Mặt mũi tràn đầy dữ tợn, ngang ngược, nói tục, nước miếng tung bay, động thủ động cước chính là hình ảnh của đám hùng cha mẹ này.
Luke nói hai câu với vị cảnh sát trưởng lớn tuổi, lập tức có hai người đàn ông hung tợn trừng mắt đi tới: "Mày làm gì đấy? Có phải là phóng viên hay không?"
Luke cười, móc huy hiệu cảnh sát ra: "Công việc an toàn trong khu cắm trại này do tôi phụ trách, cần tôi đuổi ông ra ngoài đường ngoài kia đứng không?"
Hai người đàn ông này không lên tiếng.
Bọn họ chỉ tạm thời dừng ở nơi này, là bên cạnh cổng khu cắm trại, đúng lúc là phạm vi quản hạt của Luke.
Vị cảnh sát trưởng lớn tuổi quăng tới ánh mắt "Làm tốt lắm" cho Luke, mới đi qua sắp xếp hành trình tiếp theo.
Bằng không thì một nhóm người này đi lên lại tiếp tục có hai người mất tích, khi đó còn phải tìm người đến lục soát núi.
Bọn họ không phái người lục soát núi tìm đám hùng hài tử, là bởi vì giấy tờ thông cáo của FBI đã gửi xuống.
Sáu đứa hùng hài tử đã được xác định là tử vong, đương nhiên là cảnh sát trưởng sẽ không làm chuyện vô dụng, chỉ là đám hùng cha mẹ này chưa từ bỏ ý định mà thôi.
Nhìn những người này đang ở nơi đó lẫn lộn với nhau, Luke lắc đầu.
Thật sự lo lắng cho con trẻ như vậy, thì sớm làm gì đi? Có thể bỏ mặc bọn chúng lên núi trồng cần giết người, đây cũng không phải là việc sơ ý chủ quan một hai ngày là có thể giải thích thông.
Ở bên trong khứu giác linh mẫn của hắn, trên người những người này đều có một loại mùi quen thuộc.
Cần! Còn là cần đã được chế biến.
Mức độ đậm đặc của mùi chứng minh, những người này cũng không phải chỉ là ngẫu nhiên dính phải loại mùi này.
Luke nheo mắt lại, nhớ tới lúc hỏi thăm đứa hùng hài tử trúng đạn cuối cùng kia, hình như là nó có nói "Đây là công việc của chúng tôi" .
Lúc ấy, hắn tưởng rằng đám trẻ kia tự mình phân công, bây giờ xem ra chưa hẳn đã là như vậy.
Trong lòng cười lạnh vài tiếng, Luke trở về bên trong khu cắm trại, không có ý định tiếp tục xem những người này biểu diễn vụng về nữa.
Tìm con trẻ? Sợ rằng chính là đi thăm dò chỗ trồng cần a!
Ngay sau khi hắn trở về, nơi xa trên đường cái lại có mấy chiếc xe xuất hiện, là SUV thuần màu đen.
Mấy phút sau, mấy chiếc SUV này dừng ở cổng khu cắm trại, Nick râu quai nón dửng dưng từ trên xe bước xuống.
Nhìn đám học sinh trung học bên trong, trong miệng gã nhỏ giọng thầm thì một câu đáng chết, nhưng vẫn ngoan ngoãn ném thuốc lá trong tay xuống đất giẫm tắt, đi vào bên trong khu cắm trại.
Một lát sau, Nick râu quai nón nhìn Luke đang ở bên hồ uống trà phơi nắng, trong lòng hiện ra cảm giác hơi buồn cười.
Nửa đêm hôm đó gã ta thông báo cho Luke, thứ nhất là Lucca - Barton muốn dùng gã cõng nồi vụ án giết cảnh sát, gã vẫn chưa quên chuyện này.
Thứ hai, là vì còn nợ nhân tình lần trước Luke hỗ trợ bắt bọn cướp.
Nick râu quai nón làm việc cũng không hề sạch sẽ, nhưng lại rất chú ý tới chuyện này, nợ Luke nhân tình, trong lòng của gã từ đầu đến cuối đều không cảm thấy dễ chịu.
Chủ yếu là, khí chất của Luke quá sạch sẽ, dường như là một loại cảnh sát khác hoàn toàn.
Cho dù hai người không hề đối địch với nhau, gã cũng theo bản năng không muốn nợ Luke cái gì.
Loại tâm tính này, giống như là học sinh xấu trong trường học không muốn thiếu nhân tình của học sinh tốt.
Kết quả, sau đêm đó không lâu, FBI gửi thông cáo tới.
Sáu tên cảnh sát quận bọn Lucca - Barton đều gặp phải hung thủ không rõ tập kích làm cho tử vong, Wade - Davis tử vong, sáu đứa trẻ đi cắm trại cũng cùng một chỗ tử vong.
Sau đó... Luke hoàn hảo không có vấn đề gì.
Nick râu quai nón cũng không phải là người tốt lành gì, trước khi đến đã đi tới nhà nghỉ kia uy hiếp vị chủ nhân một trận.
Chủ nhà nghỉ kia không chút do dự thẳng thắn nói ra tất cả, gã ta không muốn tiếp tục để ý tới việc giữa cảnh sát quận và người trẻ tuổi kia có mâu thuẫn gì, gã ta chỉ muốn an ổn làm một người dân bình thường.
Nick râu quai nón nghe xong chủ nhà nghỉ giải thích, im lặng hồi lâu, mới lái xe lên đường.
