Luke cười ôm lấy nàng, vào phòng đóng cửa lại: "Không có việc gì, anh đã xử lý xong chuyện này rồi."
Annie: "A?"
Luke ôm lấy cô, ngồi xuống mép giường: "Chuyện này em coi như là không biết đi, nếu ai hỏi em, em bảo bọn họ trực tiếp tới tìm anh. Đúng rồi, đây là phương thức liên lạc của anh, em giữ lại."
Hắn móc một tờ danh thiếp ra đưa cho cô.
Trước đó chẳng qua là hai người chỉ lưu một dãy số điện thoại, Luke cũng không đưa cho cô ta loại danh thiếp in chức vụ chính thức này.
Annie nhận lấy danh thiếp, nhìn một chút, mặt mũi tràn đầy kinh ngạc: "Tổ trọng án của đồn cảnh sát khu vực phía tây Los Angeles? Thám tử cấp hai?!"
Cô ta vẫn cho rằng hắn chỉ là một cảnh viên trẻ vừa mới gia nhập đồn cảnh sát, nói không chừng còn là loại học viên thực tập, bằng không thì làm sao lại bị phái tới làm huấn luyện viên lớp an toàn kia.
Tay của Luke đang nắm tay của cô lại đưa ra sau lưng cô khẽ vuốt, tỏ vẻ an ủi: "Chuyện này có chút rắc rối, em không biết là tốt nhất. Cho nên đừng lo lắng, anh chỉ là chọc tới một ít người không muốn nói quy củ mà thôi."
Annie mơ hồ hiểu ra, phim truyền hình nước Mỹ cũng không phải là không có loại kịch bản như thế này, người trẻ tuổi có ai lại chưa từng xem qua một vài bộ.
Luke ôm lấy cô: "Thật xin lỗi, vừa rồi anh rời đi sớm, đã dọa em sợ đi."
Annie lắc đầu, cô ta cũng đã tỉnh táo lại.
Luke lặng yên rời đi, có lẽ là không muốn liên luỵ đến cô.
Dỗ dành cô ta xong, Luke lấy điện thoại ra, gọi cho Juliet ở khu cắm trại, báo bình an một chút, đồng thời nói rõ là ban ngày có khả năng là hắn bận việc, không nhất định sẽ đúng hạn quay về khu cắm trại.
Bọn Lucca - Barton còn từng đi qua khu cắm trại, xác thực là Juliet cũng có chút bất an.
Thế nhưng, bây giờ Luke mới là người duy nhất có thể nói chuyện.
Mấy vị cảnh sát quận đã chết kia, cũng không có tư cách chế tạo phiền phức gì cho hắn.
Nhận được cú điện thoại này của Luke, vị nữ giáo viên này cũng yên tâm hơn, đồng thời biểu thị là không cần lo lắng chuyện ở khu cắm trại.
Sau đó, Luke lại gửi cho Elsa một tin nhắn, nói đại khái tình huống xảy ra.
Chuyện cần giữ bí mật đương nhiên là không thể nói, nhưng tin tức về Lucca - Barton và Wade - Davis thì không cần giấu diếm, để Elsa chuẩn bị sớm thì tốt hơn.
Diện thoại của Elsa không bao lâu sau đã gọi tới.
Luke áy náy cười cười với Annie một cái, đi ra ngoài cửa hiên nhận điện thoại.
Nói gần mười phút, mới coi như xong việc, sau khi vào cửa hắn nhìn Annie đang ngẩn người ở nơi đó, đi qua ôm lấy cô.
Annie: "A? Anh làm gì đấy, a..."
Luke: "Anh cảm thấy là anh còn cần tắm thêm một lần."
"Tên xấu xa anh, a..." Annie ngẩn người, chợt thở nhẹ ra một tiếng.
Sáng sớm hôm sau, bên trong ánh nắng mơ hồ chiếu rọi từ khe hở màn cửa, làm hiện ra hai vệt sáng thẳng tắp trong phòng.
Luke đã sớm tỉnh lại, lập tức xem nhắc nhở của hệ thống.
Cứu Steve, Jenny, Annie, hệ thống cho hắn 60 điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy, mỗi người 20 điểm.
Còn một nhóm lớn những thông báo khác.
Hệ thống: Nhiệm vụ tiễu trừ băng đảng hùng hài tử buôn cần, hoàn thành.
Tổng kinh nghiệm của nhiệm vụ: 500, điểm tích lũy: 500.
Tỷ lệ cống hiến cho nhiệm vụ: 30%, đạt được 150 điểm kinh nghiệm, 150 điểm tích lũy.
Hệ thống: Nhiệm vụ tiễu trừ thành viên chủ yếu của băng đảng tội phạm Lucca – Barton, hoàn thành.
Tổng kinh nghiệm của nhiệm vụ: 300, điểm tích lũy: 300.
Tỷ lệ cống hiến cho nhiệm vụ: 30%, đạt được 90 điểm kinh nghiệm, 90 điểm tích lũy.
Hệ thống: Nhiệm vụ án cướp tù giết cảnh sát Texas, hoàn thành.
Tổng kinh nghiệm của nhiệm vụ: 100, điểm tích lũy: 100.
Tỷ lệ cống hiến cho nhiệm vụ: 50%, đạt được 50 điểm kinh nghiệm, 50 điểm tích lũy.
Hệ thống: Nhiệm vụ thanh trừ Wade – Davis, hoàn thành.
Tổng kinh nghiệm của nhiệm vụ: 100, điểm tích lũy: 100.
Tỷ lệ cống hiến cho nhiệm vụ: 30%, đạt được 30 điểm kinh nghiệm, 30 điểm tích lũy.
Luke đều có chút vò đầu.
