Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 392: CHƯƠNG 392: KIẾP SAU, NHỚ LÀM MỘT ĐỨA TRẺ NGOAN

Thì ra, đám hùng hài tử này bị Annie bỏ lại quần áo dính máu lừa dối, dọc theo con đường nhỏ, tìm tới chỗ này.

Bọn nó vốn tương đối quen thuộc với khu vực này, biết là trừ khách sạn ra, cũng chỉ có nơi này là còn có người.

Bọn nó đã đi tìm khắp khách sạn, phát hiện ra vết tích của hai người bọn Steve để lại, lại thêm quần áo dính máu chỉ hướng, bọn chúng lần theo đến biệt thự này.

Sau khi phát hiện ra Wade - Davis, bọn chúng đang vừa bối rối lại cáu kỉnh nhận định là Wade đem Steve đã giấu bọn họ đi.

Steve không chỉ phát hiện ra bọn chúng bí mật trồng cần, còn bị mấy người bọn chúng lần lượt dùng dao cắt, đâm thành trọng thương.

Bọn chúng không thể bỏ qua cho Steve và Jenny được.

Bởi vậy, bọn chúng lại trói Wade lại để thẩm vấn.

Những gì diễn ra với Steve lại tái diễn một lần ở trên người Wade.

Đợi đến lúc Luke đã hỏi gần hết chuyện, đứa hùng hài tử này có chút hoảng hốt hỏi: "Có thể, đưa tôi, đưa tôi đi bệnh viện hay không? Tôi, tôi cảm thấy lạnh quá."

Luke thở dài, lắc đầu: "Không cần thiết, cậu không sống tới bệnh viện được đâu."

Sắc mặt của đứa hùng hài tử này mờ mịt: "A?"

Luke: "Cậu đã chảy rất nhiều máu, mà từ nơi này đến bệnh viện, tối thiểu phải tốn một giờ."

Bên trong ánh mắt của đứa hùng hài tử này thoáng qua sự tuyệt vọng: "Giúp, giúp tôi một chút! Cầu, cầu xin anh."

Luke im lặng một lát, mở miệng hỏi: "Lúc các cậu trói người lại, dùng dao cắt bọn họ, bọn họ cũng rất muốn được sống phải không?"

Sắc mặt của đứa hùng hài tử này kinh hoàng: "Không, chúng tôi cũng không cố ý, chỉ là chúng tôi, chỉ là chúng tôi sợ hãi. . ."

Luke thở dài, đứng lên: "Kiếp sau, nhớ làm một đứa trẻ ngoan."

Vào thời khắc này, hô hấp của đứa hùng hài tử này cũng đã dừng lại.

"Cho nên, thực sự là cậu không sống được lâu như thế." Hắn nhìn thi thể của đứa hùng hài tử này, thì thào một tiếng.

Từ bên trong những câu hỏi vừa rồi, Luke đã xác định được, những đứa hùng hài tử này chính là muốn giết người diệt khẩu.

Bọn chúng làm một điểm trồng cần ở gần đây, đây cũng là nguyên nhân mà bọn chúng thường xuyên đến nơi cắm trại này.

Trên thực tế, bọn chúng sẽ định kỳ đến địa điểm trồng, thu hoạch cần để đem đi bán.

Mà hai người bọn Steve bởi vì đi tìm xe của bọn họ, xông vào địa điểm trồng cần của bọn chúng.

Nói cách khác, đám hùng hài tử này đã là một đám con buôn cần.

Luke không tự tay xử lý bọn chúng, đều xem như là. . . Cho Jason mặt mũi.

Hai đứa hùng hài tử bị trúng đạn khác, một đứa bị bắn trúng đầu, tử vong tại chỗ.

Một đứa khác bị thương còn nặng hơn đứa này, lúc Luke đi vào đã không còn hô hấp nữa.

Cho nên, nơi này đã không còn người nào sống nữa.

Luke đã rõ ràng một loạt sự việc xảy ra nơi đây, đứng dậy đi ra ngoài, rất nhanh đã thanh lý xong một ít hiện trường ở trong rừng cây, lại quay trở về khu cắm trại hồ Eden.

Ngồi ở bên trên cửa hiên của căn nhà gỗ nhỏ, hắn uống cà phê nóng mới vừa pha ở trong phòng bếp, nhìn bó dây cáp thép thỉnh thoảng động đậy một cái ở ngoài nhà kia.

Núi rừng bốn phía đen như mực, mưa gió không ngừng, thỉnh thoảng sấm sét vạch phá bầu trời đêm, trong lòng Luke lại vô cùng bình tĩnh.

Hai giờ sau, mấy chùm đèn xe sáng như tuyết vạch phá màn mưa, cực nhanh đến gần nhà gỗ.

Luke đứng dậy, trở vào trong nhà.

Có mấy người từ trên bốn chiếc SUV màu đen đi xuống, một người trong đó đi tới gõ cửa: "Thám tử Luke - Coulson?"

Luke đứng dậy nói: "Mời vào, cửa không khóa."

Người mặc y phục tác chiến màu đen này bước vào trong cửa, nhìn Luke một hồi lâu, mới lấy giấy chứng nhận ra đưa tới: "FBI, chúng tôi nhận được thông báo, đến đây tiếp nhận "Mục tiêu" mà cậu phát hiện ra kia."

Luke nhận lấy giấy chứng nhận, sau khi nhìn kỹ, mới biết những người này cũng không phải là thuộc phân bộ FBI 17, mà lại đến từ một phân cục tên là tổ nghiên cứu liên hợp cao cấp.