Lucca – Barton lại ngã như vậy, ngã tới mức ngay cả chỗ để xoay người cũng không có. —— người chết, đương nhiên là không có cách nào xoay người.
Mà bộ ngành đi ra kết án rửa sạch, thế mà lại là FBI.
Chuyện này khiến Nick râu quai nón đã có cái nhìn mới đối với Luke, cũng bởi vì vật, gã ta mới quyết định đến gặp Luke một lần.
Không thể trở thành bạn bè đáng tin cậy, vậy cũng đừng làm kẻ địch.
Còn may là, cuộc điện thoại trước đó gã gọi hẳn là cũng không uổng phí.
Luke để chén trà trong tay xuống, nhìn về phía Nick râu quai nón, cười đứng dậy: "Đi thôi, nơi này quá nhiều học sinh."
Hai người đi vòng sang bên hồ, trò chuyện mấy phút.
Nick tới, cũng chính là gặp mặt Luke một chút, sau đó thuận tiện hỏi một câu về chuyện của Lucca - Barton.
Đương nhiên là Luke nói mình không biết về tình tiết vụ án, nhưng ánh mắt của hắn lại để trong lòng Nick râu quai nón hiểu rõ.
Dù rằng Luke chỉ gặp may mắn, nhưng có thể bẫy chết cả sáu người bọn Lucca - Barton, người có vận may như thế, Nick cũng không muốn trêu chọc.
Nói chuyện xong, Luke tiễn Nick râu quai nón đến cổng khu cắm trại, Nick râu quai nón do dự một chút, đột nhiên nói: "Về sau có việc gì ở quận Los Angeles, có thể tới tìm tôi."
Đây là một tín hiệu kết giao rất rõ ràng.
Khiến Nick rất ngạc nhiên chính là, Luke mỉm cười gật đầu: "Tốt, vừa vặn có chút việc cần nhờ ông."
Hai người đứng ở gần cổng, một đám hùng cha mẹ mới vừa chấm dứt cãi lộn ở cách đó không xa, rốt cuộc lại quyết định lên đường.
Luke nói vài câu, ánh mắt của hai người đều quăng đến trên xe đám hùng cha mẹ này đang đi xa.
Không tới hai phút, Nick râu quai nón phất phất tay từ biệt, đi đến bên cạnh xe, mở cửa lên xe, trong miệng đã ra lệnh nói: "Đi, có công việc. Đuổi kịp đám người vừa rời đi kia."
Miệng gã thì nói chuyện, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía Luke đang tiếp tục tuần tra ở bên trong khu cắm trại, trong miệng chửi nhỏ một tiếng: "Shxt! Ông mày nhìn nhầm rồi, tên này là một tên tiếu diện hổ."
Thủ hạ bên cạnh nghe thấy, không khỏi hỏi: "Bọn Lucca - Barton?"
Sắc mặt của Nick râu quai nón biến đổi: "FBI nói cái gì, chính là cái đó, bằng không thì cậu còn muốn giúp bọn họ báo thù hay sao?"
Thủ hạ gượng cười hai tiếng, không lên tiếng.
Ý tứ của lời này rất rõ ràng, đó chính là chớ đi trêu chọc người trẻ tuổi này, bằng không thì lần sau FBI tuyên bố, nói không chừng chính là tin báo tử của mình.
Cảnh sát quận bên này nhận được thông báo, nhân số tử vong trong vụ án này nhiều đến mười bốn người (chủ khu cắm trại Stephen cũng đã được xác định là bị ngộ hại), kể cả sáu tên cảnh sát quận ở bên trong, nhưng truyền thông lại không đưa bất cứ tin tức nào, ngay cả cao tầng của cảnh sát quận đều không có ai lên tiếng.
Nhóm người bọn Nick râu quai nón, xem như là đã làm quen công việc chùi đít, mới được phái tới ứng phó việc ở đây.
Chỗ dựa của bọn họ chỉ rõ bọn họ, tới đi một vòng là được, tuyệt đối không được nghiêm túc tra án.
"Khốn kiếp, móa nó chứ mày còn không lái xe đi hay sao? Đêm này không muốn đi tìm cô em da đem mông lớn kia của mày nữa sao?" Nick quay ra bên ngoài cửa sổ xe nhổ nước miếng, vừa mắng thủ hạ, vừa tự châm cho mình một điếu thuốc.
Tên thủ hạ cười, khởi động xe: "Sếp, không phải là chúng ta chỉ giả vờ một chút thôi sao?"
Nick râu quai nón tiện tay đập một cái lên trên ót tên thủ hạ: "Lái xe."
Rống xong, gã ta mới hạ giọng: "Có người cho tao tin tình báo xác thực, nhóm người vừa rồi kia tự mình trồng cần ở trên núi, hơn nữa đã buôn bán trong thời gian rất lâu."
Tên thủ hạ sững sờ, chợt mừng như điên: "Chúng ta đi bắt gọn bọn họ chứ?"
Nick ừ một tiếng, nhưng vẫn nói một câu: "Tay đừng quá đen, tao đã đồng ý với người ta là sẽ đưa đám người kia vào trong ngục giam ở mấy năm."
Tên thủ hạ cười hắc hắc: "Vậy thì chúng ta sẽ không động tới đám trồng cần kia. Nhưng thứ khác..."
Nick suy nghĩ, gật đầu: "Thứ khác thì tùy tiện làm. Những người này vụng trộm bán cần lâu như vậy rồi, khẳng định là trên tay có một lượng lớn tiền mặt không thể lộ ra ánh sáng, đây mới là trọng điểm."