Trong một đám người, thế mà điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy đạt được trong vụ đám hùng hài tử kia lại cao nhất.
Một đám cảnh sát bẩn bọn Lucca - Barton, và tên đại thương nhân Wade - Davis này thế mà chỉ có một tí tẹo điểm như thế.
Hiển nhiên, cơ chế phán định của hệ thống ba ba cũng không phải là pháp luật.
Ở một trình độ rất lớn hắn là nó dựa vào mức độ tổn thương của tội phạm đối với người khác, để cho điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy.
Nói cách khác, tập thể đám hùng hài tử buôn bán cần còn nguy hiểm hơn.
Mà có lẽ là bọn Lucca - Barton phải duy trì vỏ bọc cảnh sát quận tốt, bởi vậy làm việc xấu tương đối ít.
Đồng lý, tên Wade - Davis kia chỉ có một chút điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy như vậy, rất có thể là vì gã ta chỉ mới giết hai người, nhiều nhất chỉ tính toán một bộ phận trách nhiệm vụ giết Texas Ranger Division ở trên người gã.
Cho nên, tên đại thương nhân Wade - Davis kia ở trong hệ thống ba ba cũng không hề đáng tiền.
Cũng may đây đều là thuận tay mà làm, một công ba việc, thu hoạch được hơn ba trăm điểm tích lũy cũng không tính là quá kém.
Bên dưới nữa, chính là thông báo liên quan tới Jason - Voorhees.
Hệ thống: Nhiệm vụ ngăn cản Jason - Voorhees giết người, hoàn thành.
Tổng kinh nghiệm của nhiệm vụ: 200, điểm tích lũy: 200.
Tỷ lệ cống hiến cho nhiệm vụ: 100%, đạt được 200 điểm kinh nghiệm, 200 điểm tích lũy.
Luke thở dài.
Loại quái vật giết người như Jason có lợi hại thế nào đi nữa, sự nguy hại cũng đều kém hơn các loại băng đảng.
Một băng đảng con buôn cỡ trung bình, gây ra mức độ nguy hại cho tối thiểu là mấy trăm hơn ngàn người.
Anh bạn học Jason chỉ là một người trầm mặc ít nói, cần cù chăm chỉ vung mã tấu thu hoạch đầu người, hiển nhiên là hiệu suất không thể đánh đồng với các băng đảng tội phạm.
Nói tóm lại, hắn bận rộn mấy tiếng, thu hoạch được 600 điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy thì cũng vẫn được.
Kiểm kê xong thu hoạch, hắn mới bắt đầu tiến hành kiểm điểm lại hành động tối hôm qua, thuận tiện làm một chút quy hoạch cho công việc sau này.
Trong đầu hắn là chi tiết về các hành vi tối hôm qua, trong ngực lại là thân thể mềm mại của Annie.
Rốt cuộc, Annie giật giật, mờ mịt tỉnh lại.
Nhìn căn phòng xa lạ trước mắt, một lát sau cô ta mới nhớ ra được mình đang ở đâu.
Cảm thụ được thân thể cường tráng ở sát sau lưng mình, cô ta không tự giác giật giật, thở ra một hơi thật dài: "Tên xấu xa này, mới sáng sớm, không cần đi ngủ à?"
Luke cười khẽ, cúi đầu xuống khẽ hôn lên trên gương mặt của cô: "Thân thể của anh rất tốt nha."
Annie im lặng một lát, mới hỏi: "Chúng ta lúc nào đi ra ngoài ăn điểm tâm?"
Mặt mũi Luke tràn đầy nụ cười: "Anh đang ăn đây, vị rất ngon nha."
Trên mặt Annie nổi lên màu đỏ ửng: "Tên xấu xa..."
Hai người đến gần trưa mới rời giường rửa mặt, lúc tính tiền ông chủ nhà nghỉ đều không dám đối mặt với Luke, cúi đầu nhanh chóng thu tiền thối tiền.
Sau khi ra cửa, Luke dẫn Annie đi tới đồn cảnh sát của thị trấn nhỏ, tìm hai vị cảnh sát trưởng ngày hôm qua.
Nghe thấy hắn nhắc tới vị chủ nhân Stephen của khu cắm trại hồ Eden với hai vị cảnh sát trưởng, Annie mới giật mình nhớ ra, chính mình giống như là đã quên mất ông chú tiện nghi này rồi.
Không thể trách cô ta vô tình, trên thực tế Stephen và cô ta cũng không tính là họ hàng chân chính, đại khái là loại quan hệ cô mụ em rể anh họ bảy tám tầm đại bác kia.
Cô ta cũng mới đi tới khu cắm trại làm việc được hai ngày, Stephen đối với cô ta cũng chỉ là một người xa lạ mới quen.
Annie từ đêm qua đã liên tục gặp phải biến cố, nào có thời gian đi lo lắng cho Stephen.
Hai vị cảnh sát trưởng cũng biểu thị, bọn họ sẽ tìm người lên núi đi tìm kiếm Stephen.
Luke hỏi lại ý kiến của Annie, lúc này mới lái xe lên núi, dẫn chô ta đi lấy vật phẩm cá nhân, chủ yếu là những thứ như điện thoại, giấy chứng nhận, thẻ tín dụng….
Giữa trưa đi ăn cơm trưa, Luke đưa Annie tới trạm xe bus trên đường số 405, cô ở trên xe vẫy tay từ biệt.
Gặp phải sự kiện hùng hài tử giết người kinh khủng ở khu cắm trại, Annie cũng sẽ không tiếp tục làm công việc này nữa, cô ta không muốn ở nơi đó lâu thêm một ngày nào nữa, vẫn là thành thành thật thật trở về thành phố thì tốt hơn.