa khoá vào.

Đột nhiên, một tiếng kêu sợ hãi vang lên.

Lucca - Barton ngẩng đầu lên, trông thấy bóng người cường tráng kia đang đứng bên cạnh chiếc xe cảnh sát mới vừa khởi động không xa, đập ra một đấm, cửa kính xe bỗng nhiên vỡ vụn.

Ngay sau đó, tên thủ hạ kia đã bị bóng người cường tráng từ bên trong cửa sổ xe đột nhiên khẽ kéo, lại ném ra phía sau.

"A ~" bên trong một tiếng kêu thảm thật dài, tên thủ hạ kia bị ném ra xa hơn 10m, nặng nề nện lên trên thân một cây lớn, không một tiếng động.

Nhìn tên thủ hạ đầu ngửa về sau, cả người đảo ngược hình thành một chữ C, Lucca - Barton cảm thấy giống như là mình nghe thấy tiếng xương cốt vỡ vụn liên tiếp.

"Nhanh! Nhanh! Nhanh nổ đi, đáng chết!" Trong miệng gã ta thấp giọng thì thào, liều mạng lắc lắc chìa khóa xe, dưới chân giẫm ly hợp và chân ga, dĩ vãng cảm thấy thời gian khởi động xe rất ngắn ngủi, giờ phút này lại dài dằng dặc như thế.

Rốt cuộc, đánh lửa thành công, Lucca - Barton lập tức khởi động xe.

Bóng người cường tráng đột nhiên đứng ở phía trước xe của gã, một nhánh cây cực lớn trong tay đột nhiên đâm qua.

Lucca - Barton kinh hãi hô lên một tiếng, người bỗng nhiên đổ nghiêng.

Phanh!

Kính chắn gió ầm ầm vỡ vụn, Lucca - Barton cảm thấy vai phải đau nhức kịch liệt, kêu thảm một tiếng, dưới lòng bàn chân ý thức dùng sức, bỗng nhiên đạp xuống chân ga, ô-tô chồm tới phía trước.

Bóng người cường tráng bịch một tiếng, bị đụng ngã xuống mặt đất.

Lucca - Barton lại không thể chạy mất.

Vừa rồi gã ta giẫm chân ga quá mạnh, để xe nổ vang tiến vào trong rừng cây ven đường, đụng vào một thân cây lớn, sau khi vặn vẹo vài cái lập tức ngừng lại.

Một tên cảnh sát quận khác trong lúc Lucca - Barton bị tập kích, đã sợ mất mật, cất bước lập tức bỏ chạy.

Gã ta đã hoàn toàn quên đi, dùng chân căn bản là không chạy thoát khỏi bóng người cường tráng, cũng không nhìn thấy cảnh bóng người cường tráng bị đụng ngã, gã chỉ nghĩ là phải cách nơi này xa một chút.

Luke yên tĩnh chăm chú nhìn bóng người cường tráng trên mặt đất, cũng không có ý định có hành động.

Bóng người cường tráng nằm im ở trên mặt đất một lát, đột nhiên nhô thân trên lên, chậm rãi đứng dậy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!