Hắn trả lại giấy chứng nhận: "Đặc vụ Flag, gã ta đang ở bên ngoài, tôi đã dùng dây cáp thép trói gã ta lại rồi."

Đặc vụ Flag gật đầu: "Vô cùng cảm ơn cậu đã hợp tác."

Luke ừ một tiếng, nhắc nhở: "Các anh phải cẩn thận một chút, súng ống phổ thông xạ kích cơ bản là không có hiệu quả gì với gã, tôi cũng chỉ có thể dùng dây cáp thép trói gã ta lại."

Flag nở nụ cười, tràn ngập ý tứ chắc chắn: "Yên tâm đi, thám tử Luke, chúng tôi rất chuyên nghiệp."

Luke cũng nở nụ cười: "Vậy là tốt rồi. Tôi còn tưởng rằng người tới lần này vẫn là phân bộ 17, bọn họ tương đối có kinh nghiệm đối phó với thứ này."

Flag hơi sửng sốt một chút: "Phân bộ 17?"

Luke vẫn mỉm cười: "Đúng vậy, tổ trưởng Wales cũng từng hợp tác với tôi hai lần, ông ta cũng không tệ lắm."

Flag thu lại nụ cười, nhìn hắn chăm chú một lát, mới mở miệng nói: "Như vậy cũng thuận tiện hơn nhiều."

Anh ta từ ba lô phía sau móc ra một phần văn kiện: "Hiệp nghị bảo mật, cậu hiểu chứ?"

Luke nhận lấy, nhanh chóng xem qua một lần, nội dung phía trên không khác hơn so với mấy phần hiệp nghị của S.H.I.E.L.D đã ký trước đó mấy, không có chỗ nào đặc biệt.

Hắn móc bút ra ký tên lên, đưa trở về: "Địa điểm xảy ra vụ án là ở bên đối diện hồ, bên trong một tòa biệt thự sau ngọn núi nhỏ kia. Người chết có mấy đứa trẻ cắm trại, và mấy tên cảnh sát quận Los Angeles. Mặt khác, còn có một tên tội phạm dính líu tới một vụ án giết cảnh sát đang chạy trốn, cũng bị thứ bên ngoài kia giết chết, tôi cần tin tức tên tội phạm này đã tử vong để trở về kết án, không có vấn đề gì chứ?"

Flag thu hồi văn kiện, thuận miệng nói: "Điều tra do chúng tôi tiếp nhận. Mấy ngày nữa, tôi sẽ gửi cho các cậu một phần thông báo về tình tiết vụ án."

Nói xong, anh ta mới nghĩ đến chuyện vừa rồi vị thám tử trẻ này đề cập tới phân bộ 17, còn có vị tổ trưởng Wales kia nữa.

Dừng lại một chút, Flag vẫn bổ sung một câu: "Bên trong thông báo sẽ viết là người chết nơi này đều bị kẻ cướp không rõ lai lịch giết chết, cậu hiểu chứ?"

Luke cười gật đầu, tỏ ra là đã hiểu rõ.

Tất cả đều dùng phần thông báo kia làm chuẩn, phía trên thông báo nhắc tới cái gì, chính là kết luận chính thức.

Hắn cũng không quan tâm đối với những chuyện xảy ra tiếp sau, chỉ cần thuận tiện chấm dứt vụ án giết cảnh sát là được.

Mấu chốt là, hắn muốn truyền tin Wade - Davis đã chết ra ngoài.

Khi đó, không biết công ty bất động sản của vị Wolf - Ainsworth kia còn có thể sống sót được bao lâu nữa.

Đối với chuyện này, Luke vô cùng mong chờ.

Một tiếng sau, Luke lái xe bán tải, trở về nhà nghỉ ở gần bệnh viện.

Xuống xe lên lầu, hắn liếc qua ông chủ nhà nghỉ đang lộ ra vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc, hướng về phía ông ta cười một cái.

Ông chủ nhà nghỉ này rùng mình một cái, cảm giác trong lòng có chút sợ hãi.

Đợi sau khi Luke lên lầu, ông chủ nhà nghỉ kia do dự một hồi, bấm một dãy số, kết quả. . . Không có ai trả lời.

Trong lòng của ông ta cảm thấy lo sợ, sau khi khẩn trương suy nghĩ một lát, lại gọi điện thoại báo cảnh sát: "A lô, chỗ tôi có một nghi phạm. . ."

Mấy phút sau, ông chủ nhà nghỉ này ngạc nhiên để điện thoại xuống, trong đầu vang vọng câu trả lời của nhân viên trực tổng đài: ". . . Chỗ ông cũng không có ghi chép về việc cảnh sát quận có mặt, xin đừng tiếp tục gọi điện thoại quấy rầy nữa, đây là đường dây khẩn cấp. Nếu như ông tiếp tục tùy ý chiếm dụng, chúng tôi sẽ ghi lại vào sổ, đồng thời gửi hóa đơn phạt cho ông."

Ông chủ nhà nghỉ: . . .

Suy nghĩ lại một chút về biểu tình giống như cười mà không phải cười lúc Luke lên lầu vừa rồi, ông ta cảm thấy mình giống như là đã liên lụy vào một chuyện nguy hiểm.

Luke trở lại gian phòng của mình, gõ cửa phòng: "Annie, là anh."

Tiếng bước chân dồn dập truyền tới, cửa phòng mở ra, Annie lộ ra vẻ mặt kinh hoàng: "Anh, làm sao anh lại trở về? Vừa rồi có mấy cảnh sát đi tìm anh, anh mau trốn đi, đừng bị bọn họ phát hiện. . ."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!